MỖI NGÀY ĐẾN TRƯỜNG LÀ MỘT NGÀY VUI? - Pdf 17

MỖI NGÀY ĐẾN TRƯỜNG LÀ MỘT NGÀY VUI?
Người ta thường nói Mỗi ngày đến trường là một ngày vui nhưng với
chúng tôi - những giáo viên trường Tiểu học Ngọc Lĩnh - huyện Tĩnh Gia –
Thanh Hoá thì đó mãi mãi là một khẩu hiệu. Nói đúng hơn mỗi ngày đến
trường là một cực hình. Không phải vì chúng tôi không yêu nghề, không yêu
trẻ mà vì hiệu trưởng của chúng tôi – ông Vũ Sĩ Trúc là một người độc đoán,
gia trưởng, không tôn trọng tập thể, thiếu văn hoá trong hội họp. Tôi xin lấy
một vài dẫn chứng ra đây để cán bộ giáo viên trong trường, phụ huynh và
học sinh thấy rõ trình độ, năng lực quản lí của một người đứng đầu một cơ
quan quản lí giáo dục, đứng đầu chi bộ Đảng
1) Vì không được số phiếu cao như mong muốn trong cuộc bầu Điển hình
tiên tiến 5 năm, ông Trúc đã tìm cách điều tra, trù dập những ai không bỏ
phiếu tín nhiệm cho mình
2) Có lẽ chỉ có ở trường tiểu học Ngọc Lĩnh - huyện Tĩnh Gia mới có cách
bình xét thi đua lạ lùng, kì quái có một không hai. Đó là thói quen xếp loại
thi đua cho cán bộ giáo viên theo ý của mình (ý của hiệu trưởng), không
lắng nghe ý kiến của đồng nghiệp, phá vỡ mọi nguyên tắc, mọi tiêu chí (kể
cả tiêu chí do hội nghị viên chức đầu năm đề ra cũng không được tôn trọng)

3) Ông Trúc đã quyết định bằng mồm huỷ kết quả kiểm tra của một lớp (lớp
4b) (đề của Sở - như ông Trúc nói) đình chỉ công tác của một giáo viên giỏi,
tổ chức kiểm tra lại lấy kết quả đánh giá chất lượng học sinh chỉ vì học sinh
làm bài tốt quá, nghi ngờ bị lộ đề (đề do ông Trúc giữ) Nghiêm trọng hơn
còn tuyên bố trước phụ huynh rằng giáo viên chủ nhiệm lớp 4b bị đình chỉ
công tác khi chưa có quyết định chính thức làm ảnh hưởng đến uy tín, danh
dự của đồng nghiệp và tập thể, gây hoang mang trong dư luận, bất bình
trong giáo viên và phụ huynh
4) Trong hội họp: Ông Trúc có thể bắt cả cơ quan họp đến 6
h
30 tối không
cần quan tâm đến là đã hết giờ hành chính ở nhà giáo viên còn có mẹ già,

Đã có đơn phản ánh đến phòng giáo dục Tĩnh Gia nhưng bị lờ đi
Trong khi toàn ngành giáo dục đang thực hiện cuộc vận động Trường
học thân thiện … thì không đâu như ở trường Tiểu học Ngọc Linh – Tĩnh
Gia - Thanh Hoá lại không thân thiện đến thế, lại mất dân chủ đến thế
Đã từ lâu nghề giáo được xem là nghề cao quí nhất trong những
nghề cao quí. Đó là một nhận định rất đáng tự hào. Tôi nghĩ rằng người thầy
chưa thể làm giàu cho bản thân thậm chí là chưa đủ sống thì một môi trường
như thế liệu giáo viên có yên tâm công tác cống hiến công sức của mình cho
sự nghiệp trồng người, làm sao giáo dục có thể là quốc sách hàng đầu như
nhà nước ta đã khẳng định. Và một điều nữa (nói nhỏ thôi) Nếu chúng ta
không biết tôn trọng đồng nghiệp của mình, nghề nghiệp của mình thì liệu
xã hội có tôn trọng mình không
Tôi đã gửi bài này (và một số bài khác nữa) trên Dân trí, Giáo dục và
thời đại, Việt Nam net và một số trang mạng khác … Mời các bạn chú ý
đón xem


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status