NGUỒN GỐC HÌNH THÀNH
NƯỚC MỸ
NHỮNG KHU ĐỊNH CƯ ĐẦU TIÊN
Làn sóng nhập cư ồ ạt từ châu Âu sang Bắc Mỹ đã bắt đầu vào đầu
những năm 1600. Phong trào này kéo dài suốt hơn ba thế kỷ, bắt đầu
từ nhóm nhỏ vài trăm người Anh tới sự xuất hiện ồ ạt của hàng triệu
người nhập cư mới. Được thôi thúc bởi những động lực mạnh mẽ khác
nhau, họ đã xây dựng một nền văn minh mới ở phần phía bắc của lục
địa này.
Những dân nhập cư người Anh đầu tiên tới miền đất là Hoa Kỳ ngày nay
đã vượt Đại Tây Dương rất lâu sau khi người Tây Ban Nha đã gây dựng
được những thuộc địa giàu có ở Mexico, Tây ấn và Nam Mỹ. Cũng giống
như tất cả những người đầu tiên đến Tân Thế giới, họ đã tới đây trên
những con tàu nhỏ bé, chật chội. Suốt chặng đường kéo dài từ sáu tới
12 tuần lễ, họ chỉ được ăn rất ít và rất nhiều người đã chết vì bệnh tật.
Tàu của họ thường xuyên bị đánh tơi tả trong các cơn bão và một số
tàu đã mất tích ngoài khơi.
Phần lớn dân di cư châu Âu vượt biên để tránh các cuộc đàn áp chính
trị và tìm đến những vùng đất được tự do hành đạo hoặc được hưởng
những cơ hội luôn nằm ngoài tầm tay của họ ở cố quốc. Từ năm 1620
đến 1635, nước Anh nhanh chóng lâm vào cảnh khó khăn kinh tế.
Nhiều người không thể tìm được việc làm. Thậm chí ngay cả những
nghệ nhân cũng chỉ có mức thu nhập giúp họ sống trên mức thiếu thốn.
Những đợt mất mùa càng làm tình cảnh khốn khó trở nên tồi tệ hơn.
Ngoài ra, cuộc cách mạng thương mại đã mở đường cho ngành dệt
phát triển mạnh mẽ và đòi hỏi nguồn cung cấp lông cừu tăng nhanh
chưa từng có nhằm duy trì hoạt động của những cỗ máy dệt. Địa chủ đã
vùng đất hoang vu. Trong một trăm năm đầu tiên, những người đi khai
hoang đã xây dựng những khu định cư thật khăng khít bên nhau dọc
theo bờ biển.
Có nhiều lý do chính trị thôi thúc người ta di cư sang Mỹ. Vào những
năm 1630, chế độ cai trị chuyên quyền của vua Anh Charles đệ Nhất đã
trở thành động lực thúc đẩy phong trào di cư. Cuộc nổi dậy và những
thắng lợi sau đó của những người chống đối Charles đệ Nhất dưới sự
lãnh đạo của Oliver Cromwell trong những năm 1640 đã khiến những
tên nịnh thần trong triều đình phải tha hương tới vùng đất Virginia. Ở
những khu vực nói tiếng Đức tại châu Âu, các chính sách đàn áp của
nhiều vị hoàng thân có tư tưởng hẹp hòi - đặc biệt về vấn đề tôn giáo -
cùng với hậu quả nặng nề của hàng loạt các cuộc chiến đã tạo làn sóng
di cư sang Mỹ cuối thế kỷ XVII và XVIII.
Mỗi chuyến đi đều đòi hỏi việc lập kế hoạch và quản lý thật cẩn trọng
và phải tính tới chi phí cùng những rủi ro. Những người di cư đã phải
vượt chặng đường dài gần 5000 km trên biển cả. Họ cần có những dụng
cụ, quần áo, hạt giống, công cụ, vật liệu xây dựng, vật nuôi, vũ khí và
đạn dược. Khác với các chính sách thực dân của các quốc gia vào những
thời kỳ khác nhau, phong trào di cư từ nước Anh không trực tiếp do
chính phủ hậu thuẫn, mà do các nhóm gồm những cá nhân riêng rẽ
thực hiện với động cơ chủ yếu là lợi nhuận.
JAMESTOWN
Thuộc địa đầu tiên của nước Anh được thiết lập ở Bắc Mỹ là khu
Jamestown. Theo chiếu chỉ của vua James đệ Nhất ban cho công ty
Virginia (hay công ty Luân Đôn), vào năm 1607, một nhóm khoảng 100
người đã lên đường tới vịnh Chesapeake. Để tránh xung đột với người
vỏn vẹn 1.132 người vẫn sống ở đó. Theo kiến nghị của một ủy ban
trong hoàng triều, nhà vua đã giải tán công ty Virginia và biến khu vực
này thành thuộc địa của hoàng gia ngay trong năm đó.