Tháng 11
NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN
Thưa quý Thầy, Cô giáo và các bạn học sinh thân mến! Chúng ta có thể tự
hào rằng :"Dạy học là một nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý”. Từ
ngàn xưa, nhân dân ta đã có truyền thống “Tôn sư trọng đạo”. Nhà giáo ta
có nhiều người tâm huyết với nghề đã cống hiến suốt đời cho sự nghiệp giáo
dục. Luôn học tập rèn
luyện để có đạo đức, kỹ
năng sư phạm cao, tìm
cách giúp học trò mình
học tập đạt kết quả tốt
nhất, cao nhất. Họ phải
đương đầu muôn vàn khó
khăn gian khổ, phức tạp
để dẫn dắt học trò mình
đền bến thành công. Các
nhà giáo luôn là nhân tố
tích cực, là trung tâm hấp
dẫn trong công việc giáo
dục. Họ luôn khơi gợi
cảm xúc, tạo sự tập trung
thu hút cho đàn em thân
yêu của mình. Đồng thời,
học trò cũng chính là đối
tượng, nguồn cảm hứng,
kích thích, động viên
người thầy thêm gắn bó
với nghề của mình nhiều hơn
Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2013, trong không khí hân
hoan của cả nước hướng về ngày nhà giáo Việt nam 20/11. Thư viện trường
THCS Hiệp An, giới thiệu đến bạn đọc tác phẩm “Người thầy đầu tiên” của
thầy mang về cho em đấy. Chúng ta sẽ cùng trồng. Và trong khi chúng lớn
lên, ngày một thêm sức sống, em cũng sẽ trưởng thành, em sẽ là một người
tốt. Em có một tâm hồn đẹp và một đầu óc ham học. Thầy bao giờ cũng nghĩ
rằng em sẽ trở thành người thông thái” (trang 67). Xuất hiện trong tác phẩm
là hình ảnh hai cây phong trên ngọn đồi của ngôi làng, đây là biểu tượng thể
hiện sự mạnh mẽ kiên trì của dân tộc Nga, một dân tộc không “khom lưng
khuất phục”.
Câu chuyện "Người thầy đầu tiên" của nhà văn Nga Ai T Ma Tốp là
một câu chuyện tình buồn và cảm động của những con người đã sống hết
mình, đã yêu hết mình và cũng đã cống hiến hết mình. Người thầy đầu tiên,
chàng thanh niên Đuy sen đọc chưa hết mặt chữ cái. Cô học trò nhỏ An Tư
Nai, mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống giữa một ngôi làng trên thảo nguyên. Điều
gì đã gắn kết hai người với nhau… Ngọn gió nào đã làm thổi bùng lên ngọn
lửa trong lòng họ - ngọn lửa đốt tan lớp băng tuyết ngàn đời bao phủ mảnh
đất thảo nguyên này…
Đây là đoạn trích trong "Người thầy đầu tiên" do chính cô bé An Tu
Nai ngày xưa viết, kể về người thầy giáo đầu tiên đã gieo những hồi ức đẹp
đẽ nhất, vui vẻ nhất trong cuộc đời ấu thơ đau khổ của cô. Đối với cô và rất
nhiều học sinh khác, Đuy Sen không chỉ là một người thầy mà còn là một
người cha, một người anh. Lần đầu tiên AN Tư Nai được người khác quan
tâm đến mình, kể cho cô nghe những chuyện cô chưa từng biết, đối xử rất
dịu dàng với cô - khác hẳn với những gì cô gặp trước kia. Có thể nói chính
điều đó đã thay đổi cuộc đời cô bé.
Nhưng Đuy Sen không chỉ làm thay đổi cuộc đời của An Tư Nai mà còn
nhiều cô bé, cậu bé khác giống cô trên các miền nông thôn nước Nga thời
đó. Đuy Sen tình nguyện về các vùng quê, mở lớp dạy học. Ở vùng quê của
Altưnai, anh bị coi như một trò cười. Ở đây người ta coi thường chuyện học
hành, con cái họ cần phải làm việc giúp đỡ gia đình - việc đó có ý nghĩa hơn
nhiều so với việc đến lớp hàng ngày. Những suy nghĩ xưa cộng với thói
quen cũ ở các làng quê đã cản trở rất nhiều công việc cao đẹp ấy. Thầy Đuy-
Qua tác phẩm, chúng ta có thể thấy đâu đó bóng dáng một người Thầy,
người Cô tương tự như những người đã dạy dỗ mình, thấy đâu đó một chút
mình trong đó, có những tình huống sao mà giống ta đến thế, có cả những
lời ta đã nói hay những lời ta muốn nói, muốn gởi đến quý Thầy Cô. Không
phải chỉ riêng ngày 20-11, mà có thể bất kỳ ngày nào trong năm chúng ta
vẫn có thể gởi đến quý Thầy Cô của mình những lời tri ân, những dòng tâm
sự, những lời xin lỗi; thầy, cô luôn mở rộng vòng tay yêu thương để đón
nhận, cho dù ta thành công hay thất bại trên đường đời.
Qua tác phẩm “Người thầy đầu tiên”, các bạn hãy học tập tốt hơn nữa,
làm được nhiều việc tốt hơn nữa, đó là tấm lòng tri ân mà các em gửi đến
Thầy Cô nhân ngày 20/11.