GIAI CẤP TƯ SẢN TRONG PHONG TRÀO ĐẤU TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC Ở CHÂU Á_3 - Pdf 19

GIAI CẤP TƯ SẢN TRONG PHONG
TRÀO ĐẤU TRANH GIẢI PHÓNG
DÂN TỘC Ở CHÂU Á

tuy nhiên ở một số nước vai trò cảu giai cấp tư sản cũng chỉ trong một
thời gian ngắn như ở Trung Quốc sau sự thất bại của cách mạng Tân Hợi
thì cũng chấm dứt vai trò lãnh đạo của giai cấp tư sản, hay ở Việt Nam
sau năm 1930 với sự thất bại của cuộc khởi nghĩa Yên Bái thì cũng
chấm dứt vai trò của giai cấp tư sản. Từ đó ngọn cờ cách mạng chuyển
hẳn sang giai cấp vô sản.
Khi giai cấp tư sản mất hết vai trò lãnh đạo thì họ có thái độ với giai cấp
mới nắm chính quyền lãnh đạo là họ không bài trừ loại bỏ mà vẫn tham
gia đấu tranh dưới ngọn cờ của giai cấp vô sản.
2. Phong trào đấu tranh của giai cấp tư sản ở châu Á
2.1. Mục đích đấu tranh
Mục đích đấu đấu tranh của giai cấp tư sản châu Á cũng tiến bộ hơn so
với phong kiên và nông dân
Phong kiến đấu tranh là để bảo vệ, khôi phục lại nền quân chủ chuyên
chế (ngai vàng vương tộc )
Nông dân đấu tranh để đòi các quyền lợi về ruộng đất cơm áo gạo tiền
nếu thắng lợi thì lại đi vào con đường phong kiến hóa. Đánh đổ cái cũ
không tiến bộ để thiết lập lại cái cũ tiến bộ hơn mà không xây dựng chế
độ mới. Bởi vì nông dân không đại diện cho phương thức sản xuất và tư
tưởng tiến bộ nào.
Còn giai cấp tư sản đấu tranh giải phóng dân tộc, xóa bỏ chế độ cũ
(chống phong kiến) để thiết lập chế độ mới TBCN đưa đất nước phát
triển đi lên
Do hạn chế về tư tưởng vì vậy phong trào đấu tranh của giai cấp phong
kiến, nông dân chủ yếu là dùng ngọn cờ tôn giáo để tập hợp lực lượng
còn tư sản thì dùng đấu tranh tự do để tập hợp lực lượng. Từ mục đích
đấu tranh đó thì giai cấp tư sản họ có phương pháp đấu tran đường lối

thành phần dân tộc phức tạp, là những quốc gia có nhiều tôn giáo khác
nhau… trong khi đó cùng với sự thất bại cuả các cuộc khởi nghĩa giải
phóng dân tộc ở các nước này lại không phải là bằng phương pháp vũ
trang. Do đó, các cuộc đấu tranh của giai cấp tư sản lãnh đạo ở mỗi nước
là đều diễn ra theo con đường hòa bình.
Tuy nhiên, dù là đều bằng phương pháp đấu tranh ôn hòa hay hòa bình
thì đấu tranh của hai nước cũng có sự khác nhau.
Ở Inđônêxia: Các trí thức tư sản Inđônêxia đã nhận thấy sự thấp kém,
lạc hậu của dân tộc trong hoàn cảnh thuộc địa, sự phân tán cả trong ý
thức dân tộc…Do đó họ đã cổ súy văn hóa dân tộc. Nhằm tạo ra cộng
đồng dân tộc đoàn kết.
Trên nền tảng văn hóa. Họ tập trung vào nâng cao phát triển văn hóa, rồi
từ đó đi đến đấu tranh giành độc lập dân tộc. Như vậy, ở đây họ đã đòi
cả quyền lợi cả dân tộc, giai cấp tư sản Inđônêxia đã xác định được con
đường đấu tranh giành độc lập dân tộc từ thấp đến cao.
Ở Ân Độ: thì giai cấp tư sản họ không cổ súy văn hóa mà họ chỉ đấu
tranh đòi quyền tự do, bình đẳng, quyền tự do giai cấp tư sản. Đảng
Quốc Đại ra đời là Đảng của giai cấp tư sản Ấn Độ ra đời năm (1885),
nhưng cũng chỉ được hoạt động trong khuôn khổ cho phép của thực dân
Anh. Giai cấp tư sản Ấn Độ mang tính ôn hòa trong khuôn khổ của thực
dân Anh. Trong khoảng 20 năm đầu từ khi thành lập, hoạt động của
đảng Quốc Đại còn rất yếu kém, những yêu sách của đảng mới chỉ đóng
khung trong vấn đề tự trị và bình đẳng giữa người Ấn và người Anh. Chỉ
đòi quyền lợi cho giai cấp tư sản Ấn, chưa đề cập đến quyền lợi của dân
tộc cho Ấn Độ
+ Con đường đấu tranh bằng vũ trang,bạo lực cách mạng
Trong phong trào đấu tranh do giai cấp tư sản châu Á lãnh đạo, bên cạnh
con đường đấu tranh bằng phương pháp hòa bình thì giai cấp tư sản ở
một số nước đã sử dụng hình thức đấu tranh vũ trang, bằng bạo lực cách
mạng tiêu biểu cho hình thức này đó là cuộc cách mạng Tân Hợi ở

phát triển văn hóa dân tộc, mà còn kết hợp với đấu tranh kinh tế, đấu
tranh chính trị và đấu tranh vũ trang ở những mức độ khác nhau. Phong
trào đã phát triển từ thấp tới cao, từ việc lập các hội, các trường học để
duy trì và phát triển văn hóa khơi dậy tinh thần dân tộc…đến sự ra đời
của các tổ chức chính trị, đảng phái của giai cấp tư sản được tổ chức
chặt chẽ hơn, có tính kỉ luật hơn, mục tiêu đấu tranh cao hơn.
Đầu thế kỉ XX giai cấp tư sản ở các nước đã đề ra những cương lĩnh đấu
tranh không cao nhưng tương đối rõ ràng trong từng nước. các cương
lĩnh này đã trở thành ngọn cờ tư tưởng để tập hợp đông đảo quần chúng
đấu tranh cho độc lập dân tộc và dân chủ.
2.3. Vai trò của giai cấp tư sản trong phong trào đấu tranh giải
phóng dân tộc
Ở các nước thuộc địa và phụ thuôc, giai cấp tư sản bảo giờ cũng chia
thành hai bộ phận tư sản mại bản và tư sản dân tộc.
Tư sản mại bản, bộ phận này luôn gắn chặt với quyền lợi tư bản nước
ngoài, đi ngược lại quyền lợi của dân tộc. Vì vậy, họ là kẻ thù của đại đa
số quần chúng nhân dân.
Tư sản dân tộc, ít nhiều có tinh thân yêu nước, chống đế quốc và chống
phong kiến họ là những nhà kinh doanh vừa và nhỏ, trí thức tiểu tư sản
và tư sản có ít nhiều liên hệ với đế quốc nhưng chịu ảnh hưởng của tư
tưởng tư sản cách mạng. Tuy nhiên, bộ phận này vừa có tinh tinh thần
chống đế quốc, chống phong kiến, ủng hộ cuộc đấu tranh giải phóng dân
tộc và cương lĩnh của họ là thành lập một nhà nước trong đó có vị trí,
tiếng nói của họ để có thể bảo vệ quyền lợi cao hơn nữa là một nhà nước
mà giai cấp thống trị là bộ phận tư sản dân tộc.
Trí thức tư sản là một bộ phận của giai cấp tư sản. Họ được đào tạo qua
các trường tư bản đế quốc, nhằm mục đích là phục vụ cho chủ nghĩa
thực dân. Song, nhiều trí thức tư sản do nhạy bén về nhận thức chính trị
của mình trước cảnh dân tộc mất chủ quyền, nhân dân mất tự do, đất
nước bị dày séo, họ đã hành động trái lại với ý đồ của thực dân. Họ đứng


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status