Giải pháp kỷ luật con cái
Giáo dục an toàn tâm lý
Cần giáo dục trẻ tiếp nạp mình: Dù trẻ cao thấp béo gầy, đẹp đẽ hay không đẹp,
thông minh hay không thông minh, các bậc phụ huynh đều cần tiếp nạp chúng và
giáo dục cho chúng tiếp nạp mình.
Với trẻ xinh xắn, cha mẹ và thầy cô giáo thường yêu quý nên coi nhẹ, bỏ qua
những chỗ chưa được của nó, điều này có thể dẫn đến thói tự kiêu tự đại. Với trẻ
không xinh xắn, cha mẹ và thầy cô giáo thường lộ vẻ xem thường, thương hại, dễ
gây cho trẻ tự ti, mất lòng tin. Cách làm chính xác là các bậc phụ huynh đầu tiên
cần tiếp nạp trẻ, yêu trẻ, sau đó mới tiếp nạp chúng ta.
Không được thiếu quan tâm tới trẻ: Dù nguyên nhân nào nếu các bậc phụ huynh
thiếu quan tâm tới trẻ, sẽ khiến trẻ hình thành cảm giác tự ti và gây tổn hại cho tâm
lý an toàn của trẻ.
Không nên dọa nạt trẻ: Có cha mẹ dọa con: “Khóc nữa, đem cho cảnh sát bắt!''.
Dọa nạt trẻ như vậy vừa chứng minh sự yếu kém về năng lực của cha mẹ, vừa làm
tăng cảm giác sợ hãi của trẻ mà không có ý nghĩa giáo dục gì cả.
Không thể lấy trẻ làm nơi trút giận: Sau khi cãi nhau, không ít cha mẹ lấy trẻ
làm nơi trút cơn tức giận khiến trẻ dễ nảy sinh cảm giác bị ngược đãi, bị bỏ rơi,
gây nên tổn thương tâm lý rất lớn.
Phòng ngừa ô nhiễm tinh thần: Trẻ có năng lực mô phỏng rất mạnh. Nếu để trẻ
tiếp xúc với phim, ảnh nội dung bạo lực, tội phạm thì rất dễ làm tinh thần của
chúng bị ô nhiễm. Đó là một loại nhân tố không an toàn tâm lý rất đáng được đề
phòng.
Giáo dục con bằng tiền!
Học giỏi - thưởng tiền. Phạm lỗi, phạt - không cho tiền… Đó là chuyện thường
gặp trong nhiều gia đình. Việc có nên thưởng - phạt con cái bằng tiền, các bậc cha
mẹ đã có nhiều ý kiến trái ngược nhau.
Trẻ ngoan nhờ tiền thưởng
Bé V.H. mới học lớp 4 nhưng trong cặp sách lúc nào cũng có tiền, nhiều tiền nữa
là khác. “Tiền này con kiếm được đó. Mỗi lần con được điểm 10 là má con thưởng
biết quý đồng tiền, thưởng - phạt cũng là một trong những cách để trẻ nỗ lực phấn
đấu học tập hơn.
Trong khi đó, bà Tô Lan Tuyết - Hội trưởng Hội Phụ nữ chợ Bến Thành - cho rằng
tiền bạc là một trong những động cơ nguy hiểm kích thích thói tham lam của trẻ.
Thưởng - phạt bằng tiền sẽ tạo cho con cái tính thực dụng quá trớn, tham tiền.
Thay vì bằng tiền, cha mẹ dùng cách thưởng phạt bằng những món quà thiết thực
hơn.
Tuy nhiên thưởng quà cũng không nên cho phép con cái đòi hỏi, vì nếu để con tự
do đòi, chúng có thể đòi những món quá trớn, quá khả năng cha mẹ. Không mua
được con sẽ thất vọng, mà đâu phải cha mẹ nào cũng dư dả để có thể thỏa mãn tất
cả nhu cầu của một đứa trẻ chưa trưởng thành về ý thức.
Tự thân đồng tiền không có lỗi
Đồng tiền với thế giới trẻ thơ là… “con dao hai lưỡi”. Thực tế của nhiều gia đình
cho thấy đồng tiền có thể giúp con trẻ trở nên khôn ranh hơn.
Tiếp xúc với tiền bạc thường xuyên, trẻ biết so sánh hơn thiệt, biết tính toán lời lỗ.
Thậm chí vì nhu cầu tiền bạc, trẻ sẽ nghĩ ra những mánh khóe để vòi vĩnh. Cho
2.000 đồng để đi học, cho 1.000 đồng mua cái gì ăn rồi đi chợ cho mẹ làm việc…
là những chuyện thường thấy ở những gia đình mà cả cha lẫn mẹ đều tất bật vào
công việc sinh kế. Nhưng tự thân đồng tiền không có lỗi. Sự khác nhau đó hoàn
toàn phụ thuộc vào cách dạy trẻ làm quen với tiền ngay từ phút đầu.
Có nên cho trẻ tiền?
Các chuyên gia tâm lý giáo dục cho rằng, chính cách cha mẹ cho trẻ tiền dằn túi
ảnh hưởng rất lớn tới sự thích nghi của trẻ với cuộc sống sau này. Theo họ, có 3
cách không nên cho trẻ tiền:
1. Cho tiền trẻ bất cứ khi nào có, không có bất cứ mục đích nào và tùy hứng.
2. Cho trẻ tiền dằn túi vì trẻ đã làm một việc gì đó.
3. Cho trẻ tiền thường xuyên mà không có điều kiện đặt trước nào.
Chỉ có một cách duy nhất cho trẻ tiền dằn túi mà các chuyên gia tâm lý cho rằng
đúng đắn và khuyên nên làm là cho thường kỳ, không có điều kiện nào, nhưng cần
yêu cầu đứa trẻ sử dụng đồng tiền một cách có trách nhiệm nhất theo nội dung sau: