truyện cổ tích việt nam - Pdf 17

Nàng Ngón Út
Xưa có một nhà nọ, tuy hai vợ chồng tuổi đã ngoài bốn mươi nhưng
không con. Hai người rất lấy làm buồn phiền về sự hẩm hiu của mình.
Một hôm, hai vợ chống bàn với nhau sắm lễ vật đến tháp cầu con. Họ
khấn rằng:
- Cúi lạy thánh thần, xin ngài xuống phước cho chúng con, ban cho
một đứa con, dù là gái, xấu xí bé nhỏ cũng được, vì chúng con tuổi mỗi
ngày một già mà không có tiếng trẻ làm vui.
Sau đó mấy hôm thì người vợ quả nhiên có nghén. Bà nói cho người
chồng biết. Hai vợ chồng rất lấy làm vui mừng. Họ ngày đêm hy vọng
đứa bé sắp ra đời sẽ khôn ngoan, xinh đẹp hơn các đứa bé khác.
Nhưng lạ thay, đã mười tháng mà chưa chuyển dạ. Rồi hai năm qua,
ba năm trôi qua. Hai vợ chồng rất lo sợ, buồn phiền.
Rồi cũng đến ngày bà chuyển dạ. Bà sinh ra một bé gái chỉ bằng ngón
tay út. Hai vợ chồng nhìn con mà lòng đau như cắt. Tuy nhiên, họ
cũng hy vọng rồi đứa bé sẽ lớn dần.
Hai vợ chồng đặt tên cho con gái là Ka Điêng. Từ ngày sinh Ka Điêng,
hai vợ chồng ít đi thăm bà con hàng xóm. Họ thấy tủi hổ về đứa con
quái dị.
Thấm thoắt đã được mười sáu năm, đứa bé vẫn không lớn lên thêm
được tí nào, nhưng cũng biết nói, biết đi như người thường. Hai vợ
chồng già ngày càng buồn chán và lo sợ. Họ càng than phiền về số
phận hẩm hiu của mình.
Rồi một hôm, hai vợ chồng to nhỏ bàn với nhau tìm cách bỏ chết đứa
bé. Người chồng trước mặt vợ thì thuần tình đem đứa bé bỏ vào rừng
sâu, gửi nó cho thú dữ, nhưng khi nhìn lại đứa con ruột thịt thì không
nỡ lòng.
Đêm hôm ấy, người chồng lén sắp cơm gạo, mắm muối đủ chừng một
tháng. Sáng hôm sau ông gạt nước mắt bồng con gái vào rừng, cùng
với số lượng đồ dự trữ hồi đêm ông đã dấu ngoài bụi. Vào đến rừng
sâu, ông chặt cây làm một cái chòi nhỏ. Dựng xong chiếc chòi thì trời

Từ khi Ka Điêng ăn nửa quả dưa thừa ấy, người nàng tự nhiên trở nên
khác thường. Nàng đã thụ thai.
Một năm sau, Ka Điêng sinh ra một bé trai mặt mày rất khôi ngô tuấn
tú. Nàng không còn quạnh hiu như lúc trước. Mặc dù không biết người
cha của đứa bé là ai nhưng nàng vẫn cảm thấy vui sướng.
Bẵng đi hơn một năm trời. Một hôm hoàng tử lại đem quân đi săn bắn.
Lúc đi ngang rẫy dưa năm trước bỗng chàng nghe có tiếng hát ru con
với giọng buồn quyến rũ, mà lại như oán than. Hoàng tử lấy làm lạ,
định vào nhưng trời sắp tối, nên chàng lưỡng lự. Tiếng hát não nề cứ
cất lên, khiến cho hoàng tử càng mê mẫn không đành rời bước. Hoàng
tử quyết ở lại để tìm xem ai mà có tiếng hát quyến rũ lòng người đến
thế.
Nàng Ka Điêng vừa trông thấy một chàng trai xinh đẹp từ xa đang
xăm xăm bước tới chỗ mình, liền liền bỏ con trên nôi mà lẫn trốn.
Hoàng tử bước vào chòi tranh thấy đứa bé đang nằm trên nôi một
mình. Nhìn đứa bé, hoàng tử tự nhiên thấy mình yêu nó lạ lùng. Không
cón do dự, chàng bèn cuối xuống bồng đứa bé lên hôn. Chàng ẵm đứa
bé đi quan chòi tìm ngóng tìm xem mẹ đứa bé ở đâu, mà mãi vẫn
không thấy. Rồi trời sập tối lúc nào không rõ. Còn về nàng Ka Điêng,
khi nhìn thấy chàng trai lạ ẵm con mình thì định ra giành lấy, nhưng lại
thôi vì sợ người lạ thấy mặt, xấu hổ. Nàng nhìn lên chàng trai thì rất
ngạc nhiên, vì thấy mặt con mình giống chàng như một. Nàng suy
nghĩ, nhưng lại cảm thấy vô lí, vì nàng chưa hề chung đụng với chàng
cũng như với bất cứ người con trai nào bao giờ.
Đang miên man suy nghĩ thì đứa bé khóc ré lên, nàng hốt hoảng bối
rối, bèn lên tiếng:
- Xin người khách hãy trả đứa bé vào nôi cho tôi. Và xin khách lạ vui
lòng đi khỏi chòi tranh xấu xí này.
Nghe có tiếng người, hoàng tử đưa mắt tìm tứ phía, nhưng vẫn chẳng
thấy ai cả. Hoàng tử bèn lên tiếng:

- Hình như chàng có điều gì sầu muộn, chẳng hay tại triều nội có việc
gì? Chàng có thể cho em biết được chăng?
Hoàng tử bèn thuật lại cho vợ nghe những điều mà vua cha vừa ban.
Nghe xong câu chuyện, nàng Ka Điêng mỉm cười với chồng:
- Xin chàng đừng buồn, em sẽ lo liệu mọi việc chu toàn. Xin chàng chớ
bận tâm về những chuyện nhỏ mọn ấy.
Hoàng tử nghe nàng nói mà lòng vẫn hồ nghi, nhưng không còn cách
nào khác, nên cũng yên lòng chờ xem.
Sắp đến ngày hẹn mà vẫn chưa thấy vợ sắm sửa được gì, hoàng tử
càng sốt ruột. Nàng Ka Điêng thấy chồng không được bình tâm chỉ
cười mà không nói gì, nên chàng càng thêm lo lắng.
Đến ngày hẹn, hoàng tử vô cùng bối rối, lo nghĩ. Chàng định nói với vợ
về những lo lắng của mình, thì bỗng trong chớp mắt hiện lên một
người con gái vô cùng xinh đẹp đứng mỉm cười trước mặt chàng. Nàng
Ka Điêng đã hiện nguyên hình. Nàng cười nói với hoàng tử:
- Chàng không nhận ra em ư? Em là Ka Điêng vợ chàng đây. Chúng ta
hãy sớm lên đường về kinh kẻo muộn, phiền đến vua cha cùng các anh
trông đợi.
Lúc bấy giờ hoàng tử vẫn chưa hế ngạc nhiên, nhưng cũng rất sung
sướng. Hai vợ chồng vội vàng sắm sửa lễ vật cùng hành trang để lên
đường về kinh. Tại triều nội, đức vua và hoàng hậu ngừ trên ngai
vàng, hai bên đủ mặt bá quan văn võ. Nhà vua cho gọi từng người con
lên dâng lễ. Đầu tiên là hai vợ chồng anh cả, rồi tiếp đến vợ chồng
hoàng tử hai. Cả hai đôi vợ chồng người anh đều dâng mũ, áo, quà
bánh, nhưng đều bị vua cha và hoàng hậu loại, vì quà bánh thì không
có gì lạ và ngon hơn những loại vua và hoàng hậu đã từng ăn, áo mũ
thì cũng không có cái nào vừa cả.
Đến lượt hoàng tử út, đức vua và hoàng hậu vừa trông thấy vợ chàng
thì tưởng như có tiên nga giáng thế. Vua cha và hoàng hậu cùng bá
quan phải trầm trồ khen ngợi vì sắc đẹp của nàng. Khi nàng Ka Điêng


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status