Bài viết số 1 lớp 9 đề 1: Thuyết minh về một loại vật nuôi
Bài làm
Nếu tôi hỏi bạn về một câu: "Trong các loài vật nuôi trong gia đình, bạn yêu quý
con vật nào nhất?" thì tôi chắc chắn rằng sẽ có rất nhiều câu trả lời. Nhưng riêng
đối với tôi, tôi vẫn yêu quý chú thỏ trắng nhà mình với bộ lông mềm và trắng
muốt.
Giống thỏ được nhập vào nước ta, cách đây khoảng một trăm năm, nên thỏ là
loài vật gần gũi với mọi người dân Việt Nam. Thỏ có lớp lông mao dày để thích
nghi với những điều kiện thời tiết khô hạn. Tai thỏ dài và có thể chuyển được
hướng để nghe những âm thanh và tiếng động cảu kẻ thù. Ở thỏ cũng có một đặc
điểm để thích nghi với môi trường sống trên cạn rất nhiều bụi. Đó là mắt có mi
mắt và tuyến lệ
Hiện nay, tuy thỏ đã được nuôi dưỡng trong nhiều gia đình nhưng chúng vẫn
mang nhiều tập tính của thỏ rừng - tổ tiên xa xưa của chúng. Một trong những
tập tính của thỏ mang dấu ấn của tổ tiên chúng là tập tính đào hang. Ở hai đôi
chi trước và sau của thỏ đều có vuốt giúp chúng bới đất. Đối với thỏ, hang có vị
trí rất quan trọng, vì nó không chỉ là nơi sinh sống của thỏ, mà đó còn là nơi để
chúng trốn tránh kẻ thù.
Vì thiếu những bộ phận tự vệ như nanh, vuốt sắc nên chúng thường đi kiếm ăn
về buổi chiều hay ban đêm để tránh bị kẻ thù săn đuổi. Chúng ăn cỏ, lá và một
số loại thực vật. Do ăn bằng cách gặm nhấm nên răng cửa thỏ dài, cong, vát và
sắc. Thỏ là loài dộng vật chịu được lạnh , dù thời tiết hanh khô hay giá lạnh
chúng vẫn thích nghi được. Nhiệt độ của cơ thể luôn ổn định. Thỏ là loài động
vật đẻ con. Mỗi lần đẻ từ một đến hai con. Chúng nuôi con bằng sữa của mình.
Thỏ "đi" không như chó, mèo mà chúng di chuyển bằng cách "nhảy cóc". Hai
chi sau dài hơn hai chi trước. Khi nhảy, hai chan sau đạp một cái là cất mình bay
lên, khi hạ xuống thì hai chân trước đỡ như cái nhíp. Khi gặp nguy hiểm, ngoài
cách lẩn trốn vào hang, thỏ còn bỏ chạy. Thỏ chạy rất nhanh, có thể lên tới tám
mươi ki-lô-mét trong một giờ. Thỏ thường chạy theo những đường uốn khúc để
đánh lừa kẻ săn đuổi và làm chúng mất đà.
Ngày nay, đã có ít nhất trên sáu mươi giống thỏ. Ở nước ngoài thỏ được nuôi
thân cây. Hoa lúa nhỏ nhắn, mọc thành nhiều chùm dài. Điều đặc biệt của cây
lúa mà ít ai để ý đến. Hoa lúa cũng chính là quả lúa đồng thời trở thành hạt lúa
sau này. Hoa lúa không có cánh hoa, chỉ có những vảy nhỏ bao bọc lấy nhuỵ ở
bên trong. Lúc hoa lúa nở, đầu nhuỵ thò ra ngoài, có một chùm lông để quét hạt
phấn. Hoa lúa tự thụ phấn rồi biến thành quả. Chất tinh bột trong quả khô đặc lại
dần và biến thành hạt lúa chín vàng.
Muốn lấy hạt gạo bên trong, con người phải trải qua nhiều công đoạn: gặt lúa,
trục lúa về, phơi cho hạt thật khô. Sau đó đổ lúa vào trong cối, dùng chày mà giã
liên tục cho lớp vỏ trấu bong tróc ra. Kế tiếp phải sàng sảy để lựa ra hạt gao chắc
mẩy… Sau này, máy móc đã thay dần cho sức người, năng suất tăng dần theo
thời gian, nhưng ở những vùng cao người ta vẫn dùng chày để giã gạo. Tiếng
chày “cụp, cum” văng vẳng trong đêm gợi lên một cuộc sống lao động thanh
bình mang đậm bản sắc riêng của người dân Việt.
Cây lua ở nước ta có rất nhiều giống nhiều loại. Tuỳ vào đặc điểm địa lý từng
vùng, từng miền mà người ta trồng những giống lúa khác nhau. Ở miền Bắc với
những đồng chiêm trũng, người ta chọn lúa chiêm thích hợp với nước sâu để cấy
trồng, miền Nam đồng cạn phù sa màu mỡ hợp với những giống lúa cạn. Ở
những vùng lũ như Tân Châu, Châu Đốc, Mộc Hoá, Long Xuyên người ta chọn
loại lúa “trời” hay còn gọi là lúa nổi, lúa nước để gieo trồng. Gọi là lúa “trời” vì
việc trồng tỉa người nông dân cứ phó mặc cho trời. Gieo hạt lúa xuống đồng,
gặp mùa nước nổi, cây lúa cứ mọc cao dần lên theo con nước. Đến khi nước rút,
thân lúa dài nằm ngã rạp trên đồng và bắt đầu trổ hạt. Người dân cứ việc vác
liềm ra cắt lúa đem về.
Ngày nay, ngành nghiên cứu nuôi trồng phát triển đã cho ra đời nhiều loại lúa
ngắn ngày có năng suất cao như NN8, Thần Nông 8, ÔM, IR66…
Theo điều kiện khí hậu và thời tiết nước ta, cây lúa thường được trồng vào các
vụ mùa sau: miền Bắc trồng vào các vụ lúa chiêm, lúa xuân, miền Nam chủ yếu
là lúa Đông Xuân và lúa Hè Thu. Các loại lúa ngắn ngày thường không bị ảnh
hưởng bởi vụ mùa.
Cây lúa đã mang đến cho dân ta hai đặc sản quí từ lâu đời. Đó là bánh chưng,
nghĩa của giá trị văn hóa nơi đây.
Nhưng không dừng lại ở đó, chùa còn đào tạo được 500 vị tăng ni, dịch được 15
bộ kinh, làm được hàng chục bảo tháp có các vị cao tăng nổi tiếng đã đến đây
trụ trì như Mâu Bát, Pháp Hiền,:) Chi Y Cương Nương, Khâu Đà La Ban đầu
chùa Dâu chỉ là một cái am nhỏ, sau phát triển lên thành một ngôi chùa với tên
gọi đầu tiên là Cổ Châu tự (nghĩa là một viên ngọc quý). Đến thế kỷ thứ II sau
Công nguyên (khoảng 187-226, thời Sỹ Nhiếp) hệ tư pháp được ra đời chùa Dâu
thời bà Pháp Vân nên gọi là Pháp Vân tự.
Vào thế kỷ XIV (1313), có thể nói đây là đợt hưng công lớn nhất. Dưới đời vua
Trần Nhân Tông, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã cho xây lên chùa to lớn như
ngày nay: Chùa có hàng trăm gian, tháp chín tầng, cầu chín nhịp mà bao đời nay
khách từ muôn phương vẫn về đây chiêm ngưỡng. Hành động ấy, việc làm ấy
của ông cha ta thời xưa đã thể hiện ý thức dân tộc, sự tôn trọng, đề cao văn hóa,
bản sắc dân tộc.
Chùa Dâu được coi là nơi rất thiêng liêng nên đã có lần chùa được gọi là Diên
Ứng tự (tức cầu gì được nấy). Điều đó đã được minh chứng qua các đời vua của
triều đại xa xưa cũng từng về chùa Dâu như vua Lý Thánh Tông cầu tự (tức cầu
con) và gặp được nguyên phi Ỷ Lan khi đi thuyền trên sông Dâu. Năm Đinh Tị
1737 có rất nhiều vua chúa cung tần mĩ nữ qua lại lễ Phật cầu đảo thăm chùa,
vãn cảnh,
Với diện tích khoảng 1730m2 trên khu đất rộng bằng phẳng nằm cạnh sông Dâu,
chùa được xây dựng mang đậm phong cách nghệ thuật, kiến trúc của thời Lý,
Trần do được tu sửa vào thời kỳ này. Quan trọng nhất là tháp Hòa Phong, tháp
có chín tầng song trải qua thời gian lịch sử lâu dài nay chỉ còn ba tầng có chiều
cao khoảng 15m. Chân tháp hình vuông, trong lòng tháp có bốn bệ gạch bốn
bên, trên mỗi bệ là một tượng hộ pháp bằng gỗ cao 1,6m. Ở tầng hai của tháp có
biển đá khắc chữ "Hòa Phong tháp". Đặc biệt hơn nữa tháp dùng để đặt các xá lị,
bên trên là một chiếc khánh đồng và một chiếc chuông đồng lớn có niên đại từ
1893. Màu thời gian đã bao phủ lên tháp những lớp rong rêu xanh màu cổ kính.
Song có thể nói giá trị của tháp Hòa Phong trong quần thể di tích chùa Dâu là
Khương. Các kiệu Phật được phong áo rất lộng lẫy uy nghi. Gắn với lễ hội còn
có các trò chơi dân gian như thi cướp nước, múa trống, múa gậy, múa sư tử. Ban
đêm có hát chầu văn, hát chèo, hát trống quân, Đi theo các pho tượng rước còn
có các tán, long, tù và, trống chiêng tất cả đã tạo nên cho ngày hội thêm đông
vui, náo nhiệt.
Về với chùa Dâu ta còn được nghe kể rất nhiều chuyện, truyền thuyết dân gian
về Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi, về cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng, về sự tích
giữa ông Khâu Đà La và bà Man Nương đầy ly kỳ, hấp dẫn. Trong hiện tại và
tương lai chùa Dâu mãi là một nơi mang đậm màu sắc dân tộc Việt Nam, là một
nơi mang nhiều ý nghĩa lịch sử sâu sắc. Không biết tự bao giờ, hội Dâu đã thành
lịch trong dân gian với những câu ca quen thuộc:
Mồng bảy hội Khám
Mồng tám hội Dâu
Mồng chín đâu đâu
Cũng về hội Gióng.
Đồng thời chùa Dâu - hội Dâu đã trở thành tiếng gọi tâm linh đối với tất cả mọi
người:
Dù ai đi đâu, về đâu
Hễ trông thấy tháp chùa Dâu thì về
Dù ai buôn bán trăm nghề
Tháng tư, ngày tám, nhớ về hội Dâu.
Ngược dòng lịch sử, bóc trần từng lớp bụi thời gian ta mới thấy hết được ý nghĩa
và vẻ đẹp truyền thống của khu di tích văn hóa chùa Dâu. Tôi tin rằng cả ngày
hôm nay và mai sau viên ngọc quý đó sẽ mãi được trường tồn và bảo vệ bởi
những lớp người tiến bộ của xã hội chủ nghĩa. Để chùa Dâu xứng đáng với tên
gọi là một trung tâm phật giáo đầu tiên của nước ta. Niềm tự hào ấy không chỉ
của những người dân Kinh Bắc mà của cả dân tộc, của cả trang sử vẻ vang trong
nét đậm đà bản sắc quê hương.
Bài viết sô 1 lớp 9 đề 4: Thuyết minh về cây Tre
Bài làm
Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với
lý do là chúng làm đất bạc màu.Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng
xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên
người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê
chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài
phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của
những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở.
Từ bao đời nay, cây tre đã có mặt hầu khắp các neỏ đường đất nước và gắn bó
thủy chung với cộng đồng dân tộc Việt Nam. Đặc biệt trong tâm thức người
Việt, cây tre chiếm vị trí sâu sắc và lâu bền hơn cả_ được xem như là biểu tượng
của người Việt đất Việt, Từ hồi bé tẹo tôi vẫn nhớ bài "Cây tre VN: Nước việt
nam xanh muôn vàn cây lá khác nhau,cây nào cũng đẹp,cây nào cũng quý,nhưng
thân thuộc nhất vẫn là tre nứa trúc mai vầu mấy chục loại khác nhau,nhưng cùng
một mần xanh mọc thẳng "
“Tre xanh, xanh tự bao giờ
Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh ”
Cây tre, cây nứa, cây vầu, trúc, và nhiều loại tre bương khác là loại cây thuộc
họ Lúa. Tre có thân rể ngâm, sống lâu mọc ra những chồi gọi là măng. Thân rạ
hóa mộc có thể cao đến 10 -18m , ít phân nhánh. Mỗi cây có khoảng 30 đốt,
Cả đời cây tre chỉ ra hoa một lần và vòng đời của nó sẽ khép lại khi tre “bật ra
hoa”.
Cùng với cây đa, bến nước, sân đình_một hinh ảnh quen thuộc, thân thương của
làng Việt cổ truyền, thì những bụi tre làng từ hàng ngàn năm đã có sự cộng sinh,
cộng cảm đối với người Việt. Tre hiến dâng bóng mát cho đời và sẳn sàng hy
sinh tất cả. Từ măng tre ngọt bùi đến bẹ tre làm nón, từ thân tre cành lá đến gốc
tre đều góp phần xây dựng cuộc sống.
Cây tre đã gắn bó với bao thăng trầm của lịch sử nước nhà. “ Đất nước lớn lên
khi dân mình biết trồng tre và đánh giặc ”. Không phài ngẫu nhiên sự tích loại
tre thân vàng được người Việt gắn với truyền thuyết về Thánh Gióng_ hình ảnh
Thánh Gióng nhổ bụi tre đằng ngà đánh đuổi giặc Àn xâm lược đã trở thành
cộng đồng của người Việt. Tre có rễ ngấm sâu xuống lòng đất, sống lâu và sống
ở mọi vùng đất. Chính vì thế tre được ví như là con người Việt Nam cần cù,
siêng năng, bám đất bám làng : “Rễ sinh không ngại đất nghèo, Tre bao nhiêu rễ
bấy nhiêu cần cù”. Tre cùng người Việt Nam trải qua bao thăng trầm của lịch sử,
qua bao cuộc chiến tranh giữ nước_tre xứng đáng là hình ảnh biểu tượng cho
tính kiên ường, bất khuất của người Việt Nam, là cái đẹp Việt Nam.
Bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vào 1
ngày hè, hãy viết thư cho 1 bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc
động đó
Bài làm
Kể từ cái ngày nhận giấy tốt nghiệp cấp hai thấm thoát đã qua 20 năm, qua bao
tháng ngày xa quê hương thương nhớ. Rồi một ngày, khi thấy mình đã trưởng
thành qua quãng dương học tập đầy gian khó, tôi đã đử tự tin dê về thăm lại ngôi
trường cấp hai xưa – nơi ươm mầm cho tôi bao ước mơ, nơi tôi đã lớn lên từng
ngày trong sự dìu dắt của các thầy cô.
Hôm ấy là một ngày rất đẹp. Tiết trời dần chuyển thu, bầu không khí hè không
còn quá oi bức, nóng bỏng mà đã trở nên dễ chịu hơn nhiều. Từng cơn gió nhẹ
khua tán cây bên đường xào xạc. Tôi vẫn đi trên lối cũ, mải mê bước theo làn
nắng vàng rực rỡ trong niềm vui sướng thôi thúc lẫn với chút cảm giác khó tả.
Chính cảm giác, chính bầu không khí ấy 20 năm trước tôi cũng như nhiều đứa
bạn khác trong làng đang náo nức mong chờ đếm từng ngày từng giờ để được
đến trường gặp lại bạn bè thầy cô. Ngay khi đứng trước cổng ngôi trường xưa,
cảm xúc nao nao hạnh phúc ấy lại ùa về chiếm lấy trái tim tôi rất tự nhiên,
không thể nào ngăn được. Nghe tiếng tim mình thúc giục, tôi bước vào sân
trường – những bước chân đầu tiên trở lại ngôi trường xưa yêu dấu sau ngần ấy
năm xa cách. Tôi nhìn khắp xung quanh va thầm nghĩ trường nay đã thay đổi
quá nhiều. Nhưng dù trường có thay đổi nhiều thế nào thì hình ảnh ngoài có vẻ
lạ lẫm ấy vẫn không thể nào lấn át được cảm giác vô cùng thân thương gần gũi
in sâu trong tâm thức tôi. Còn nhớ lúc trước trường chỉ có 6, 7 phòng học, khuôn
viên cũng khá nhỏ đi một qua mạch là hết. Còn giờ đây trường trông khang
thời học sinh sao trôi qua quá nhanh. Từng lúc vui, lúc buồn tôi vẫn còn nhớ rất
rõ ràng như chỉ mới xảy xa hôm trước dậy mà hôm nay khi nhìn lại mới thấy
mình đã đi một quãng đường quá xa. Không biết bạn bè ngày trước giờ có còn
nhớ về nhau, nhớ về mái trường này không. Tôi ngồi nghĩ ngợi quên cả thời
gian.
Bài viết số 2 lớp 9 đề 2: Kể lại 1 giấc mơ, trong đó em gặp lai ng` thân cách
xa lâu ngày
Bài làm
"Một năm mới lại về rồi,mẹ à!" Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm và nghĩ về
người mẹ kính yêu. Đã 3 năm kể từ ngày mẹ đi sang nước ngoài rồi. Nhớ lại hồi
mẹ còn ở đây,mẹ đều đưa tôi đi chợ hoa và mua sắm vào những ngày năm mới
gần kề thế này. Tôi cứ ngồi suy nghĩ mông lung rồi chìm vào giấc ngủ .
"Hồng ơi!", tôi nghe thấy có tiếng gọi từ đằng xa. Tôi quay lại thì thấy mình
đang đứng giữa khu công viên mà ngày tôi còn bé mẹ thường dắt tôi đến đây
chơi.Từ xa bước lại phía tôi là một bóng người mà tôi cảm thấy vừa thân
quen,vừa lạ lẫm."Phải chăng là mẹ?"-Tôi thầm nghĩ bụng. Tôi chạy lại gần để
nhìn cho rõ. Ồ!Đúng là mẹ rồi.Lòng tôi vô cùng sung sướng và hạnh phúc .
Không kìm nổi xúc động,tôi gọi thật to:"Mẹ,mẹ ơi!" rồi tôi chạy đến ôm chầm
lấy mẹ.Mẹ cũng dang rộng đôi vòng tay bé nhỏ của mình để ôm tôi.Mẹ nghẹn
ngào nói:"Hồng!Con của mẹ!"Tôi òa khóc trong giây phút được gặp lại người
mẹ kính yêu đã xa cách bao ngày.Đến bây giờ tôi mới có dịp nhìn kĩ mẹ
hơn.Mái tóc của mẹ đã điểm vài sợi bạc.Những nếp nhăn của tháng ngày vất vả
khó khăn bên xứ người hằn lên bên khóe mắt của mẹ.Chỉ có một điều ở mẹ mà
tôi thấy không hề thay đổi,đó chính là nụ cười.Nụ cười của mẹ vẫn thật hiền dịu
và đem lại cho tôi cảm giác yên bình ,hạnh phúc.Đang mải ngắm nhìn người mẹ
hiền dịu đã xa cách bao ngày thì giọng mẹ vang lên khiến tôi hơi giật mình:
-Mẹ con mình ra ghế đá kia tâm sự đi.Lâu lắm rồi mẹ con mình không được nói
chuyện với nhau.
Tôi gật đầu:
-Vâng ạ!
"Hồng ơi!Dậy đi em sao lại ngủ gật thế kia?Sắp sang năm mới rồi kìa.Em có dậy
xem pháo hoa cùng gia đình không?"Tôi dụi mắt ,thấy chiếc đồng hồ đã sắp chỉ
sang số 12.Tôi ngơ ngác nhìn quanh thì mới biết đó là một giấc mơ.Ngước mắt
nhìn lên bầu trời đêm,pháo hoa sáng rực trời,một năm mới nữa lại đến rồi.Tôi
thầm nhủ với trời đêm,với nàng tiên mùa xuân để mong nàng tiên mùa xuân gửi
lời đến mẹ :"Mẹ ơi!Con nhớ mẹ nhiều lắm.Mẹ hãy sớm trở về với con,mẹ nhé!"
Bài viết số 2 lớp 9 đề 3: Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận
Bài làm
Ngồi trong căn nhà ấm cúng và nhìn những cơn mưa rơi ngoài cửa sổ, tôi bồi
hồi xúc động nhớ lại một kỷ niệm buồn của tuổi ấu thơ mà có lẽ suốt cuộc đời
này tôi sẽ chẳng bao giờ quên.
Đó là một hôm trời oi bức, Lan đứng trước cổng chờ tôi cùng đi học. Lan gọi rối
rít: “Trang ơi! Nhanh lên muộn học rồi”. Tôi cuống quýt mặc quần áo và vội
vàng chạy ra cửa. Nội gọi tôi lại và bảo:
- Cháu đem quần áo mưa đi, hôm nay trời oi dễ mưa lắm đấy!
Tôi đang vội nên vừa nghe thấy nội nói, tôi gắt lên:
- Nội đem cất quần áo mưa đi! Trời như thế này làm sao mà mưa được? Cháu
mang nhiều sách lại cầm thêm áo mưa thì nặng lắm.
Nói xong, tôi nắm tay Lan cùng chạy đến trường. May sao cho chúng tôi, khi
chúng tôi vừa vào lớp thì bác bảo vệ đánh trống truy bài. Bốn tiết học trôi qua
nhanh chóng. Nhưng đến tiết thứ năm, tôi nhìn ra bầu trời: mây đen ùn ùn kéo
đến, mỗi lúc một nhiều, gió bắt đầu thổi, sấm chớp liên hồi, báo hiệu một cơn
mưa to sắp đến. Tôi hoảng sợ vì mình không mang áo mưa nên sẽ không về
được, đến bây giờ tôi mới hiểu những lời nội nói ban chiều. Tôi thật sự ăn năn
khi nghĩ về những lời gắt của tôi với nội. Hết tiết năm, tất cả các bạn học sinh đã
về hết, bạn thì mang áo mưa, bạn thì có người đến đón. Thế là trong trường, chỉ
còn lại mình tôi đứng lủi thủi dưới mái hiên. Bỗng tôi nhìn ra cổng trường thì
thấy bóng ai trông quen quá, và tôi reo lên “Nội! Nội ơi! Cháu ở đây mà!”. Nội
trông thấy tôi liền tất tưởi đi vào mặc quần áo mưa cho tôi. Vì nội chỉ mang một
bộ áo mưa nên nội nhường cho tôi mặc còn nội thì chỉ đội mỗi chiếc nón cũ. Khi
khúc ca quen thuộc của tuổi ăn ngủ. Gần một năm kể từ Tết năm ngoái, gia đình
em không về quê vì bố mẹ bận việc làm ăn, rồi lại lo việc học hành của em chị
em em; giờ trở về quê, thấy cảnh vật có thay đổi ít nhiều. Nhà cửa đã mọc sang
sát nhau, đa phần là nhà tường, nhà tôn… những ngôi nhà lá đã mất dần, chứng
tỏ đời sống của người dân nơi đây đã khá hơn. Đường lộ cũng thế, được mở
rộng , trán nhựa rất đẹp thuận tiện cho việc đi lại.
Nhanh thật, mới đây đã thấy hình bóng ẩn hiện của cây đa già nua ở đầu làng;
chỉ còn cách vài ngôi nhà sẽ thấy “Dương gia chi mộ” – nơi ăn nghĩ của những
người thân của dòng họ Dương. Tới đây thì đường làng đã nhỏ và hẹp dần – vì
nó thuộc ngôi làng nhỏ của xã An Trường nên nhà nước chưa mở rộng đường và
chăm lo cho đời sống của người dân chu đái nên vẫn còn có nhiều hộ gặp khó
khăn. Những ngôi nhà lá tạm bợ tuy đã giảm dần nhưng số lượng vẫn còn nhiều.
Tới nơi, bố mẹ em dừng xe ở cổng chi mộ; những hình ảnh quen thuộc của anh
em, cô chú và các ông, các bà lại hiện rõ đầy đủ; không thiếu một người. Mọi
người chào nhau, thăm hỏi nhau rất nồng nhiệt; những lời chúc ân cần cứ luân
phiên nhau làm không khí náo nhiệt hẳn lên.
Khi đã thăm hỏi tình hình làm ăn của bà con xong, mọi người liền bắt tay vào
việc tân trang lại các ngôi mộ của ông bà. Người thì tay cầm dao mác, đốn chặt
những cây cỏ dại; người thì nhanh nhẹn đặt đồ cúng ở trước mộ ông bà; cả trẻ
em cũng bận rộn nữa, mấy bé củng cầm giẻ lau, lau sạch những lớp bụi đã bám
dày trên mộ; các cô, các dì tay cầm giá, tay cầm xoong chãm nấu những món ăn
dân dã – là đặc sản của người dân lao động xứ Việt (là vì nhà của bà Tư em ở
gần Chi mộ nên khi đã tân trang xong chi mộ thì cả dòng hợ qua nhà bà em ăn
uống, vui chơi). Khi đã gần xong, người nào người nấy đều đã thắm mệt, riêng
chỉ có những em nhỏ là còn sức để quậy thôi. Giờ thì lần lượt từng người từ già
đến trẻ, đến thấp nhang, cầu xin ông bà phù hộ cho việc làm ăn và sức khỏe của
mình. Các bác không quên đem theo điếu thuốc lào và một sị rượu để dân lên
các ông – những người đã khuất. Các em nhỏ thì ngoan ngoan chờ khi cúng
xong, xin pháp ăn vài miếng bánh, miếng dưa và cũng không quên chúc những
lời chúc tốt lành đến ông bà, nhưng chắc các em không hiểu hết lí do vì sao phải
Tôi vẫn còn nhớ,từ ngày đầu tiên đến trường tôi đã được ba mẹ dạy rằng"Nhà
trường,lớp học là mái nhà thứ hai và tất cả những thành viên trong lớp học đều
là người trong gia đình" câu nói này đã ghi sâu vào tiềm thức của tôi.Cho đến
bây giờ,khi tôi đang học năm cuối cấp hai.Trong ngăn kí ức của tôi,chắc chắn tôi
sẽ quên đi nhiều thứ,nhưng tôi sẽ không bao giờ quên được một lần tôi trót xem
nhật kí của Nga.Nga là cô bạn thân của tôi từ hồi còn bé nên tôi rất hiểu tính
Nga.Vừa dễ mến vừa khoan dung,độ lượng lại còn rất được lòng các bạn trong
lớp.
Trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời,tung tăng trên vỉa hè vừa đi vừa hát trên
tay cầm mấy quyển sách mà tôi mới vừa mua định mang sang cho Nga cùng đọc
vì sở dĩ hai đứa có cùng sở thích.Như thường lệ tôi biết chắc hôm nay ba mẹ
Nga không có nhà nên vừa bước vào cổng,tôi vừa cười vừa nhìn quanh vừa kêu
to:
-Lép ơi!Mình đến rồi!
Lép là cái biệt danh thân quen mà tôi vẫn gọi Nga thường ngày.Từ sau nhà,tiếng
dép lạch cạch cung với giọng nói của Nga vang lên:
-Ừ!Tớ đây!Vào nhà đi chờ tớ một lát,đang rửa bát!
Tôi chạy ào lại phòng Nga,nằm dài trên chiếc giường đầy gấu bông của bạn
ấy.Đưa mắt nhìn quanh một lượt tôi bật dậy,lại góc học tập của Nga.Là bạn rất
thân nên chúng tôi thích đọc sách như nhau,nhất là truyện tranh.Kệ sách của
Nga đủ các loại đến nỗi đầy kín cả.Tôi đang lựa cho mình một quyển sách ưng ý
nhưng sao quanh đi quẩn lại tìm chẳng thấy.Đang loay hoay thì tôi thấy một khe
hở nhỏ cạnh kệ sách,vốn dĩ bản tính hay tò mò nên tôi bèn thò tay vào lấy ra
xem thử.Thì rút ra được một cuốn sổ.Lúc này mắt tôi bỗng sáng bừng lên khi
thấy một cuốn sổ được trang trí rất đẹp mắt,xinh xắn và trông thật dễ
thương.Trên mặt cuốn sổ còn được ghi dòng chữ"Những dòng tâm sự của
tôi".Ôi không đây là nhật kí của Nga.Tôi nghĩ thầm và định để vào chỗ cũ,nhưng
sao lại cứ ngập ngừng,tôi hình như tôi muốn biết thêm về Nga tôi muốn biết
xem Nga ghi những gì?Tôi không kiềm chế được đôi tay mình và đã mở nó
ra.Tôi biết hành động như thế này là đã xâm phạm đời tư cá nhân của Nga
Tối hôm đó,tôi nằm trên giường mà lòng cứ day dứt mãi,trằn trọc không thể nào
chợp mắt được.Tôi thầm ước ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra và ngày
mai tôi lại có thể cùng Nga vui vẻ đến lớp.Tôi suy nghĩ miên man,nhớ lại những
trang nhật kí viết trong nước mắt của lép tôi buồn.Làm sao có thể tưởng tượng
được rằng gia đình Lép không hề hạnh phúc,suốt ngày Lép phải nghe những trân
cãi vã của bố mẹ mình.Tôi không tin vào những gì mình đã đọc,càng nghĩ tôi lại
càng thấy thương Lép hơn.Lúc này,trong đầu tôi tưởng tượng ra hình bóng của
Lép cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn.Vậy mà lâu nay tôi cứ tưởng mình hiểu
về Lép rõ lắm.Tôi muốn chia sẻ cùng Lép,muốn an ủi và làm hòa với Nga.Giờ
tôi mới hiểu,mới biết Lép đúng là một cô bé cá tính,tự tin và đầy nghị lực
sống.Mọi ngày qua lại với Lép thường xuyên nhưng chính sự tự tin,bản lĩnh và
nghị lực của Lép đã lấp đi những nỗi buồn của Lép đến nỗi chính tôi cũng không
thể nào nhận ra.Nhưng tôi lo Nga vẫn trách móc,vẫn giận tôi và Nga sẽ chẳng
bao giờ nói với tôi một lời nào cả bởi tôi đã vô tình xen vào bí mật đau buồn mà
Nga hằng cất giữ trong sâu thẳm trái tim mình lâu nay không hề chia sẻ tâm sự
với ai.Cứ thế,suốt cả một đêm,tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn,day dứt
Sáng hôm sau,tôi quyết định sẽ nói lời xin lỗi với Nga.Tôi đi học sớm hơn
thường ngày,đứng chờ Nga dưới gốc cây đầu đường nơi mà chúng tôi vẫn
thường hẹn nhau cùng đi học.Vừa đứng ngóng về phía Nga tôi vừa tự nhủ lòng
lấy hết can đảm để giải thích cho Nga hiểu.Nga đang từ từ rảo bước đến gần
tôi,đứng đối diện với tôi nét mặt Nga khác hẳn mọi ngày,im lặng,nghiêm khắc
nhìn tôi rồi bước đi tiếp không một lời chào hỏi.Tôi bồn chồn,quay lưng lại,chưa
biết nên làm gì.Chạy thất nhanh về phía Nga,tôi nắm lấy tay Nga nhìn thẳng vào
mặt cậu ấy nói khẽ:
-Lép ơi!Cho mình xin lỗi nha!Mình không cố ý làm vậy đâu mà.
Nga nhìn tôi với nét mặt buồn,nói nhỏ:
-Những gì cậu đã đọc,đừng nói với ai nha! giữ bí mật giúp mình.
Tôi cười khì:
-Được mà.
Rồi Nga cười,tôi biết lúc đó Nga đã tha lỗi cho tôi.Mọi nỗi buồn lúc đầu tan biến
mến. Tôi có đang nằm mơ không nhỉ? Tôi vừa học xong “Bài thơ về tiểu đội xe
không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Những lời thơ, những lời cô giảng và
hình ảnh người chiến sĩ lái xe dũng cảm, kiên cường cứ đọng mãi trong tâm trí
tôi. Giờ đây, tôi đang được đứng trước một người chiến sĩ lái xe Trường Sơn
đích thực. Thật là một may mắn không ngờ. Tôi cuống quýt:
_ Bố ơi! Bác ơi! Con có thể được ngồi với bố và bác một lát để biết thêm về
những ngày tháng chiến đấu năm xưa được không ạ?
Bác cười và đáp:
_ Sao lại không? Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của bố cháu và bác.
_ Thưa bác, bác chính là người chiến sĩ lái xe Trường Sơn, người lính mà cháu
đã được học trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến
Duật, phải không bác?
_ Ồ, bài thơ ấy nổi tiếng lắm cháu à. Ngày đó, có lẽ lính lái xe Trường Sơn ít ai
là không biết bài thơ ấy. Nó nói hộ phần nào khát vọng chiến đấu, những gian
khổ, lòng dũng cảm và sự lạc quan của những người lính như bác.
_ Chính bác cũng đã từng lái những chiếc xe không kính ấy phải không ạ?
_ Không phải “đã từng” đâu cháu ạ. Mà là bác luôn lái những chiếc xe bị xước,
bị va đập, bị bom đạn làm cho rơi vỡ, méo mó những bộ phận bên ngoài như
thế. Chiến tranh mà! Để bác kể rõ hơn cho cháu hiểu nhé. Ngày đó, bác lái xe
tải, cùng đồng đội chuyên chở lương thực, thuốc men, khí tài,… vào chiến
trường miền Đông Nam Bộ. Có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời, gian
khổ lắm cháu ạ. Nhất là những đoạn đường xuyên qua dãy Trường Sơn, giặc bắn
phá rất dữ dội. Chúng muốn san phẳng tất cả, cắt đứt con đường huyết mạch nối
liền Bắc Nam ấy. Tiểu đội xe của bác ban đầu được trang bị toàn xe mới để phục
vụ mặt trận. Lúc đó, xe có kính như muôn vàn chiếc xe khác. Nhưng ngày nào
xe cũng lao đi giữa bom gầm, đạn nổ khiến kính rạn vỡ, mất dần hết cả. Rồi cả
mui xe cũng bị đạn pháo cày hất tung lên. Thùng xe va quẹt nhiều cũng chằng
chịt vết xước. Chẳng còn chiếc xe nào còn nguyên vẹn cháu à.
Tôi vẫn còn tò mò, tiếp tục hỏi bố:
_ Lái xe không kính, không mui, không đèn như thế chắc nguy hiểm lắm bác
là thấy thân thuộc như anh em một nhà. Dù chốc lát nữa thôi, mỗi người sẽ đi
mỗi hướng, có khi chẳng bao giờ gặp lại nhau giữa chiến trường ác liệt. Bác và
ba cháu có thể trở về hạnh phúc bên gia đình, nhưng bao nhiêu đồng đội của bác
đã ngã xuống. Có một đồng đội của bác đã hy sinh ngay sau vô lăng vì quyết
tâm lái xe vượt qua làn đạn dù đang bị thương nặng. Ngày ấy, khẩu hiệu “Yêu
xe như con, quý xăng như máu” luôn khắc ghi trong tim những người lính lái xe.
Dù có hy sinh, các bác vẫn quyết tâm bảo vệ xe và hàng.
Bác chợt im lặng. Không khí cả căn phòng bỗng chốc trở nên thật trang nghiêm.
_ Cháu gái của bác, hai câu cuối của bài thơ có phải là:
“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chỉ cần trong xe có một trái tim.”
Chiến tranh đã qua lâu rồi, nhưng cho đến tận hôm nay, bác và bố cháu không
phút nào quên được mình đã từng là người lính. Bác rất tự hào vì mình đã là
người lính lái xe Trường Sơn năm xưa, đã tham gia chiến đấu góp phần giành
độc lập tự do cho quê hương đất nước.
Trong tôi bỗng trào dâng một cảm xúc thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa tự hào.
Ngày hôm nay tôi đã hiểu thêm rất nhiều điều. Trước đây, tôi chỉ biết đến cuộc
sống êm đềm trong vòng tay ấm áp, chở che của gia đình, thầy cô trong một đất
nước hòa bình. Đó là thành quả của bao thế hệ cha anh đã vất vả, hy sinh. Họ
chính là bố tôi, bác tôi và những người tôi chưa từng gặp mặt. Tôi phải thật trân
trọng cuộc sống hòa bình này và cố gắng trau dồi, hoàn thiện để góp phần xây
dựng đất nước thêm tươi đẹp trong thời đại mới. Cảm ơn bác, người lính lái xe
năm xưa của Trường Sơn oanh liệt, đã giúp cháu lớn thêm lên nhiều lắm!
Bài viết số 3 lớp 9 đề 3: Nhân ngày 20/11,kể cho các bạn nghe về một kỉ
niệm đáng nhớ giữa mình và thầy, cô giáo cũ
Bài làm
“Đại dương lớn bởi dung nạp trăm sông,con người lớn bởi rộng lòng bao dung
cả những điều lầm lỗi”.Đó là bài học đầu tiên tôi học được từ cô giáo của mình
và cho đến tận bây giờ,những kỉ niệm yêu thương về cô giáo đầu tiên vẫn còn in
đậm trong tâm trí của tôi!
xuống.Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo:
-Hôm thứ bảy bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi đi
đóng khoá cửa lớp mình,có phải là cây bút của em không?
Mai cầm cây bút,nó sung sướng nhận là của mình,cô dặn dò cả lớp phải giữ gìn
dụng cụ học tập cẩn thận,giờ học trôi qua êm ả,nhẹ nhàng…Ra chơi hôm ấy,các
bạn lại ríu rít bên tôi như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước.Chỉ riêng tôi là
biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu…
Sau đó vài ngày cô có gặp riêng tôi,cô không trách móc cũng không giảng giải
gì nhiều.Cô nhìn tôi bằng cái nhìn bao dung và thông cảm,cô biết lỗi lầm của tôi
chỉ là sự dại dột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp tôi không bị bạn
bè khinh thường,coi rẻ…
Năm tháng qua đi,bí mật về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết.Nhưng hôm
nay,nhân ngày 20/11, tôi tự thấy mình đã đủ can đảm kể lại câu chuyện của
chính mình nh là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã
dạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.
Giờ đây tôi đã lớn,đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm, tôi vẫn
nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đã dạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung!
Và có lẽ trong suốt cả cuộc đời mình,tôi sẽ chẳng lúc nào nguôi nỗi nhớ về cô
như nhớ về MỘT CON NGỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ!
Bài làm đề 2
KỂ VỀ CUỘC GẶP GỠ VỚI CÁC CHÚ BỘ ĐỘI NHÂN NGÀY 22/12
Nhân kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam,trường em tổ chức
cho học sinh đi thăm một đơn vị bộ đội.Trong buổi gặp gỡ đó em được thay mặt
các bạn phát biểu những suy nghĩ tình cảm của mình .
Xe dừng bánh,cả doanh trại bộ đội rộng lớn,sạch sẽ,ngăn nắp hiện ra trước
mắt.Hội trường trang hoàng lộng lẫy,các bác các chú quân phục chỉnh tề,gương
mặt rạng rỡ,tự hào.Chúng em quây quanh các chiến sỹ áo xanh,mặt các bạn hớn
hở, hãnh diện lạ thường!Chúng em hỏi các chú nhiều chuyện lắm,cả về lịch sử
ra đời ngày 22/12 nữa.Giờ thì chúng em đã biết:Bác Hồ chỉ thị thành lập đội
Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân vào ngày 22/12 /1944.Ngay sau đó đội
Bài làm
Có một con người mà khi nhắc đến tên, những người Việt Nam đều vô cùng
kính yêu và ngưỡng mộ , đó là Hồ Chí Minh : vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt
Nam , anh hùng giải phóng dân tộc , danh nhân văn hoá thế giới .
Trước hết ta thấy Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại ,anh hùng giải phóng dân tộc của
nhân dân Việt Nam .Bác là người chiến sỹ tiên phong trên mặt trận cứu nước
đầy gian khổ , lãnh đạo dân ta tới chiến thắng ,khai sáng nền độc lập tự do ở đất
nước Việt Nam .Người bôn ba khắp năm châu bốn bể tìm đường đi và tương lai
cho đất nước ,giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp và
đế quốc Mỹ .Người đã dẫn dắt dân tộc ta thoát khỏi đói nghèo ,đi lên xây dựng
chế độ xã hội tốt đẹp .Tư tưởng của Người có giá trị vô cùng to lớn đối với
Cách Mạng Việt Nam ,nhân dân Việt Nam .Người đã hy sinh cả cuộc đời vì
nền độc lập tự do của dân tộc ,Người yêu nước thương dân sâu sắc ,bởi vậy triệu
triệungười dân Việt Nam đều là con cháu của Người .Ở cương vị lãnh đạo cao
nhất của Đảng và nhà nước nhưng cách đối xử của Bác đối với cá nhân từng
người vô cùng thân mật và gần gũi:
“Bác ơi tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông mọi kiếp người .”
(Tố Hữu )
Chưa bao giờ trong lịch sử dân tộc Việt Nam lại có một vị lãnh tụ giản dị và gần
gũi với mọi người như thế :Sống trong ngôi nhà sàn nhỏ ,ăn những món ăn dân
dã, mặc áo bà ba nâu và tư trang chỉ là một chiếc rương nhỏ và mấy bộ quần áo
bạc màu …Có lẽ bởi vậy mà với người Việt Nam , Bác Hồ không chỉ là anh
hùng giải phóng dân tộc mà còn là vị lãnh tụ vĩ đại được mọi người dân Việt
Nam kính yêu và ngưỡng vọng .
Bác Hồ còn được biết đến ở cương vị một danh nhân văn hoá thế giới .Bác dã
từng là chủ bút tờ báo “Người cùng khổ ”ở Pháp, đã từng viết “Bản án chế độ
thực dân Pháp”gây tiếng vang lớn.Người còn là nhà văn ,nhà thơ lớn của dân tộc
Việt Nam với những tập truyện ký bằng tiếng Pháp,“Tuyên ngôn độc lập”và“
Nhật ký trong tù”cùng rất nhiều những vần thơ khác nữa…Bác Hồ đã từng đi
nhận làm con nuôi, 8 em lớn lên đi học đại học, 9 em học THPT, 22 em học từ
mẫu giáo đến THCS, 6 em đã trưởng thành và đi làm ở Hà Nội, Nam Định, TP
Hồ Chí Minh Nhiều em khi lớn vẫn tình nguyện ở lại phục vụ (nay đã trở
thành cụ) như các cụ Phạm Thị Mây, Nguyễn Thị Nhan, giờ đã 70 tuổi, gắn bó
với Cô nhi viện từ khi còn đỏ hỏn. Em Phạm Thị Vui ở Cô nhi viện hơn chục
năm, hiện đang học trường THPT Xuân Trường, khi được hỏi em về ước mơ,
em cười rất hồn nhiên và trả lời: Em sẽ học tiếp rồi về phục vụ tại Cô nhi viện,
em sẽ là người mẹ, người chị của các em nhỏ có cảnh đời như em ngày xưa. Vui
còn hào hứng khoe: Em mới được đi tham quan Thủ đô Hà Nội, phần thưởng
dành cho học sinh tiên tiến và được phát một chiếc xe đạp để đi học, em rất quý
chiếc xe ấy, các em nhỏ ở đây, kể cả những em bại liệt, ai cũng thích xe đạp anh
ạ!
Năm 1993, Đức cha Giuse Phạm Ngọc Oanh được cử làm Giám đốc Cô nhi viện
Thánh An, khi đó Cô nhi viện nhà cửa dột nát, xung quanh toàn ao, bụi rậm
hoang dại, các em sống chủ yếu nhờ vào 50-80kg gạo trợ cấp hàng tháng. Đức
cha đã cùng với những người thiện nguyện củng cố và phát triển Cô nhi viện
ngày một khang trang, đời sống các em được bảo đảm dần. Song bao khó khăn
trước mắt vẫn đang thách thức Ban giám đốc và đội ngũ anh chị em thiện
nguyện nơi đây. Với các trẻ khuyết tật, nhất là các em não liệt thì đòi hỏi phải có
nhiều người chăm sóc, phục vụ, Cô nhi viện hiện đang rất cần những tình
nguyện viên, có thể phục vụ trọn đời hoặc một thời gian ngắn. Mỗi tháng Cô nhi
viện cần chi khoảng 15 triệu đồng bảo đảm lương thực-thực phẩm, đó là chưa kể
các khoản phụ khác thì việc chỉ trông chờ vào nguồn thu chính từ việc sản xuất
lương thực-thực phẩm và làm các nghề phụ khó bảo đảm tốt được đời sống cho
các em. Lo lắng nhất là việc chữa trị cho các em lúc ốm nặng và khám, chữa
bệnh, giám định HIV và các bệnh truyền nhiễm. Do bị bỏ rơi khi còn quá nhỏ
nên các em thường mắc bệnh viêm phổi và sức đề kháng rất yếu. Hiện nay, có
em bé hơn 2 tuổi bị bệnh não ống thủy mà các bệnh viện và các bác sĩ hiện nay
đều bó tay không có cách chữa.
Khi chiều xuống, những người cha, người mẹ lại trở về với tổ ấm gia đình quây
Công nghệ thông tin Đại học Khoa học tự nhiên, đã xuất sắc đem về cho đất
nước tấm huy chương bạc Olympic Tin học quốc tế tại Ba Lan. Và gần đây nhất
là sinh viên Đại học Bách Khoa Việt Nam đoạt giải vô địch cuộc thi Robocon
châu Á tại Hàn Quốc 2004.Đó chỉ là một phần rất nhỏ trong tổng số những
gương mặt học sinh, sinh viên Việt Nam tiêu biểu. Chúng ta được biết đến họ
qua các phương tiện truyền thông và đều thật sự rất thán phục họ. Thế nhưng tại
sao họ có thể đạt được những kỳ tích vẻ vang như thế?Đó trước hết là nhờ lòng
hăng say, miệt mài học tập. Thomas Edison đã từng nói: “Thiên tài là 1% cảm
hứng cộng với 99% khổ luyện”. Nếu như bạn không cố gắng học tập, rèn luyện,
trau dồi tri thức và đem áp dụng những kiến thức mới đó vào cuộc sống thì liệu
bạn có thể nhớ nổi hàng ngàn, hàng vạn kiến thức đã được học hay không? Khi
bạn gặp một vấn đề khó thì chớ nên đầu hàng, mà hãy tiếp tục nỗ lực trau dồi,
học hỏi để tìm ra cách giải quyết tốt nhất. Luôn có một tinh thần học tập cao thì
bạn sẽ thành công. Đó chính là yếu tố đầu tiên và cũng là yếu tố quan trọng nhất
để tạo nên một thiên tài.Ngoài ra, còn một phẩm chất quan trọng nữa cần phải có
để học tốt là năng động, sáng tạo. Khi ta giải quyết được một vấn đề, hầu hết
chúng ta đều rất vui mừng. Ít ai còn nghĩ đến việc tìm ra một con đường ngắn
hơn, thuận tiện hơn để đạt được mục tiêu đặt ra. Tìm ra những cách giải quyết
mới vừa giúp chúng ta trau dồi và bổ sung vốn kiến thức sẵn có của mình, vừa
giúp chúng ta có được những kinh nghiệm quý báu để giải quyết những khó
khăn khác. Chính óc sáng tạo đã giúp con người Việt Nam tạo nên được những
kỳ tích.Trong số những gương mặt tiêu biểu của sinh viên, học sinh Việt Nam
đạt thành tích cao trong học tập, có không ít những người hoàn cảnh gia đình rất
khó khắn, hoặc bị khuyết tật. Nhưng họ đã xuất sắc vượt qua trở ngại to lớn đó
để đem vinh quang về cho đất nước. Một tấm gương tiêu biểu là bạn Lê Vũ
Hoàng. Tuy sống trong một ngôi nhà lá dột nát, sáng cắt rau cho lợn ăn, chiều
đánh bắt cá trầu, vừa chăm bà chăm em, vừa chăm mẹ nằm viện,… nhưng
Hoàng vẫn đạt được giải Nhất trong cuôc thi “Đường lên đỉnh Olympia”. Ý chí
và nghị lực kiên cường đã giúp những con người ấy vượt lên hoàn cảnh khó