Sự khác biệt giữa PP ước tính và PP
trực tiếp khi lập dự phòng nợ phải
thu khó đòi (phần 1)
N
ợ phải thu khó đ
òi
Doanh nghiệp (DN) tiến hành hoạt động kinh
doanh cũng ít nhiều thực hiện chính sách bán chịu hoặc thu tiền
sau khi giao hàng, nhất là khi sản phẩm của DN mới thâm nhập
thị trường hoặc trong trường hợp DN mới thành lập. Doanh thu
bán chịu trong DN phát sinh sẽ làm gia tăng khoản nợ phải thu.
Đó là số tiền mà khách hàng nợ DN phát sinh từ kết quả bán
hàng và cung cấp dịch vụ. Khoản nợ phải thu, trong một số
trường hợp còn gọi là khoản phải thu khách hàng hay đơn giản l
à
khoản phải thu. Khoản phải thu gia tăng khi DN thực hiện chính
sách tín dụng cho khách hàng trên cơ s
ở thực hiện chính sách tín
dụng một cách liên tục. Điều này cũng có nghĩa là DN cho phép
khách hàng thanh toán tiền trong tương lai đối với hàng hoá và
dịch vụ đã được giao.
Khi DN thực hiện chính sách bán chịu sẽ làm phát sinh chi phí và
lợi ích. Lợi ích chủ yếu là tăng doanh thu và cuối cùng là tăng lợi
nhuận. Ngược lại, sẽ bị lỗ nếu như phát sinh khoản nợ phải thu
khó đòi. Nhiều khách hàng tiềm năng sẽ không mua hàng n
ếu DN
không bán chịu, khách hàng s
ẽ mua từ đối thủ cạnh tranh của DN
khi những DN này có chính sách bán chịu.
Một khi chi phí quản lý phát sinh liên quan đ
Để ghi nhận khoản nợ phải thu khó đòi, thư
ờng kế toán thực hiện
bằng cách chờ đợi xem khoản nào sẽ không được thanh toán
hoặc ước lượng đến hiện tại tỷ lệ khoản nợ không thu hồi được
là bao nhiêu. Có hai phương pháp là phương pháp trực tiếp và
phương pháp ước tính (phân bổ).
Lập dự phòng nợ phải thu khó đòi theo Thông tư 107 ngày 31
/12/2001 và đư
ợc sửa đổi bổ sung trong Thông tư 89 ngày
9/10/2002, cụ thể:
Cuối niên độ kế toán, DN căn cứ vào các khoản nợ phải thu đư
ợc
xác định là chắc chắn thu được (Nợ phải thu khó đòi), xác đ
ịnh số
dự phòng phải thu khó đòi cần trích lập. Nếu số dự phòng phải
thu khó đòi cần trích lập năm nay lớn hơn số dư của khoản dự
phòng phải thu khó đòi đã trích lập ở cuối niên độ trước chưa sử
dụng hết, số chênh lệch lớn hơn được hạch toán vào chi phí, ghi:
Nợ TK 642- Chi phí quản lý DN
Có TK 139- Dự phòng phải thu khó đòi
Nếu số dự phòng phải thu khó đòi cần trích lập năm nay nhỏ hơn
số dư của khoản dự phòng phải thu khó đòi đã trích lập ở cuối
niên độ trước chưa sử dụng hết, số chênh lệch được hoàn nhập
ghi giảm chi phí, ghi:
Nợ TK 139- Dự phòng phải thu khó đòi
Có TK 642- Chi phí quản lý DN
Các khoản nợ phải thu khó đòi khi xác định thực sự là không đòi
được thì được phép xoá nợ. Việc xoá nợ các khoản phải thu khó
đòi phải theo chế độ tài chính hiện hành. Căn cứ vào quyết định