Đặng vương Hưng
Học quên để nhớ
Học Quên để nhớ cho nhiều
Học hờn giận để cưng chiều đấy thôi
Học lẻ loi để có đôi
Học ghen là để cho người thêm yêu
Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ
Học sắc sảo để dại khờ
Học già dặn để ngây thơ thủa nào
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để thanh tao kiếp người
Mải mê học khóc cho cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê
Tiền Giang
TÌNH MUỘN
Ngần tuổi này,anh lại thấy tình yêu!
Một tình yêu vô cùng tinh khiết!
Hoa tình yêu với muôn ngàn vẻ đẹp!
Không là gì,bỗng chốc hoá đam mê!!
Mười năm qua rồi,anh lại làm thơ!
Ca ngợi em:Một con người tuyệt mỹ!
Ca ngợi em:Một con người lập dị!
Sức mạnh tinh thần,gió bão không lay!!
Men ái tình chưa nhắp đã say!
Anh chợt hiểu:thế nào là hạnh phúc!
Anh đang sống những tháng ngày cơ cực!
Không ba hoa tự vẽ lấy chân dung
Ta đã sống nửa đời đầy gian trá
Những mặt nạ cười giả tạo của thế nhân .
Trầm tích lạnh đời ta như thế đó
Mang uẩn ưu Ta góc xó bên đời
Ta rất ghét những tâm hồn đen tối
Ghét nụ cười giả dối ở bờ môi .
Em không hiểu để rồi em oán trách
Tại vì sao ta không hợp với đời
Không tung tăng giỡn đùa cùng thiên hạ
Rồi một ngày em hiểu tại sao thôi .
Ta từng đêm đọc những bài thơ cũ
Của những ngày tình nồng thắm bên nhau
Em đã viết biết bao là thương nhớ
Từng dòng thơ như suối mát ngọt ngào .
Em bên kia đang ôm buồn nhung nhớ
Khác chi em ta cũng ở nơi nầy
Hồn khoắc khoải nhớ về ngày xưa ấy
Nhớ những ngày mình trọn một vòng tay .
Ta vẫn đợi nghìn năm ta vẫn đợi
Một ngày nào em hiểu rỏ về ta
Vòng tay rộng ta đón người trở lại
Nối ân tình sau năm tháng cách xa .
Huyền Lâm