ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHOA HỌC XÃ HỘI VÀ NHÂN VĂN
KHOA NGÔN NGỮ
Tiểu luận
NGHỆ THUẬT GIAO TIẾP TRONG TÌNH YÊU
Nghệ thuật giao tiếp trong tình yêu
Giáo viên hứơng dẫn : Nguyễn Văn Khang
Sinh viên thực hiện : Phan Thị Bích Hường
Lớp : K47- Ngôn ngữ
Hà Nội, 5- 2004
Website:
http://www.docs.vn
Email :
[email protected]
Tel : 0918.775.368
Có hạnh phúc nào không từng nếm trải những đắng cay, có nỗi nhớ
nào sâu hơn lời trái tim muốn nói, có sự giận hờn nào không là gia vị của
những cuộc tình… và có sức mạnh nào hơn sức mạnh của tình yêu.
Cuộc sống của con người sẽ trở nên vô vị, chẳng có chút hương sắc
thanh tao, chỉ là nhuỵ tàn và đau khổ trớ trêu, chỉ là những bất hạnh và
buồn đau vô vọng, chỉ là những giấc mơ dài khủng khiếp trong đêm, vạn
vật chỉ là hư vô và câm lặng như những khoảng không trống rỗng.
Tình yêu là gì, là gì ? mà khiến ta điên đảo vậy ? Là trăng, là sao?
là thiên thần hay quỷ dữ… Câu hỏi ấy tự ngàn xưa đến nay vẫn chưa có
lời giải đáp thoả đáng. Trong mỗi một xã hội, một thời đại, mỗi một con
người tình yêu thật huyền diệu, muôn màu. Có thể nó chỉ đơn giản là nỗi
nhớ nhung triền miên không dứt, khiến ta khó chịu, băn khoăn, bối rối,
đứng ngồi không yên, nó chỉ là những giận hờn nhỏ nhoi, chỉ là chút
hạnh phúc có được trong từng khoảnh khắc, là những khoảng không im
lặng đến xé lòng. Thậm chí chỉ là những chiếc lá tưởng như vô hồn.
Hạnh phúc là một chiếc lá
giữa người khác giới lên cơ quan cảm giác của ta: Do ta nhìn thấy người
đẹp, nghe được lời nói hay, cử chỉ nhã nhặn làm ta hài lòng, yêu thích.
Từ đó tình yêu dẫn dắt con người thể hiện luôn cử chỉ, lời nói nhằm
chiếm hữu tình yêu bằng sự cho, tặng, cống hiến, nhận và có cả sự ghen
tuông, hờn dỗi… bằng định nghĩa và kiểm chứng khoa học của nhà sinh
lý học, … Thì có lẽ tất cả đều chưa đủ. Vậy thì mỗi người hãy tự trải
nghiệm nó và rút ra câu trả lời cho chính bản thân mình.
Con người luôn hướng tới hạnh phúc đích thực và đi tìm cho mình
một tình yêu chân chính, mong tìm thấy hạnh phúc đích thực và tìm cho
mình một tình yêu chân chính, mong tìm thấy hạnh phúc, tìm thấy ánh
sáng của sự sống, thấy cội nguồn của trái tim biết rung động, tìm sự
đồng cảm, sẻ chia trong những thất vọng của khôn cùng. Đó là khao khát
và ước mở không của riêng ai.
3
Website:
http://www.docs.vn
Email :
[email protected]
Tel : 0918.775.368
Nhưng tình yêu không chỉ là những phép mầu, ban phát cho con
người, những mầm xanh của sự sống, niềm hy vọng của những lối thoát
thiên đường, cứu vớt linh hồn con người ra khỏi hố sâu của tội lỗi, là
mật ngọt của những lâu đài tình ái và tận bến bờ của hạnh phúc khôn
nguôi. Mà nhiều khi nó còn là hố sâu vực thẳm, là sự thất bại ê chề và là
nỗi đau lớn trong tim, vết thương của tình yêu khó có thể chữa lành, nó
đọng lại trong con người như những di chứng và tàn tích mà có lúc làm
người ta đau điếng, tái tê. Tình yêu là những đớn đau in sâu và hằn vết,
gây nên hận thù và ân oán đến muôn đời. (Mặc dù biết rằng tình yêu trải
qua những gian nan, thử thách, những khó khăn, những cản trở trên
đường đời thì tình yêu đó chỉ có hương mà không có vị, có sắc mà không
mông lung xa vời vợi, chỉ mường tượng nó giống như tình thương và
trách nhiệm với chồng, với vợ, với gia đình và con cái chữ “yêu” nghe
xa lạ và thật văn hoa. Nam nữ chẳng biết đến tình yêu là gì, bởi mọi thứ
đều do cha mẹ sắp đặt và quyết định. Do còn ảnh hưởng của lễ giáo
phong kiến, đặc biệt là nho giáo nên trong xã hội xưa con trai và con gái
là “nam nữ thụ thụ bất thân” và trách nhiệm của cha mẹ là xây dựng gia
đình cho con cái, kén chồng, vợ cho con: cha mẹ đặt đâu thi con ngồi đó.
Nếu có chống lại thì họ cho rằng con cái bất hiếu. Họ chấp nhận lễ tục
xưa và nghĩ rằng cuộc đời con người sống với nhau là vì cái đạo nghĩa
vợ chồng, có duyên thì mới nên đối lứa. Cố gắng sống và yêu thương
nhau thì coi như đã làm đúng lễ nghi, phép tắc chữ đạo, chữ nhân thời
xưa. Họ quan niệm rằng: trâu tìm cọc chứ không bào giờ cọc tìm trâu”
Ngay cả trong hôn nhân người con gái cũng không có quỳên quyết định
số phận của mình, sự may mắn hay hẩm hiu phụ thuộc vào sự may rủi,
vào quyết định của mẹ cha nên :
“Cha mẹ cho em sang chuyến đò nghiêng
Thuyền chòng chành đôi mạn em ôm duyên trở về”.
Ca dao
và “Ngôn ngữ nàng mới thưa rằng
Thôi nhà băng tuyết chất hằng chở phong
Dầu thì lá thắm chỉ hồng
Nên chăng thì cũng tại lòng mẹ cha”.
5
Website:
http://www.docs.vn
Email :
[email protected]
Tel : 0918.775.368
(Nguyễn Du- Truyện Kiều).
Ảnh hưởng của lễ giáo thời xưa là một quan niệm cũ và lỗi thời