Những bài thơ của Xuân Diệu (phần III)
Kỷ niệm
Trên đường quần ngựa, chiều kia
Em ơi, anh muốn dựng bia ân tình
Khi anh qua đó một mình
Thấy còn in bóng in hình đôi ta
Một chiều gió đỡ mây xa
Chiều sương phảng phất cho hoa dịu dàng
Em ngồi dưới gốc cây dương
Mắt yêu xinh đẹp là gương đất trời.
Trái tim anh nói bồi hồi
Mà tim em cũng trao lời vẫn vương
Đất trời chìm giữa yêu đương
Thời gian cũng đượm trên đường vô biên.
Dù anh sống đến ngàn niên,
Không quên những phút cùng em mơ màng
Thu kia, hôm ấy, bên đàng.
Khúc cong cong ấy, bên hàng cây dương
Anh ghét em
Trời ơi anh ghét em
Anh không muốn nhìn thấy em nữa
Anh đã ném hình ảnh của em qua phía bên kia chân trời.
Anh đã đốt bóng em vào lửa
Anh đã cạo tên em trên tất cả những bức tường.
Những bức tường vĩnh viễn khắc tên em
Trên tay anh, em bèn viết :" Anh ơi"
Rồi ngó mê nhau ta mỉm mắt cười
Và lặng lẽ thấy lòng cao chín bệ
Không cần nói . Trái tim đang mở hé
Hoa muôn năm nghe nở tiếng thần tiên
Trái tim ngừng trong một phút vô biên :
Thời gian hết đất trời không có nữa
Em lúc ấy nhìn em như lệ ứa
Êm ái như trong gió có mùi hương
Trong mắt em anh tưởng thấy thiên đường
Ôi hạnh phúc, anh gục đầu nhắm mắt
Sao ngắn ngủi là những giờ họp mặt ?
Sao vội vàng là những lúc trao yêu ?
Vừa nắng mai , sao lại đến sương chiều
Em hờ hững để cho lòng anh lạnh .
TẶNG THƠ
Dây dây thơ e ấp đã lâu rồi
Chìm trong cỏ một vườn hoa bỏ vắng
Lòng tôi đó, một vườn hoa cháy nắng
Xin lòng người mở cửa ngó lòng tôi
Tự ngàn xưa, người ta héo than ôi!
Vì mang phải những sắc lòng tươi quá
Tôi không biết, không biết gì nữa cả .
Chỉ yêu nhiều là tôi biết mà thôi
Với bạn ân tình hay với cảnh
Nơi nào ta cũng kiếm vô biên .
Những cơn reo hót, những cơn say
Những lúc mây đen ám mặt mày
Là lúc lời xa muôn thế giới
Đến vờn trong dạ cánh chim bay
Trời cao trêu nhử chén xanh êm
Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm
Nên lúc môi ta kề mệng thắm
Trời ơi, ta muốn uống hồn em !
GIỚI THIỆU
( Tặng Tú Mỡ) Xin đừng tìm biết rõ chàng ta
- Nhân loại xem gần vẫn xấu xa
Có đến mà yêu thì hãy đến
Xem đầu mây gợn mắt mây qua
Giữa người, anh ráng giấu tên đi
Thi sĩ, thưa cô, có quý gì !
Huống nữa người ta đều tự ái
Bao giờ quen thuộc cũng khinh khi
Hãy biết rằng anh lúc ở trường
Rất tồi toán pháp, khá văn chương
Chàng trai đi học nghe chim giảng