Nghiên cứu phát triển hoạt động du lịch ở Hạ Long theo các tiêu chí phát triển du lịch bền vững toàn cầu - Pdf 25


ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƢỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN
7. Bố cục đề tài 9
Chƣơng 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG VÀ
CÁC TIÊU CHÍ PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG TOÀN CẦU 10
1.1. Khái niệm 10
1.1.1. Phát triển bền vững 10
1.1.2. Phát triển du lịch bền vững 12
1.2. Nguyên tắc phát triển du lịch bền vững 14
1.2.1. Khai thác, sử dụng các tài nguyên một cách hợp lý 14
1.2.2. Hạn chế sử dụng quá mức tài nguyên và giảm thiểu chất thải 14
1.2.3. Duy trì tính đa dạng 15
1.2.4. Phát triển phải phù hợp với tổng thể kinh tế - xã hội 15
1.2.5. Chia sẻ lợi ích với cộng đồng địa phƣơng 15
1.2.6. Khuyến khích sự tham gia của cộng đồng địa phƣơng vào các hoạt
động du lịch 16
1.2.7. Thƣờng xuyên trao đổi, tham khảo ý kiến với cộng đồng địa phƣơng
và các đối tƣợng liên quan 17
1.2.8. Chú trọng đào tạo, nâng cao nhận thức về tài nguyên môi trƣờng 18
1.2.9. Tăng cƣờng quảng bá tiếp thị du lịch một cách có trách nhiệm 18
1.2.10. Thƣờng xuyên tiến hành công tác nghiên cứu 19
1.3. Những tiêu chí phát triển du lịch bền vững toàn cầu 20
1.3.1 Quản lý hiệu quả và bền vững 21
1.3.2 Gia tăng lợi ích kinh tế xã hội và giảm thiểu tác động tiêu cực đến cộng
đồng địa phƣơng 29
1.3.3 Gia tăng lợi ích đối với các di sản văn hóa và giảm nhẹ các tác động
tiêu cực 34
1.3.4 Gia tăng lợi ích môi trƣờng và giảm nhẹ tác động tiêu cực 36
Tiểu kết chƣơng 1 39
Chƣơng 2. THỰC TRẠNG HOẠT ĐỘNG DU LỊCH Ở HẠ LONG THEO
CÁC TIÊU CHÍ PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG TOÀN CẦU 41
2.1. Tổng quan về du lịch Hạ Long 41

2.2.4.2. Đối với công ty lữ hành, khách sạn 94
2.2.5. Đánh giá chung về hoạt động phát triển du lịch ở Hạ Long 96
Tiểu kết chƣơng 2 97
Chƣơng 3. ĐỊNH HƢỚNG PHÁT TRIỂN DU LỊCH Ở HẠ LONG THEO
CÁC TIÊU CHÍ PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG TOÀN CẦU 99
3.1. Định hƣớng quản lý hiệu quả và bền vững 99
3.1.1 Đối với cơ quan quản lý 99
3.1.2 Đối với các doanh nghiệp kinh doanh du lịch 101
3.2. Định hƣớng gia tăng lợi ích kinh tế xã hội và giảm thiểu tác động tiêu
cực đến cộng đồng địa phƣơng 103
3.2.1. Đối với cơ quan quản lý 103
3.2.2 Đối với các doanh nghiệp kinh doanh du lịch 105
3.3. Định hƣớng gia tăng lợi ích đối với các di sản và giảm nhẹ các tác động
tiêu cực 108
3.3.1. Đối với cơ quan quản lý 108
3.3.2 Đối với các doanh nghiệp kinh doanh du lịch 110
3.4. Định hƣớng gia tăng lợi ích môi trƣờng và giảm nhẹ tác động tiêu cực
111
3.4.1. Đối với cơ quan quản lý nhà nƣớc 111
3.4.2. Đối với các cơ sở lƣu trú, tàu thuyền 113
3.4.3. Đối với các doanh nghiệp lữ hành 115
Tiểu kết chƣơng 3 118
KẾT LUẬN 119
TÀI LIỆU THAM KHẢO 121
PHỤ LỤC
1

DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT
ASEAN
Association of Southeast Asian Nations

WTTC
The world travel and tourism council
Hội đồng lữ hành du lịch thế giới
WTO
World tourism organization
Tổ chức du lịch thế giới
2

MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
Hiện nay, du lịch bền vững không chỉ là một hiện tượng hay một xu thế
của thời đại, mà đã trở thành mục tiêu đặt ra cho sự phát triển chung của các
quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Điều này được thể hiện qua sự nỗ
lực xây dựng dự án Bộ tiêu chí phát triển du lịch bền vững chung trên toàn cầu.

̣
tiêu chí mới này đư ợc xây dựng dựa trên cơ sở hàng nghìn các tiêu chí đã
được áp dụng thực tiễn hiệu quả trên khắp thế giới. Các tiêu chuẩn này được phát
triển để cung cấp một khung hướng dẫn hoạt động du lịch bền vững, giúp các
quốc gia bảo đảm rằng hoạt động du lịch là nhằm giúp đỡ chứ không làm hại
cộng đồng và môi trường địa phương, phát triển du lịch một cách bền vững.
Phát triển du lịch bền vững hướng tới việc giảm thiểu các chi phí và nâng
cao tối đa các lợi ích của du lịch cho môi trường tự nhiên, cộng đồng địa phương
và có thể được thực hiện lâu dài nhưng không ảnh hưởng xấu đến nguồn lợi mà
nó phụ thuộc vào.
Hoạt động phát triển du lịch trên thế giới nói chung và ở Việt Nam nói
riêng đang đứng trước sự bắt buộc phải sử dụng có trách nhiệm các nguồn lực
của mình, đặc biệt là nguồn tài nguyên tự nhiên và nhân văn theo những tiêu chí
phát triển du lịch bền vững toàn cầu.
Vịnh Hạ Long là một trong những biểu tượng tiêu biểu về quá trình phát

4. Đối tƣợng và phạm vi nghiên cứu
- Đối tượng nghiên cứu của đề tài là: Nội dung bộ tiêu chí phát triển du
lịch bền vững toàn cầu và hoạt động phát triển du lịch ở Hạ Long thời gian qua.
- Phạm vi nghiên cứu: Luận văn tập trung nghiên cứu các hoạt động của
ngành du lịch tại Hạ Long (Cơ quan quản lý, doanh nghiệp lữ hành, khách sạn,
tàu thuyền ) từ năm 2005 đến nay theo các tiêu chí phát triển du lịch bền vững
toàn cầu.
4

5. Phƣơng pháp nghiên cứu
* Phương pháp thu thập tài liệu thứ cấp
Thu thập số liệu, tài liệu của các cơ quan, tổ chức thế giới về các hoạt
động phát triển du lịch bền vững. Thu thập các thông tin từ các cuộc họp, hội
nghị toàn cầu về vấn đề này. Tham khảo các công trình nghiên cứu, các bộ tiêu
chí về vấn đề phát triển du lịch bền vững toàn cầu. Tổng hợp những vấn đề liên
quan đến việc phát triển du lịch bền vững trên thế giới và tại Việt Nam. Từ đó,
có những cái nhìn tổng quan, những phân tích từ những cơ sở lý luận và thực tiễn
đó, làm tiền đề trong quá trình nghiên cứu của đề tài.
* Phương pháp điền dã
Đây cũng là một phương pháp truyền thống và đặc trưng trong quá trình
nghiên cứu, nhằm tích lũy tư liệu thực tế về đặc điểm hình thành phát triển của
điểm nghiên cứu. Tác giả đã có những chuyến khảo sát thực tế đến Hạ Long
trong quá trình nghiên cứu. Các thông tin thu thập được qua điều tra thực tế đã
giúp tác giả có những đánh giá và cái nhìn khách quan đối với sự phát triển của
hoạt động du lịch tại Hạ Long.
* Phương pháp điều tra bằng bảng hỏi
Đề tài có sử dụng những bảng hỏi để điều tra, phỏng vấn các đối tượng
liên quan đến hoạt động du lịch ở Hạ Long để có những thông tin khách quan và
xác thực của vấn đề. Các bảng hỏi được xây dựng rõ ràng, minh bạch, nhằm tập
trung được những vấn đề chủ yếu liên quan đến suy nghĩ của du khách về hoạt

Phương pháp KAP cho chúng ta biết nhận thức của cộng đồng địa phương,
du khách về cảm nhận của họ và hành vi của họ về những vấn đề phát triển hoạt
động du lịch ở Hạ Long. Cho thấy được sự khác biệt từ nhận thức đến thái độ và
đến hành vị ứng xử của các đối tượng tham gia trong hoạt động du lịch ở Hạ
Long.
6

Nhờ phương pháp nghiên cứu dựa trên KAP đã tạo ra cho đề tài một bức
tranh chung và toàn cảnh về những chủ thể liên quan đến hoạt động phát triển du
lịch ở Hạ Long.
6. Lịch sử nghiên cứu vấn đề
Trên thế giới
Ngay từ những năm 1980, khi các vấn đề về phát triển bền vững bắt đầu
được đề cập đã có nhiều nghiên cứu khoa học được thực hiện nhằm phân tích
những ảnh hưởng của du lịch đến sự phát triển bền vững. Trọng tâm của các
nghiên cứu này nhằm giải thích cho sự cần thiết phải đảm bảo tính vẹn toàn của
môi trường sinh thái trong khi tiến hành các hoạt động khai thác tài nguyên phục
vụ phát triển du lịch tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững. Krippendorf và
Jungk là những nhà khoa học đầu tiên trên thế giới cảnh báo về những suy thoái
do hoạt động du lịch gây ra và đưa ra khái niệm “Du lịch rắn” (hard tourism) để
chỉ kiểu du lịch ồ ạt và “Du lịch mềm” (soft tourism) để chỉ một chiến lược du
lịch mới tôn trọng môi trường.
Từ đầu những năm 1990, đã có nhiều nghiên cứu về phát triển du lịch bền
vững nhằm hạn chế các tác động tiêu cực của hoạt động du lịch, đảm bảo sự phát
triển lâu dài. Một số loại hình du lịch quan tâm đến môi trường đã bắt đầu xuất
hiện như: du lịch sinh thái, du lịch gắn với thiên nhiên, du lịch khám phá, du lịch
thay thế, du lịch mạo hiểm,… đã góp phần nâng cao hình ảnh về một loại hình
du lịch có trách nhiệm, đảm bảo sự phát triển bền vững.
Ngày 14/6/1992, tại Hội nghị của Liên hiệp quốc về môi trường và phát
triển (UNCED) đã diễn ra hội nghị thượng đỉnh về Trái đất (The Earth Summit).

̣
ch bền vững . Trong vòng 15 tháng Hiệp hội
này đã trao đổi, thảo luận với các chuyên gia về tính bền vững của ngành du lịch
và phân tích 4.500 tiêu chí của hơn 60 chứng chỉ hiện hành với sự tham gia của
hơn 80.000 người bao gồm những nhà bảo tồn, các nhà lãnh đạo ngành, các cơ
quan chức năng của chính phủ và Liên hợp quốc.
Từ vấn đề phát triển du lịch bền vững đang được quan tâm trên toàn thế
giới, Tháng 10/2008, nhà sáng lập đồng thời là chủ tịch Quỹ tài trợ Liên hợp
quốc (United Nations Foundation), ông Ted Turner, đã tập hợp Liên minh Rừng
nhiệt đới, Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP) và Tổ chức Du lịch
Thế giới Liên hợp quốc (UNWTO) nhằm công bố tiêu chí du lịch bền vững toàn
cầu lần đầu tiên tại Hội nghị Bảo tồn Thế giới của IUCN . Bô
̣
tiêu chí mới này
8

đươ
̣
c xây dư
̣
ng dựa trên cơ sở hàng nghìn các tiêu chí đã được áp dụng thực tiễn
hiệu quả trên khắp thế giới. Các tiêu chuẩn này được phát triển để cung cấp một
khung hướng dẫn hoạt động du lịch bền vững, giúp các doanh nhân, người tiêu
dùng, chính phủ, các tổ chức phi chính phủ và các cơ sở giáo dục bảo đảm rằng
hoạt động du lịch là nhằm giúp đỡ chứ không làm hại cộng đồng và môi trường
địa phương.
Tại Việt Nam
Các công trình nghiên cứu về du lịch mới được quan tâm nhiều từ thập
niên 90 của thế kỷ XX trở lại đây cùng với sự khởi sắc của du lịch nước ta. Các
công trình nổi bật như: Tổ chức lãnh thổ du lịch Việt Nam, Quy hoạch tổng thể

Ngoài phần mở đầu, mục lục, tài liệu tham khảo, phần phụ lục, nội dung
chính của đề tài được chia làm 3 chương:
Chương 1. Cở sở lý luận về phát triển du lịch bền vững và các tiêu chí
phát triển du lịch bền vững toàn cầu
Chương 2. Thực trạng hoạt động du lịch ở Hạ Long theo các tiêu chí phát
triển du lịch bền vững toàn cầu
Chương 3. Định hướng phát triển du lịch ở Hạ Long theo các tiêu chí phát
triển du lịch bền vững toàn cầu.
10

Chƣơng 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG VÀ
CÁC TIÊU CHÍ PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG TOÀN CẦU
1.1. Khái niệm
Du lịch là một tập hợp các hoạt động và dịch vụ đa dạng, liên quan đến
việc di chuyển tạm thời của con người ra khỏi nơi ở thường xuyên của họ nhằm
mục đích tiêu khiển, nghỉ ngơi, văn hóa, dưỡng sức và nhìn chung là vì những lí
do không phải để kiếm sống.
Du lịch trong thế kỷ hiện tại là một hiện tượng đã và đang chi phối rất
mạnh mẽ đến nền kinh tế toàn nhân loại và là ngành công nghiệp không khói lớn
nhất thế giới. Du lịch có sức ảnh hưởng và tác động không nhỏ đến đời sống, xã
hội, kinh tế và chính trị của mỗi quốc gia. Du lịch mang lại nguồn lợi to lớn,
đóng góp đáng kể GDP vào nền kinh tế quốc dân, tạo ra nhiều sản phẩm xã hội
và thu hút số lượng lớn nguồn lao động hoạt động trong lĩnh vực này.
Du lịch là một ngành kinh tế tổng hợp mà sự tồn tại và phát triển của nó

mục tiêu tăng trưởng kinh tế với phát triển văn hóa, xã hội, cân đối tốc độ tăng
trưởng kinh tế với việc sử dụng các điều kiện nguồn lực, tài nguyên thiên nhiên,
khoa học, công nghệ, đặc biệt chú trọng phát triển công nghệ sạch.
Phát triển bền vững xã hội là xây dựng một xã hội có nền kinh tế tăng
trưởng nhanh và ổn định đi đôi với dân chủ công bằng và tiến bộ xã hội, trong đó
giáo dục, đào tạo, y tế và phúc lợi xã hội phải được chăm lo đầy đủ, toàn diện
cho mọi đối tượng xã hội.
Phát triển bền vững về tài nguyên và môi trường là các dạng tài nguyên
thiên nhiên tái tạo được phải sử dụng trong phạm vi chịu tải của chúng nhằm
khôi phục cả về số lượng và chất lượng, các dạng tài nguyên không tái tạo được
phải sử dụng tiết kiệm và hợp lý nhất. Môi trường tự nhiên (không khí, đất,
nước, cảnh quan ), môi trường xã hội (dân số, chất lượng dân số, sức khỏe, môi
trường sống, lao động và học tập của con người…) nhìn chung không bị các hoạt
động của con người làm ô nhiễm, suy thoái và tổn hại. Các nguồn phế thải từ
12

công nghiệp và sinh hoạt được xử lý, tái chế kịp thời, vệ sinh môi trường được
đảm bảo, con người được sống trong môi trường trong sạch…[12,tr.63,64]
1.1.2. Phát triển du lịch bền vững
Phát triển du lịch bền vững có thể tạm hiểu là phát triển hoạt động du lịch
mà giảm thiểu các chi phí và nâng cao tối đa các lợi ích của du lịch cho môi
trường tự nhiên, cộng đồng địa phương và có thể được thực hiện lâu dài nhưng
không ảnh hưởng xấu đến nguồn lợi mà nó phụ thuộc vào.
Khái niệm “phát triển du lịch bền vững” xuất hiện khoảng hơn 10 năm trở
lại đây trên cở sở cải thiện và nâng cấp khái niệm “du lịch mềm” (soft tourism).
Có rất nhiều khái niệm khác nhau về “phát triển du lịch bền vững” trên thế giới:
Theo tổ chức du lịch thế giới (WTO – The World Tourism Organisation)
định nghĩa: “Du lịch bền vững là việc phát triển các hoạt động du lịch nhằm đáp
ứng các nhu cầu hiện tại của du khách và người dân bản địa trong khi vẫn quan
tâm đến việc bảo tồn và và tôn tạo các nguồn tài nguyên cho việc phát triển du

du lịch bền vững cần phải bền vững về kinh tế, thu nhập phải lớn hơn chi phí,
phải đạt được sự tăng trưởng cao, ổn định trong thời gian dài, tối ưu hóa đóng
góp của ngành du lịch thu nhập quốc dân, góp phần thúc đẩy các ngành kinh tế
khác phát triển.
Phát triển bền vững về xã hội: thu hút cộng đồng tham gia vào các hoạt
động du lịch, tạo nhiều việc làm góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống của
cộng đồng địa phương, cải thiện tính công bằng xã hội, đa dạng hóa, nâng cao
chất lượng sản phẩm du lịch, đáp ứng cao độ nhu cầu của du khách.
Phát triển bền vững về môi trường: phải sử dụng, bảo vệ tài nguyên và
môi trường theo hướng tiết kiệm, bền vững, đảm bảo sự tái tạo và phục hồi của
tài nguyên, nâng cao chất lượng của tài nguyên và môi trường, thu hút cộng đồng
và du khách vào các hoạt động bảo tồn, tôn tạo tài nguyên.
14

1.2. Nguyên tắc phát triển du lịch bền vững
1.2.1. Khai thác, sử dụng các tài nguyên một cách hợp lý
Phát triển bền vững chủ trương ủng hộ việc lưu lại cho các thế hệ tương lai
một nguồn tài nguyên thiên nhiên không kém so với cái mà các thế hệ trước đã
được hưởng, ngăn ngừa trước những thay đổi mà có thể tránh được đối với
những tài nguyên môi trường không thể tái tạo, thay thế, tính vào chi phí các
hoạt động kinh tế, dịch vụ được môi trường thiên nhiên cung cấp, những dịch vụ
này không phải là “hàng hóa cho không”.
Các nguyên tắc như vậy cũng được áp dụng đối với tài nguyên nhân văn.
Chúng ta cần trân trọng các nền văn hóa địa phương, truyền thống dân tộc, kế
sinh nhai và đất đai mà người ta dựa vào để sống.
Việc sử dụng tiết kiệm, bảo tồn và bảo vệ các nguồn lực này đang ngày
càng được nhìn nhận như là vấn đề sống còn đối với việc quản lý hợp lý mang
tính toàn cầu và nó cũng khiến cho việc kinh doanh phát triển lâu dài. [12,tr.64]
1.2.2. Hạn chế sử dụng quá mức tài nguyên và giảm thiểu chất thải
Sự tiêu thụ tài nguyên quá mức các nguồn tài nguyên sẽ dẫn tới sự hủy

vì vậy, mọi phương án khai thác tài nguyên để phát triển phải phù hợp với các
quy hoạch tổng thể kinh tế - xã hội của địa phương, của vùng kinh tế. Du lịch
được thiết lập đúng đắn sẽ tăng cường các giá trị về tài sản môi trường, bảo vệ
các loài quý hiếm và mang lại sự cải thiện đối với cộng đồng địa phương.
Những nơi mà du lịch không kết hợp với các ngành khai thác thông qua
quy hoạch có chiến lược thì du lịch sẽ bung ra nhanh chóng và khó kiểm soát
được nền kinh tế địa phương. Hợp nhất phát triển du lịch vào trong khuôn khổ
hoạch định chiến lược cấp quốc gia và địa phương, tiến hành đánh giá tác động
môi trường làm tăng khả năng tồn tại lâu dài của ngành du lịch. [12,tr.65]
1.2.5. Chia sẻ lợi ích với cộng đồng địa phương
Để phục vụ cho việc phát triển kinh tế - xã hội nói chung và từng ngành
kinh tế nói riêng, việc khai thác các tài nguyên là tất yếu. Tuy nhiên, thực tế cho
16

thấy trên một địa bàn lãnh thổ, nếu mỗi ngành chỉ biết đến lợi ích của mình mà
không có sự chia sẻ, phối hợp với các ngành khác và không quan tâm đến lợi ích
kinh tế chung cũng như quyền lợi của người dân địa phương thì tất yếu sẽ gây
khó khăn cho cuộc sống của người dân địa phương. Điều đó không chỉ ảnh
hưởng đến sự thuận lợi trong việc phát triển kinh tế của ngành đó mà còn đẩy
người dân địa phương vào thế phải tăng cường khai thác các tài nguyên sẵn có
của mình để đáp ứng các nhu cầu của cuộc sống, dẫn tới sự cạn kiệt tài nguyên
thiên nhiên và sự phát triển kém ổn định, bền vững của địa phương. Do đó, du
lịch phải làm nền cho sự đa dạng hóa kinh tế bằng hoạt động trong nhiều lĩnh
vực. Sự đầu tư có kế hoạch đúng đắn về hạ tầng cơ sở như đường xá, điện nước,
thông tin liên lạc…có thể phục vụ cho sự phát triển tổng thể, thông qua đó, thúc
đẩy sự phát triển nhanh của du lịch.
Du lịch cũng cần lưu tâm đến các chức năng kinh tế có tính chất quan
trọng và hợp nhất các giá trị môi trường trong các quyết định đầu tư. Ngành du
lịch hỗ trợ được các hoạt động kinh tế địa phương và có tính đến các giá trị và
chi phí về mặt môi trường thì mới bảo vệ được nền kinh tế địa phương và tránh

1.2.7. Thường xuyên trao đổi, tham khảo ý kiến với cộng đồng địa
phương và các đối tượng liên quan
Tham khảo ý kiến quần chúng là một quá trình nhằm dung hòa giữa phát
triển kinh tế với những mối quan tâm lớn hơn của người dân địa phương và tác
động tiềm ẩn của sự phát triển lên môi trường tự nhiên, xã hội và văn hóa. Ý kiến
của người dân địa phương là cần thiết để đánh giá một dự án phát triển, các biện
pháp để giảm thiểu tác động tiêu cực và tối đa hóa sự đóng góp tích cực của quần
chúng địa phương. Du lịch còn đem lại sự tiếp xúc trực tiếp giữa du khách với
người dân địa phương và những thay đổi tiềm ẩn do sự thay đổi nhanh chóng của
ngành du lịch.
18

Tham khảo ý kiến trên diện rộng với các chính quyền địa phương cũng
như người dân để khuyến khích sự tham gia đóng góp ý kiến, lồng ghép các lợi
ích của cá nhân và quần chúng. [12,tr.65]
1.2.8. Chú trọng đào tạo, nâng cao nhận thức về tài nguyên môi trường
Một lực lượng lao động được đào tạo và có kỹ năng thành thạo, không
những mang lại lợi ích về kinh tế cho ngành mà còn nâng cao chất lượng sản
phẩm du lịch. Việc đào tạo đúng mức và nhận thức của người học về tầm quan
trọng và tính chất phức tạp của du lịch sẽ giúp cho việc nâng cao lòng tự hào
nghề nghiệp và tăng cường sản phẩm du lịch đối với du khách, chủ nhà và ngành
du lịch.
Việc đào tạo phải bao gồm cả giáo dục đa văn hóa nhằm tăng cường sự
hiểu biết và cảm nhận khác nhau về văn hóa và làm cho nhân viên du lịch và học
viên nắm được nhu cầu của khách và cả chủ nhà. Điều đó cũng góp phần loại bỏ
các thành kiến không tốt và tư tưởng bài ngoại. Lợi ích lâu dài cho mọi người đòi
hỏi việc đào tạo và sử dụng nhân viên là người địa phương, điều này được áp
dụng đặc biệt đối với các cán bộ tổ chức và hướng dẫn viên có kiến thức sâu
rộng có kiến thức sâu rộng và mối quan tâm lớn trong vùng và việc tham gia của
họ sẽ nâng cao chất lượng dịch vụ. Đào tạo nhân viên người địa phương không

nghiên cứu cơ bản hơn nữa để đảm bảo không chỉ cho hiệu quả kinh doanh mà
còn cho sự phát triển bền vững trong mối quan hệ với cơ chế, chính sách, với
việc bảo tồn tài nguyên thiên nhiên, môi trường.
Việc nghiên cứu toàn diện đòi hỏi phải có sự hợp tác giữa ngành du lịch
với các trường đại học, viện nghiên cứu, chính phủ và các tổ chức phi chính phủ
về tiềm năng, kỹ năng nghiên cứu và tổ chức cũng như thiện chí về chính trị, sự
trung thực và cam kết về nghiệp vụ.
Tiếp tục nghiên cứu và giám sát ngành du lịch thông qua việc sử dụng và
phân tích có hiệu quả các số liệu là cần thiết để giúp cho việc giải quyết những

Trích đoạn Những tiêu chí phát triển du lịch bền vững toàn cầu Tổng quan về du lịch Hạ Long Tài nguyên du lịch tự nhiên Tài nguyên du lịch nhân văn Đối với các doanh nghiệp kinh doanh du lịch
Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status