ĐỀ TÀI: Tìm hiểu về văn hóa, đời sống, con người của Phố cổ Hội An - Pdf 22

Phần 1 : MỞ ĐẦU
1: Lời Mở Đầu
Có lẽ đối với tôi những chuyến đi là một điều gì đó khá thú vị , luôn
cuốn hút hút vì bản chất trong tôi tính là tò mò. Tôi thích được đi nhiều nơi
nhìn ngắm được nhiều thứ và khám phá vẻ đẹp tiềm ẩn mà tạo hóa đã ban
tặng. Không gì đẹp bằng cảnh vật của tự nhiên, vẻ đẹp của giá trị lịch sử văn
hóa ., những vẻ đẹp đó luôn mang lại cho tôi một cảm giác khó tả , nó cứ len
lấn rồi đục sâu vào trong tâm hôn . tôi muốn khám phá chúng muốn tìm hiểu
sâu ,rông, kỉ . Đó giống như là một niềm đam mê vậy, có lẻ niềm đam mê này
sẽ theo bước chân của cuộc đời tôi. Nếu như không có một chất xúc tác thì sẽ
không tạo ra được gì và niềm đam mê của tôi cũng như vậy đó. Từ khi sinh ra
và lớn lên tôi được ba me dẫn đi chơi hay tham quan cũng được kha khá chổ
nhưng vào thờ điểm đó cảm nhận chung của tôi về những nơi ấy chỉ đẹp mà
thôi, tâm hồn tôi thực sự sáo rỗng , chẳng có chut cảm giác nào cả tôi lý giải
về điều này là chắc hẳn đầu óc của tối lúc này con thơ dại lắm nhưng không
phải bởi vì chất xúc tác của tôi đã đến vào lúc kì nghĩ hè năm lớp 11 tôi đươc
anh trai dẫn đi Đà nẵng và có dịp ghé vào Hội An. Không phải nói ngoa từ lúc
đặt chân đến mảnh đất cổ này tôi đã gặp tiếng sét ái tình với nơi đây, tình yêu
đam mê đã đến với tôi ngay trong lúc này . Tôi đặt chân đến nơi này vào một
buổi chiều tà, lúc ngày sắp hết, cảm nhận đầu tiên của tôi về nơi này là một
gam màu nâu thẩm . khách bộ và hàng quán bấy giờ đã vãn . họ tập trung
vào những nhà hang cao lầu hay nhưng quán ăn đặc sản ở Hội an , nhưng ngôi
nhà cổ lên đèn bên trong là mân cơm xum vầy bên gia đình. Nhưng nhà hang
quán lên đèn từ những đền lồng mang đậm chất xứ hội an. Đi dọc theo con
sông hoài rồi ngắm nhìn chùa cầu ở đăng xa trong tôi có một cảm giác bình
1
an đến lạ kỳ sau đó vài phút cảm giác lại thay đôi khi tôi nhìn xung quanh
con đưởng hem , ngôi nhà cổ hình như tôi đã trở về thời xa xưa , cái thời của
cố kỵ nhà tôi.tự nhiên trong tôi yêu mảnh đất này đến lạ kỳ không phải là tình
yêu quê hương mà là tình yêu dành cho một vẻ đẹp trầm mặc cổ kính , bình
yên. Rong ruổi hội an theo nhưng ánh đèn lòng đã đưa tôi đi khắp từ con phố

nghề thủ công như mộc, làm đồ đồng, gốm
Các nhà nghiên cứu cho rằng kiến trúc cổ ở Hội An hầu hết được làm
lại mới từ đầu thế kỷ 19, mặc dù năm khởi dựng có thể xưa hơn nhiều. Kiến
trúc cổ thể hiện rõ nhất ở khu phố cổ. Nằm trọn trong địa bàn của phường
Minh An, Khu phố cổ có diện tích khoảng 2km², tập trung phần lớn các di
tích nổi tiếng ở Hội An. Đường phố ở khu phố cổ ngắn và hẹp, có độ uốn
lượn, chạy ngang dọc theo kiểu bàn cờ. Địa hình khu phố cổ có dạng nghiêng
dần từ bắc xuống nam. Các công trình kiến trúc trong khu phố cổ được xây
dựng hầu hết bằng vật liệu truyền thống: gạch, gỗ và không có nhà quá hai
tầng. Du khách dễ nhận ra dấu vết thời gian không chỉ ở kiểu dáng kiến trúc
của mỗi công trình mà có ở mọi nơi: trên những mái nhà lợp ngói âm dương
3
phủ kín rêu phong và cây cỏ; những mảng tường xám mốc, xưa cũ; những
bức chạm khắc về một con vật lạ hay diễn tả một câu chuyện cổ Nơi đây
hẳn đã thu hút được các nghệ nhân tài hoa về nghề mộc, nề, gốm sứ của người
Hoa, người Nhật, người Việt, người Chăm cho nên mỗi công trình để lại
hôm nay còn in dấu ấn văn hoá khá đa dạng, phong phú của nhiều dân tộc.
Trong nhiều thế kỷ, Hội An đã từng là nơi gặp gỡ, giao lưu của nhiều
nền văn hoá khác nhau trên thế giới. Bên cạnh những phong tục tập quán bản
địa của người Việt còn có thêm những tập tục của cộng đồng cư dân nước ngoài
đến định cư như tục thờ đá; thờ Cá Ông của cư dân ven biển Trung bộ; thờ các
hiện tượng tự nhiên như mưa, gió, sấm, sét hay vật thiêng (cây cổ thụ),
Cộng đồng người Hoa ở Hội An có tục thờ các vị thần bảo trợ như
Thiên Hậu, Quan Công, Bảo Sinh Đại Đế, Quan Âm Bồ Tát. Họ thường
xuyên tổ chức các kỳ lễ hội hay sinh hoạt văn hoá tín ngưỡng khác trong các
ngày vía thần như tết Nguyên Tiêu (16/1 âm lịch), Thanh Minh (tháng 3 âm
lịch), Đoan Ngọ (5/5 âm lịch), Trung Thu (15/8), Trùng Cửu (9/9 âm lịch), Hạ
Nguyên (15/10 âm lịch).
Những yếu tố về mặt xã hội cũng như văn hoá đa dạng này tạo nên nét
riêng cho cộng đồng cư dân ở Hội An.

công cụ sinh hoạt, đồ trang sức tuyệt xảo bằng đá, gốm, thủy tinh, kim loại
được lấy lên từ lòng đất đã khẳng định sự phát triển rực rỡ của nền văn hóa Sa
Huỳnh. Ðặc biệt sự phát hiện hai loại tiền đồng Trung Quốc thời Hán (Ngũ
Thù, Vương Mãng), những hiện vật sắt kiểu Tây Hán, dáng dấp Ðông Sơn,
Óc Eo, hoặc đồ trang sức với công nghệ chế tác tinh luyện trong các hố khai
quật đã chứng minh một điều thú vị rằng, ngay từ đầu Công nguyên, đã có
nền ngoại thương manh nha hình thành ở Hội An.
Dưới thời vương quốc Chăm Pa (Thế kỷ 9-10), với tên gọi Lâm ấp Phố,
Hội An đã từng là cảng thị phát triển, thu hút nhiều thương thuyền Ả Rập, Ba
Tư, Trung Quốc đến buôn bán, trao đổi vật phẩm. Nhiều thư tịch cổ ghi nhận
đã có một thời gian khá dài, Chiêm cảng - Lâm ấp Phố đóng một vai trò quan
trọng trong việc tạo nên sự hưng thịnh của kinh thành Trà Kiệu và khu di tích
đền tháp Mỹ Sơn. Với những phế tích móng tháp Chăm, giếng nước Chăm và
những pho tượng Chăm (tượng vũ công Thiên tiên Gandhara, tượng nam thần
tài lộc Kubera, tượng voi thần ) cùng những mảnh gốm sứ Trung Quốc, đại
Việt, Trung Ðông thế kỷ 2-14 được lấy lên từ lòng đất càng làm sáng tỏ một
giả thiết từng có một Lâm ấp Phố (thời Chăm Pa) trước Hội An (thời Ðại
Việt), từng tồn tại một Chiêm cảng với sự phát triển phồn thịnh.
Cũng chính nhờ môi trường sông nước thuận lợi, cộng với nhiều yếu tố
nội, ngoại sinh khác, từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 19, đô thị - thương cảng Hội An
6
lại được tái sinh và phát triển thịnh đạt. Do hấp lực của cảng thị này, cùng với
"con đường tơ lụa", "con đường gốm sứ" trên biển hình thành từ trước nên
thương thuyền các mước Trung, Nhật, Ấn Độ, Xiêm, Bồ, Hà, Anh, Pháp tấp
nập đến đây giao thương mậu dịch.
Theo các nguồn sử liệu, lượng tàu thuyền vào ra bến cảng tấp nập đến
nỗi cột buồm của chúng "như rừng tên xúm xít" (Thích Ðại Sán - Hải ngoại
ký sự), còn hàng hóa thì "không thứ gì không có", nhiều đến mức " cả trăm
chiếc tàu to chở cùng một lúc cũng không hết được" (Lê Quý Ðôn - Phủ biên
tạp lục). Trong thời kỳ này, Hội An là đô thị-thương cảng quốc tế phát triển

8
Kể từ những năm 1998, chính quyền Hội An bắt đầu tở chức Lễ hội
đêm rằm vào đêm 14 âm lịch hàng tháng. Khi đó, cùng với trăng thanh mới tỏ
và trời cao là màu sắc đa dạng của những chiếc đèn, các con phố chỉ là không
gian cho du khách đi bộ vì không có phương tiện giao thông nào được lưu
hành vào thời điểm này. Bạn sẽ như sống lại khung cảnh của thế kỉ XVIII với
lối kiến trúc cổ xưa hoà vào không gian này.
Đây sẽ là cơ hội tuyệt vời cho những cặp đôi có cho mình một chuyến
đi thú vị. Hãy thử ghé qua vài ba hàng quán nổi tiếng, thưởng thức vài ngón
ăn ngon. Hay cùng nhay thả đèn trôi dọc dòng sông, ước cho cuộc sống của
mình thật yên ổn hạnh phúc. Rồi đi dọc con phố ngắm những con người qua
lại, những địa điểm nổi tiếng thật khác biệt về đêm. Đó sẽ là những trải
nghiệm tuyệt vời mà nếu bạn bỏ lỡ khi đến với nơi đây thì không khác nào
bạn đến Việt Nam mà bỏ quên đi món phở nổi tiếng.
1: Vẻ đẹp của di tích Văn hóa – Lịch sử
Chùa cầu , Nhà cổ Tân Ký , Hội quán Phúc kiến là những di tích văn
hóa - lích sử khi đến Hội An thì ta phải đặt chân đến đó. Chúng như là biểu
tượng vật thể của phố cổ theo từng năm tháng. Dọc theo con đường Hai bà
Trưng rồi rẻ qua đường Trần phú , đi vào một con đường nhỏ , cứ dần men
theo con đường ấy . Tôi đã đặt chân thực sự vào những ngôi nhà nhỏ, những
con đường vòng quanh dọc bên con sông hoài.
9
Chùa Cầu
Điểm dừng chân đầu tiên là chùa Cầu, ngôi chùa này là biểu tượng đặc
trưng hay nói cách khác là hình ảnh đại diện của mảnh đất phố cổ này . Nhìn
bề ngoài ngôi chùa này có vẻ hao hao giống Cầu ngói Thanh Toàn ở Huế
nhưng càng tìm hiểu và theo lời của bác Hướng dẫn viên thì nó hoàn toàn
khác mọi ngôi chùa cầu khác họa chăng chỉ giống ở điểm ngoài thờ cúng ra
ngôi chùa này dùng để đi lại mà thôi.Chùa Cầu hay còn gọi là chùa Nhật Bản
nằm trong khu phố cổ Hội An. Đây là công trình do các thương gia Nhật Bản

Mái chùa lợp ngói âm dương che kín cả cây cầu. Trên cửa chính của Chùa
Cầu có một tấm biển lớn chạm nổi 3 chữ Hán là Lai Vãn Kiều.Chùa và cầu
đều bằng gỗ sơn son chạm trổ rất công phu, mặt chùa quay về phía bờ sông.
Hai cây cầu có tượng gỗ bằng thú đứng chầu, một đầu là tượng chó (thân
hầu), một đầu là tượng khỉ (thiên cẩu). Thân hầu là đại diện cho năm xây
dựng còn thiên cẩu đại diện cho năm kết thúc công trình. Tương truyền đó là
những con vật mà người Nhật sùng bái thờ tự từ cổ xưa.Tuy gọi là chùa
nhưng bên trong không có tượng Phật. Phần gian chính giữa (gọi là chùa) thờ
một tượng gỗ Bắc Đế Trấn Võ - vị thần bảo hộ xứ sở, ban niềm vui hạnh phúc
cho mọi người, thể hiện khát vọng thiêng liêng mà con người muốn gửi gắm
cùng trời đất nhằm cầu mong mọi điều tốt đẹp.Tổ hợp kiến trúc tín ngưỡng
được lợp mái nhiều nét độc đáo hình chữ T này lại gắn nhiều truyền thuyết
liên quan đến hoạ phúc của mọi người nên dân gian quen gọi là Chùa Cầu và
là biểu tượng giao lưu văn hóa Nhật - Hoa - Việt ở Hội An. Hơn 400 năm
nay, Chùa Cầu nổi tiếng linh thiêng vẫn được cư dân bản địa và khách vãn lai
thành kính chiêm bái.Trước đây, Nhật Bản Kiều trong kết cấu kiến trúc và
trang trí nội thất đã chứa đựng dấu ấn của nền văn hoá Phù Tang, mái ngói
mềm mại với độ dốc xuống, những cột vuông, nền cầu lát vát hình vòng cung,
các hoa văn trang trí hình mặt trời, chiếc quạt xoè… hiện nay đã không còn
nữa. Tuy nhiên, Thần Khỉ và Thần Hầu vẫn còn thờ ở hai đầu cầu.Ở hai bên
tường của cổng ra vào ở phía Tây và phía Đông cầu Nhật Bản ban đầu có hai
11
câu đối chữ Hán đắp nổi, nhưng qua năm tháng bị mờ dần để sau cùng bị mất
hẳn và người Minh Hương đã thay vào đó bằng hoa văn đắp nổi hình quả phật
thủ lớn.
Ngôi chùa đầy giá trị về cả nhân văn lẫn giá trị tinh thần của người dân
nơi đây, xứng đáng là hình ảnh tiêu biểu cho phố cổ , nhìn ngắm ngôi chùa
này vào ban ngày và ban đêm có sự khác nhau, không biết theo cảm nhận của
mỗi người như thế nào, riêng tôi thì ban ngày ngôi chùa với hình ảnh sôi
động với những dòng người tập nập qua lại ngược lại thì ban đêm ngôi chùa

ý” với hình chạm trổ dải lụa vấn quanh hai thanh kiếm đặc trưng của người
Hoa xưa!”, ông Dũng cho biết.
Điểm đặc biệt của ngôi nhà này là được dựng nên mà không sử dụng
đến một chiếc đinh. Các tấm và thanh gỗ được khớp với nhau hoàn toàn bằng
mộng mà vẫn “tự đứng” vững. Chính không gian đầy ấn tượng này đã “hút”
các đoàn làm phim, truyền hình đến thực hiện các cảnh quay. Tấn Ký cũng là
ngôi nhà cổ duy nhất tại Hội An được các nhà lãnh đạo của Việt Nam và thế
giới đến thăm như: Tổng bí thư Trường Chinh, Tổng bí thư Lê Khả Phiêu,
Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ tich nước Trần Đức Lương, Thủ tướng
Phan Văn Khải, Tổng bí thư - Chủ tịch nước Trung Quốc Giang Trạch Dân,
Thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra…
13
Một nét chữ Hán độc đáo với nhiều hình thù chim bay trên bộ liễn
Bách điểu
Lưu giữ cổ vật vô giá
Hàng ngày, nhà cổ Tấn Ký vẫn mở cửa đón du khách trong và ngoài
nước đến tham quan. Bước vào ngôi nhà này, khách sẽ có giác thân thiện, rất
dễ chịu vì mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát. Đến đây, nhiều người còn được
nghe kể về “kho” đồ gia bảo cực kỳ quý giá. Những cổ vật thuộc hàng “độc
nhất vô nhị” cùng những câu chuyện khiến người nghe phải kinh ngạc. Cổ vật
phải kể đến đầu tiên chính là chiếc chén Khổng Tử (hay còn gọi là chén
không đầy). Khi đổ vào chén khoảng 80% nước thì nước vẫn được giữ, thế
nhưng khi đổ đầy thì nước trong chén tự chảy hết qua một lỗ nhỏ nằm dưới đáy.
Tương truyền, từ hiện tượng kỳ lạ này mà Khổng Tử đã hình thành thuyết Trung
Dung với nội dung con người cần phải biết giữ cân bằng, kiềm chế.
Hiện tại nhà cổ Tấn Ký vẫn đang lưu giữ nhiều đồ cổ như: chén, đĩa,
bình gốm cổ có niên đại hàng trăm năm. Nhiều đồ cổ bằng gỗ như bàn, ghế
khảm xà cừ, hoành phi, tủ kệ… Một món cổ vật độc đáo nữa là bộ liễn “giấy”
được làm bằng gỗ cực mỏng treo hai bên gian chính. Và cổ vật cuối cùng mà
14

thủ theo nguyên mẫu đó là: cổng lớn phía trước, tiếp đến một khoảng sân
rộng có trang trí cây cảnh, non bộ và hai nhà phụ thờ Tả thần và Hữu thần,
sau đó là phương đình, nơi tiến hành các nghi lễ, kết thúc bởi nhà thờ, kiến
trúc lớn nhất của tổng thể. Các hội quán đều được trang trí cầu kỳ, tỷ mỷ với
bộ khung gỗ được chạm trổ, sơn son thếp vàng, phần mái tô điểm các con thú
bằng sành tráng men nhiều màu. Ngày nay, các hội quán tuy đã bị thay đổi
sửa chữa nhiều, nhưng bộ khung gỗ vẫn bảo lưu được nhiều yếu tố gốc. Ngoài
chức năng duy trì sinh hoạt cộng đồng, hội quán còn một chức năng quan
trọng khác, đó là tín ngưỡng. Tùy theo tục quán tín ngưỡng của từng cộng
đồng mà hội quán lấy cơ sở để thờ phụng.
Trong 5 hội quá cổ của người Hoa ở Hội An thì hội quán Phúc Kiến là
hội quan lớn nhất và được nhiều du khách biết đến nhất. Ngày nay hội quán
Phúc Kiến toạ lạc tại số 46 đường Trần Phú. Buổi ban đầu, nơi đây chỉ là một
ngôi chùa lợp tranh do người Việt dựng vào năm 1697 để thờ Phật. Qua thời
16
gian, ngôi chùa bị hư hỏng và người Việt không đủ khả năng để sửa chữa.
Những thương nhân Phúc Kiến mua lại ngôi chùa vào năm 1759 và sau nhiều
lần trùng tu, năm 1792 đổi thành Hội quán Phúc Kiến. Công trình có kiến
trúc theo kiểu chữ Tam, kéo dài từ đường Trần Phú đến đường Phan Chu
Trinh, theo thứ tự: cổng tam quan, sân, hai dãy nhà Đông Tây, chính điện, sân
sau và hậu điện.
Phần chính điện của hội quán được trang trí những cây cột màu đỏ son,
treo những đôi liễn gỗ ca tụng Thiên Hậu Thánh Mẫu. Chính điện thờ tượng
Quan Thế Âm Bồ Tát đang ngồi thiền, phía trước là một lư hương lớn. Hai
bên hương án sẽ thấy hai bức tượng Thiên Lý Nhãn và Thượng Phong Nhĩ,
hai vị thần phụ tá cho Thiên Hậu cứu giúp các thuyền buôn người Hoa gặp
nạn. Tiếp theo chính điện, băng qua sân sau sẽ tới hậu điện. Ở đây phần chính
giữa được dành để thờ sáu vị tướng nhà Minh người Phúc Kiến, bên trái là
ban thờ 3 bà chúa Sanh Thai và 12 bà mụ, bên phải là ban thờ Thần Tài.
Ngoài ra, hậu điện còn thờ những người đã có công đóng góp tiền của xây

chừng chục mét ra khỏi nhà trọ, tôi đã đứng giữa khu phố tràn ngập ánh sáng
đèn lồng ở khu chợ đêm Nguyễn Hoàng. Những gian hàng với rất nhiều chiếc
lồng đèn đủ màu sắc có thể làm cho bất kỳ một ai ngẩn ngơ từ ánh nhìn đầu
tiên. Nào là màu đỏ rực rỡ, màu trắng tinh khôi, màu vàng cam ấm cúng hay
màu tím mộng mơ…
Lồng đèn lớn bé đủ kiểu khác nhau, nhưng phổ biến nhất vẫn là loại
lồng đèn hình cầu hay hình dạng giống trái bí ngô cho đến những chiếc đèn
kéo quân đủ màu sắc, đủ hình dáng, đủ kích cỡ và cũng đủ mức giá cả, từ
10.000 đồng đến vài trăm nghìn; nhưng khách muốn mua có thể trả giá xuống
chừng 80% giá mà người bán đưa ra.
Chợ đêm Hội An cũng có điểm giống như chợ đêm Bến Thành ở Sài
Gòn hay chợ đêm Dinh Cậu ở Phú Quốc… với những món hàng lưu niệm
linh tinh từ túi xách, trang sức đến những món quà be bé xinh xinh để trưng
bày hay làm quà cho bè bạn. Những quầy hàng được xếp thành hàng ngay
18
ngắn thu hút đông du khách, nhất là khách nước ngoài. Một điều hay là khi trả
giá ở bất kỳ quầy hàng nào trong phố cổ, bạn chẳng phải lo sợ bị người bán
hàng ‘mắng’ như ở Sài Gòn hay một vài khu vực phía Bắc. Họ chào mời niềm
nở nhưng nếu khách không mua, người bán vẫn vui vẻ, lịch sự.
Người đi dạo xem hàng, mua sắm khá đông nhưng phố đêm Hội An
không náo nhiệt, ồn ào mà vẫn giữ cái nét thơ mộng của riêng nó. Có lẽ một
phần bởi nơi đây còn giữ lại những kiểu nhà xưa vài trăm năm trước đây và
phần khác là những chiếc đèn lồng góp phần làm tăng thêm nét duyên thầm
của một đô thị cổ. Thả bộ theo những con đường nhỏ, chúng tôi có cảm giác
như mình đang hòa mình vào không gian của thời xa xưa, vừa quen, vừa lạ.
Dọc bên đường là các nhà hàng, tiệm may hay những khu nhà cổ cho du
khách tham quan cũng đều trang trí bằng những chiếc đèn lồng ngay ở cửa ra
vào.
Lồng đèn treo đủ sắc màu từ hàng quán bình dân cho đến những nhà
hàng sang trọng, khắp nơi trên bến đến dưới thuyền. Đèn lồng Hội An được

Đèn lồng Hội An có đủ kích cỡ, chủng loại từ hình tròn, bát giác, lục
giác, trái bí, củ tỏi đến những chiếc đèn kéo quân, con rồng, con cá với nhiều
sắc màu mê hoặc.
Người Hội An rất tự hào về những chiếc đèn lồng do chính tay mình
làm nên bởi chúng không chỉ thắp sáng phố phường mà còn khơi dậy nhiều
cảm xúc trong lòng những ai từng đi trên những “con đường cong một cánh
cung đầy” này.
Để làm ra một chiếc đèn lồng hoàn hảo, nghệ nhân thường dùng
nguyên liệu chính là tre và vải lụa. Tre dùng để tạo khung lồng đèn là loại tre
già được ngâm kỹ bằng nước muối từ 10-15 ngày để chống mối mọt. Sau đó,
tre được phơi khô, chẻ ra và vót mỏng thành từng nan tùy theo kích cỡ của
từng loại đèn.
Nan được gắn vào hai vòng gỗ ở hai đầu rồi kết nối bằng các sợi dây dù.
Cuối cùng người thợ sẽ dùng tay chỉnh sửa để có một khung đèn cân xứng.
Vải bọc đèn thường là vải lụa tơ tằm nhiều màu sắc, có độ dai để khi
căng ra không bị rách. Trước tiên vải được cắt ra làm nhiều mảnh tùy theo
kích thước của đèn sau đó bôi keo rồi dán lên khung đèn. Khi căng vải đòi hỏi
người thợ phải khéo léo để căng thẳng góc ở những đoạn cong.
21
Dán vải xong, người thợ sẽ dùng kéo cắt tỉa, sau đó dùng chuôi gắn vào
khung đèn. Chuôi đèn được làm bằng sợi tơ nhân tạo gắn với một viên bi gỗ.
Dèn lồng hội an là chất xúc tác để lí giải vì sao tôi yêu Hội An đến thế.
Tôi cùng với những nguời bạn thân thả mình theo những ánh đèn đến với
những con phố nhỏ trông phố cổ .
Đêm về, phố cổ Hội An mang một vẻ đẹp hết sức nên thơ. Thả bộ chầm
chậm trên những con phố nhỏ uốn lượn mềm mại, ngắm nhìn những ngôi nhà
cổ trầm mặc nhưng lung linh ánh đèn lồng, du khách sẽ ngỡ như mình lạc vào
một không gian khác, xa xưa
22
Khung cảnh và ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn lồng đung đưa

chúng đều có một vẻ đẹp riêng, đều mang lại cho người ta các cung bậc cảm
xúc khác nhau.
“Ngắm đèn lồng là một điều thú vị. Bởi vì, vào bất kể thời điểm nào,
chúng đều có một vẻ đẹp riêng”
Buổi sáng, người ta đi dạo ngắm nhìn lồng đèn trên phố là để chiêm
ngưỡng và có thể nhìn thấy rõ tay nghề tinh sảo, sức sáng tạo và tài hoa của
những người thợ. Những chiếc đèn vẫn đẹp, vẫn nổi bật khi treo đơn lẻ hay
treo thành giàn với đủ loại màu sắc, hình dáng và kích cỡ. Chúng như những
bông hoa nở rộ,thi nhau khoe sắc dưới ánh mặt trời.
Đêm đến, những bông hoa giờ đã trở thành những dãy màu sáng. Nó
mang vẻ đạp huyền bí, lung linh chiếu sáng trong đêm. Nó thắp sáng cảnh vật
và làm cho không gian trở nên diệu kì, nên thơ. Rồi người ta lại chợt nhận ra
rằng, những dãy sáng màu kia như là tập hợp của một rừng ánh sao lấp lánh
và ánh sáng mà nó mang lại như thể không bao giờ tắt.
Nếu ai có dịp ghé chơi phố lồng đèn quận 5 vào dịp Trung thu ở thành
phố Hồ Chí Minh sẽ có cảm giác rạo rực hoài niệm về sự vui vẻ, đầm ấm của
tuổi thơ. Thì khi nhìn cảnh lồng đèn sáng lung linh về đêm ở Hội An là cảm
24
nhận về sự sâu lắng, yên bình. Có lẽ không gian kết hợp cảnh vật ở đây làm
cho lòng người thoải mái, thư giản- thật dễ dàng quên đi cái ồn ào náo nhiệt,
hối hả tấp nập và những lo toan của cuộc sống. Người ta không cần phải chờ
mỗi năm một lần chỉ vào dịp Trung thu mới có thể ngắm lồng đèn.Cảm nhận
của tôi như vậy đó, không biết phải do quá yêu Hội an hay không mà tôi luôn
dành những điều tốt đẹp cho hội an.
3: Sự đậm đà của Ẩm thực
Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm:
"…Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đã say…"
Nhắc đến Quảng Nam, người ta
thường hay nhắc đến vùng đất nổi


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status