Website:
Email :
Tel : 0918.775.368
Anh chị hãy làm rõ nội dung những chữ “Công - Dung - Ngôn - Hạnh” và sau
đó dùng những câu ca dao, những câu tục ngữ, những câu truyện lịch sử để
chứng minh cho bốn đức tính trên của người phụ nữ
BÀI LÀM
Trong xã hội Việt Nam và nhất là ở trong xã hội phong kiến Trung Quốc
xưa kia, hình ảnh của người phụ nữ luôn được khắc hoạ nổi bật với những phẩm
chất tốt đẹp, ngoài việc thực hiện cuộc sống Tam tòng “Tại gia tòng phụ, xuất
giá tòng phu, phu tử tòng tử”, người phụ nữ còn hội tụ đầy đủ trong mình bốn
đức tính cao đẹp nhất không thể thiếu đó là tứ đức “Công - Dung - Ngôn -
Hạnh”. Cũng chính vì được hội tụ đầy đủ những đức tính trên mà hình ảnh của
những người phụ nữ luôn luôn được tôn vinh quý trọng. Hình ảnh những người
phụ nữ luôn ngời sáng trước mọi thời đại và đã đi vào thơ ca, sử sách được ngàn
đời ghi nhớ. Có thể nói tứ đức là hình ảnh mẫu mực là những đức tính quý báu
là niềm tự hào của giới phụ nữ trong bất kỳ một xã hội nào, một thời đại nào.
Thật vậy, sinh tử là quy luật của tạo hoá đã ban cho con người, nhưng ở
trong cái quy luật ấy để có được một cuộc sống tốt đẹp thì con người luôn luôn
vận động, biến đổi và phát huy khả năng của mình , để chống chọi với tự nhiên,
với cuộc sống để không ngừng vươn lên. Nếu như địa vị của người nam giới
trong xã hội được khẳng định ở chức vụ và quyền lực, ở công danh, thì những
người phụ nữ lại khẳng định mình về phương diện, lối sống đạo đức và phẩm
giá tốt đẹp của mình. Qua những bài ca dao, những câu tục ngữ, những câu
chuyện lịch sử, chúng ta bắt gặp hàng ngàn hàng vạn những gương mặt tiêu
biểu, những tấm gương điển hình, từ họ đã toát lên những đức tính, những phẩm
chất cao cả. Có thể nói tứ đức “Công, Dung, Ngôn, Hạnh” đã gắn liền với tính
cách của người phụ nữ, nó đã là bản chất và ăn sâu vào tiềm thức của họ, và khi
được sinh ra với thiên chức là người phụ nữ thì họ không thể thiếu những đức
“Quanh năm kiếm ăn ở mom sông
2
Nuôi đủ lăn con với một chồng
Lặn lội thân cò khi quãng vắng
Eo xèo mặt nước buổi đò đông”.
Sau khi đọc bốn câu thơ trên, người đọc đã hình dung hình ảnh của
một thiếu phụ mảnh khảnh yếu ớt nhưng lại chứa đầy sự đảm đang tần tảo
của một người vợ, một người mẹ. Một mình phải bươn trải với cuộc sống
để mưu sinh phải gánh trên đôi vai nhỏ bé gánh một gánh nặng gia đình.
Vậy mà người phụ nữ ấy vẫn soay sở để nuôi đủ lăm con với một chồng
mà không một tiếng than phiền, quả là một sự tần tảo, một sự hy sinh
thầm kín đầy cao cả.
Cuộc sống gia đình của mỗi chúng ta, với sự chăm sóc của người
mẹ, người vợ hàng ngày tưởng chừng như rất bình thường nhưng hình ảnh
của người phụ nữ trong gia đình là không thể thiếu vắng dù chỉ là một
giây lát. Cũng chính vì vậy mà trong bài thơ “Vợ ơi” thi sĩ Thế Hùng đã
phải thốt lên.
“Em đi vắng
Nhà hoang tàn giá lạnh
Con mải chơi quên bỏ bữa cơm chiều
Mở tủ lạnh thấy toàn là đá
Bếp chỏng chơ toàn những nồi niêu
Em đi vắng
Anh cô đơn buồn tủi
Có một mình phòng vắng ngắt như tờ
Con lớn theo chồng, con sau theo bạn
Thui thủi căn phòng trống trải bơ vơ
Em đi vắng
Đêm ôm chăn tròng trọc
Ngày đã dài đêm thao thức dài hơn
mình, cái mà tạo hoá đã ban cho. Vậy nên một tỏng những phẩm chất, đức
tính của người phụ nữ là phải biết giữ gìn, chăm sóc và biết phát huy
những nét dung nhan của mình, là một người phụ nữ, một người vợ phải
4
biết chăm sóc sắc đẹp cho chính mình và phải biết nâng lưu quý trọng
điều đó. Chính vì sự nâng lưu, biết quý trọng và chăm sóc sắc đẹp của
mình mà đã có biết bao nhiêu phụ nữ đã được ghi trong sử sách trong
những truyền thuyết về vẻ đẹp tuyệt mĩ của mình. Cùng với sự đảm đang,
cần cù, tháo vát trong công việc thì vẻ đẹp còn là một nhân tố tôn vinh
người phụ nữ, điều đáng chú ý ở đây là vẻ đẹp của người phụ nữ không
chỉ là vẻ đẹp đơn giản về mặt hình thể mà họ còn đẹp cả về trí tuệ về nhân
cách về đạo đức.
Đẹp như cô Tấm với vẻ đẹp hiền dịu trong chuyện cổ tích đã làm
cho vua phải say đắm, hay đẹp như nàng Mị Lương với “vẻ đẹp như hoa,
tính nết hiền dịu”, còn nàng Tây Thi thì vẻ đẹp của nàng được cảm nhận
là một vẻ “đẹp tuyệt thế giai nhân”. Đó đều là những vẻ đẹp hoàn mĩ, vẻ
đẹp đôn hậu mà đời đời không thể nào quên. Còn với Nguyễn Du thì vẻ
đẹp còn được hội tụ cả tài và sắc đó là sự hoàn hảo của con người mà theo
ông là “Mười phân vẹn mười”.
“Đầu lòng hai ả Tố Nga
Thuý Kiều là chị em là Thuý Vân
Mai cốt cách tuyết tinh thần
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười
Vân xem trang trọng khác vời
Khuôn trăng đầy đặn nét người nở nang
Hoa cười ngọc thốt đoan trang
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da
Kiều càng sắc sảo mặn mà
So bề tài sắc lại là phần hơn.
Lan thu thuỷ nét xuân sơn