Ca dao nói về nhân sinh quan và kinh nghiệm cuộc sống
Ai ơi chớ vội cười nhau,
Gẫm mình cho kỹ trước sau hãy cười.
Ai ơi chớ vội cười nhau,
Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành.
Ai ơi chớ vội cười nhau,
Cười người hôm trước hôm sau người cười.
-o0o-
Ai ơi cứ ở cho lành,
Tu nhân tích đức để dành ngày sau.
-o0o-
Ai ơi đừng chóng chớ chầy.
Có công mài sắt có ngày nên kim.
-o0o-
Ai ơi đừng phụ mụt măng,
Mụt măng có nhỏ cũng bằng cây tre.
-o0o-
Ai ơi giữ trí cho bền,
Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai.
-o0o-
Đừng cậy có của, đa ngôn quá lời.
Của thì mặc của ai ơi,
Đừng cậy có của coi người như rơm.
-o0o-
Chẳng lo bán ế chợ ròng,
Khách năng qua lại, đói lòng phải mua.
-o0o-
Chỉ đâu mà buộc ngang trời,
Tay đâu mà bịt miệng người thế gian.
Thế gian chẳng ít thì nhiều,
Không dưng ai dễ đặt điều cho ai.
-o0o-
Chì khoe chì nặng hơn đồng,
Sao chì chẳng đúc nên cồng, nên chiêng?
-o0o-
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang,
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
-o0o-
Chớ thấy áo rách mà cười,
Cái giống gà nòi, lông nó lơ thơ.
Dù ai nói đông nói tây,
Lòng ta cứ vững như cây giữa rừng.
-o0o-
Đàn ông nông nổi giếng khơi,
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu.
-o0o-
Đất có bồi có lở,
Người có dở có hay.
Coi theo thời mà ở,
Chọn theo cỡ mà xài.
Dầu ai ỷ thế cậy tài,
Giữ lòng thục nữ dùi mài gương trong.
-o0o-
Đem chuông đi đấm xứ người,
Chẳng kêu cũng đánh ba hồi lấy danh.
Đèn khoe đèn tỏ hơn trăng,
Đèn ra trước gió được chăng hỡi đền?
Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn,
Cớ sao trăng lại chịu luồn đám mây?
-o0o-
Đi buôn không lỗ thì lời,
Đi ra cho biết mặt trời, mặt trăng.
Đố ai lượm đá quăng trời,
Đan gàu tát biển ghẹo người cung trăng.
Đừng thấy miếu rách mà khinh,
Miếu rách mặc miếu, thần linh hãy còn.
Được mùa chê gạo vô hơi,
Mất mùa ăm cám, trời ơi, hỡi trời.
-o0o-
Em ơi anh dặn em này,
Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ đi.
-o0o-
Giàu cha, giàu mẹ thì mừng,
Giàu cô, giàu bác thì đừng có trông.
-o0o-
Giàu đâu những kẻ ngủ trưa,
Sang đâu đến kẻ say sưa tối ngày?
-o0o-
Gió day thì mặc gió day,
Xin cho cây cứng lá dày thì thôi.
-o0o-
Giúp nhau khi đói mới hay,
Khôn thì trong trí lượng ra,
Dại thì học lóm người ta bề ngoài.
-o0o-
Không cha có chú ai ơi,
Thay mặt đổi lời chú cũng như cha.
-o0o-
Không ham bịch lúa anh đầy,
Tham ba hàng chữ làm thầy thế gian.
-o0o-
Khúc sông bên lở bên bồi,
Bên lở lở mãi, bên bồi bồi thêm.
-o0o-
Kim vàng ai nỡ uốn câu,
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời.
-o0o-
Người khôn ăn miếng thịt gà,
Tuy rằng miếng ít nhưng mà no lâu.
Người dại ăn trái bồ nâu,
Ăn nói bĩnh bầu chẳng biết mùi ngon.
Xuống biển cầm sào cho biết cạn sâu.
-o0o-
Lên non mới biết non cao,
Lội sông mới biết sông nào cạn sâu.
-o0o-
Lời nói chẳng mất tiền mua,
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
Mật ngọt càng tổ chết ruồi,
Những nơi cay đắng là nơi thật thà.
-o0o-
Một cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại thành hòn núi cao.
-o0o-
Một ngày ở với người khôn,
Cũng như con cá vượt môn hóa rồng.
Muốn may thì phảicó kim,
Muốn hay thì ắt phải tìm người xưa.
-o0o-
Muốn no thì phải chăm làm,
Một hột thóc vàng, chín giọt mồ hôi
Nhân nghĩa là chúa muôn đời,
Bạc tiền là khách qua chơi bấy giờ.
-o0o-
Nhiễu điều phủ lấy giá gương,
Người trong một nước phải thương nhau cùng.
-o0o-
Những người con mắt lá răm,
Lông mày lá liễu dáng trăm quan tiền.
-o0o-
Những người lêu lổng chơi bời,
Cùng là lười biếng ta thời tránh xa.
-o0o-
Những người lúa đụn tiền kho,
Ruột bằng chạc chỉn (sợi chỉ), miệng to bằng trời.
Những người thắt đáy lưng ong,
Vừa khéo chiều chồng, lại khéo nuôi con.
Những người béo trục béo tròn,
Ăn vụng như chớp, đánh con cả ngày.
-o0o-
-o0o-
Nước trong ai chẳng rửa chân,
Hoa thơm ai chẳng tới gần gốc cây.
-o0o-
Ở sao cho vẹn cho toàn,
Giao ngôn chớ phụ, nghĩa vàng chớ vong.
-o0o-
Ở sao cho vừa lòng người,
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.
-o0o-
Rủ nhau xuống biển bắt cua,
Bắt cua cua kẹp, bắt rùa rùa bơi.
-o0o-
Rừng có mạch, vách có tai,
Kẻ trong chưa tỏ, người ngoài đã hay.
Rượu nhạt uống lắm cũng say,
Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm.
-o0o-
Rượi ngon bất luận ve sành,
Thắm nhiều thì lại mau phai,
Thoang thoảng hoa lài mà lại thơm lâu.
-o0o-
Thế gian còn dại chưa khôn,
Sống mặc áo rách, chết chôn áo lành.
-o0o-
Thế gian giàu bởi chữ cần,
Có mà lười biếng thì thân chẳng còn,
-o0o-
Thói thời hay chuộng bề ngoài,
Nào ai, ai đã biết ai hơn nào.
Thới thường gần mực thì đen,
Anh em bạn hữu phải nên chọn người.
Đời người có một gang tay,
Ai hay ngủ ngày còn được nửa gang,
-o0o-
Thứ nhất thì tu tại gia,
Thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa.
-o0o-
Trăm năm ai nỡ bỏ ai,
Chỉ thêu nên gấm, sắt mài nên kim.
-o0o-
Trăm năm bia ssá thì mòn,
Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ.
Trăm năm lòng dạ gắn ghi,
Dẫu ai đem bạc đổi chì mặc ai.
-o0o-
Trăng mờ còn tỏ hơn sao,
Dẫu rằng núi lở còn cao hơn đồi.
-o0o-
Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng,
Nhụy vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
-o0o-
Trọng người người lại trọng than,
Khinh đi khinh lại như lần trôn quang.
-o0o-
Trông mặt mà bắt hình dong,