**TÓM TẮT NGẮN GỌN TRUYỆN KIỀU CỦA NGUYỄN DU :
1/ (10 – 15 dòng):Chuyện kể về Thuý Kiều - một thiếu nữ tài sắc vẹn toàn, sinh trong một gia đình trung
lưu lương thiện. Trong một buổi du xuân, Thuý Kiều gặp Kim Trọng và từ đấy hai người bày tỏ tâm tình, tự
do đính ước. Nhưng sau đó, gia đình Kiều bị mắc oan, Thuý Kiều phải nhờ em là Thuý Vân trả nghĩa cho
Kim Trọng, còn nàng bán mình chuộc cha. Từ đấy, Thuý Kiều bị bọn buôn người Mã Giám Sinh, Tú Bà,
Sở Khanh lừa gạt, đẩy vào lầu xanh. Tại lầu xanh, nàng được Thúc Sinh cứu vớt ra ngoài, nhưng rồi Kiều
bị Hoạn Thư, vợ cả Thúc Sinh ghen tuông đày đoạ. Kiều trốn vào cửa Phật, nhưng sau vô tình lại rơi vào
lầu xanh lần của bọn Bạc Bà, Bạc Hạnh . Ở lầu xanh lần thứ hai này, Kiều may mắn được gặpTừ Hải và
được làm vợ người anh hùng này. Từ Hải giúp nàng báo ân, báo oán. Do mắc lừa Hồ Tôn Hiến, Từ Hải qui
hàng và bị chết đứng giữa trận tiền, Thuý Kiều bị làm nhục rồi bị ép gả cho một viên thổ quan. Đau đớn,
tủi nhục, Kiều trầm mình xuống sông Tiền Đường tự vẫn, nhưng được sư Giác Duyên cứu sống. Về sau,
Kiều gặp lại Kim Trọng và được đoàn tụ cùng gia đình.
2/ (20 – 25 dòng):Gia đình Vương viên ngoại là một gia đình trung lưu, lương thiện. Vương ông có ba
người con: Thuý Kiều, Thuý Vân và Vương Quan. Thuý Kiều là một thiếu nữ tài sắc vẹn toàn. Trong ngày
Tết Thanh minh nàng gặp Kim Trọng, một người nổi tiếng tài hoa phong nhã. Sau đó hai người đã đính ước
và nguyện chung thuỷ với nhau trọn đời.
Ngay sau đó, Kim Trọng phải về hộ tang chú thì gia đình Kiều bị mắc oan. Kiều đành đau đớn dứt
tình để bán mình chuộc cha và em. Vì vậy nàng rơi vào tay Mã Giám Sinh và Tú Bà, bọn trùm lầu xanh.
Nàng định tự tử để thóat chốn nhục nhã mà không xong. Sau lần mắc mưu Sở Khanh đi trốn, bị bắt lại, bị
đánh đập tàn nhẫn, nàng đành chịu tiếp khách. Ở chốn lầu xanh, nàng gặp Thúc Sinh, một người giàu có,
say mê nàng. Chàng đã chuộc nàng về làm vợ lẽ. Chưa được một năm, nàng bị mẹ con Hoạn Thư bày mưu
bắt về, bị đánh đập tàn nhẫn, bị bắt làm con ở cho gia đình Hoạn Thư. Và trong bữa tiệc đón chồng là Thúc
Sinh, Hoạn Thư bắt Kiều phải hầu rượu, gảy đàn mua vui. Khổ nhục quá, nàng bỏ trốn khỏi nhà Hoạn Thư
nhưng lại rơi vào lầu xanh khác. Ở đây, nàng gặp Từ Hải, một người anh hùng, và trở thành vợ chàng. Sau
khi nổi dậy chống triều đình, hùng cứ một phương, uy thế lẫy lừng, Từ Hải vì nàng Kiều mà trả ân báo oán.
Chẳng được bao lâu, vì mắc mưu Hồ Tôn Hiến mà Từ Hải phải chết đứng, Kiều bị làm nhục và bị ép gả
cho viên thổ quan. Đau xót và tủi cực, Kiều đã tự tử ở sông Tiền Đường, nhưng đã được sư Giác Duyên
cứu sống.
Còn Kim Trọng, sau khi biết Kiều phải bán mình, mặc dù được gia đình Kiều gả Thuý Vân làm vợ,
nhưng chàng vẫn không nguôi nhớ Kiều. Sau khi đỗ đạt làm quan, chàng đã cất công đi tìm Kiều. Bao năm
tìm kiếm ròng rã, khi đến sông Tiền Đường thì được tin nàng Kiều đã tự tử, chàng vô cùng đau xót bèn lập
1/Tóm tắt tác phẩm " Cố hương"(Lỗ Tấn):Độ giữa đông, tôi đi thuyền về thăm làng cũ mà tôi đã cách xa
20 năm.Thôn xóm tiêu điều khác với hình ảnh làng cũ đọng trong kí ức tôi. Chuyến thăm này là thăm để giã
từ.Về đến nhà, mẹ tôi ra đón và bảo mọi thứ đã được thu dọn. Tôi ở lại vài hôm để từ biệt mọi người và chờ
gặp Nhuận Thổ, người bạn thời thơ ấu.Tôi hình dung lại khuôn mặt tươi tắn khoẻ mạnh của Nhuận Thổ.Tôi
nhớ cách đâm con tra phá dưa, kể về loài"cá nhảy". Giờ đây, Nhuận Thổ đã có vợ, có con. Cuộc sống lam
lũ và những quy định ngặt nghèo của xã hội đã biến Nhuận Thổ thành người khác hẳn. Nhuận Thổ chào tôi:
"Bẩm ông". Đứa con của Nhuận Thổ tên là Thuỷ Sinh nhút nhát, vàng vọt, gầy còm. Nhuận Thổ mang đến
biếu tôi gói đậu xanh rồi xin một số đồ đạc kể cả các đống tro. Nhiều người quen cũ của gia đình đến thăm
công khai lấy đồ đạc trong nhà. Gần tối, tôi cùng mọi người xuống thuyền ra đi, những hình ảnh về Nhuận
Thổ, Thuỷ Sinh trong quá khứ và hiện tại cứ đan quyện trong tôi. Tôi hi vọng cuộc sống của thế hệ sau sẽ
không còn khốn khổ như cuộc sống của tôi và Nhuận Thổ.
2/Hình ảnh quê hương trong " Cố hương " của Lỗ Tấn . "Quê hương là gì hở mẹ - Mà cô giáo bảo
phải yêu?
Quê hương là gì hở mẹ - Ai đi xa cũng nhớ
nhiều?"
Với Đỗ Trung Quân, quê hương "là chùm khế ngọt", "là đường đi học","là cầu tre nhỏ", "là con
diều biếc", Còn với Lỗ Tấn, hình ảnh quê hương trong truyện ngắn "Cố hương" của ông hiện lên lên như
thế nào? "Cố hương" là một truyện ngắn tuyệt hay và xúc động. Nó man mác một tình quê vơi đầy. Hình
ảnh quê hương trong quá khứ và hiện tại đan xen nhau để lại trong lòng người đọc những ấn tượng khó
quên.
Sau 20 mươi năm xa cách, "tôi" về thăm quê. Trên đường về, lòng "tôi" bồi hồi khôn kể xiết. Gió
lạnh vi vu thổi vào khoang thuyền. Gần về đến làng, trời càng u ám, xóm thôn tiêu điều, hoang vắng khiến
lòng "tôi" se lại. "Tôi" tự hỏi đây có phải là làng cũ thân yêu trong kí ức? Chuyến về thăm quê lần này rất
đặc biệt. Về để bán nhà, giao nhà cho chủ mới. Về để từ giã ngôi nhà cũ, nơi cả đại gia đình "chúng tôi" đời
đời ở chung với nhau. Một nỗi buồn man mác dạt lên trong "tôi". Vì sau 20 mươi năm đi xa lần này "tôi"
trở về là để "vĩnh biệt ngôi nhà yêu dấu và từ giã làng cũ thân yêu đem gia đình đến nơi đất khách tôi đang
làm ăn sinh sống".
Quê hương thường gắn với phần mộ tổ tiên ông bà. Nhưng trong "Cố hương" không thấy nói đến.
Tác giả chỉ xúc động nói đến kí ức tuổi thơ khoảng chừng 30 năm về trước. Một tình bạn đẹp tuổi thơ độ
lên mười với Nhuận Thổ mà "tôi" được biết bao chuyện kỳ lạ: cách bẫy chim trên tuyết, con "tra" lông, da
thăm lại quê. Có con đường khổ ải. Có con đường hạnh phúc. Con đường gần, con đường xa, con đường hy
vọng đi lên phía trước. Có con đường mòn Cũng có chuyện phá lối mở đường. Con đường đến với mỗi
người là con đường số phận. Con đường của mỗi dân tộc là con đường cách mạng. Phải chăng đó là ý
tưởng sâu sắc về hình tượng con đường trong " Cố hương". Ca dao có câu:
"Quê hương nghĩa nặng tình sâu,
Bể dâu biến đổi biết đâu là nhà"
Rồi một ngày nào đó quê hương "tôi" sẽ không còn thê lương như bây giờ. Và những con người của quê
hương "tôi" sẽ không còn vất vả như Nhuận Thổ.