Phân tích Nghệ thuật trào phúng trong Tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia - Vũ Trọng Phụng - Pdf 29


Tài liu Khóa hc Luyn thi i hc KIT -1: Môn Ng vn (Cô Trnh Thu Tuyt)
Hnh phúc ca mt tang gia – V Trng Phng

Hocmai.vn– Ngôi trng chung ca hc trò Vit
Tng đài t vn: 1900 58-58-12
- Trang | 1- PHÂN TÍCH NGH THUT TRÀO PHÚNG TRONG HNH PHÚC CA MT TANG GIA

T lâu nhiu ngi đã k S đ ca V Trng Phng vào hàng nhng tác phm xut sc ca th
loi tiu thuyt trào phúng. S đ nh chính là hin thân ca ngh thut trào phúng trong vn xuôi Vit
Nam. Vi S đ, ngi đc đc ci t đu đn cui, ci mt cách h hê, thoi mái. Nhng cng vi
S đ ngi đc phi phn ut mà kêu lên: Tri, cái xã hi gì, cái l ngi gì mà gi di, bp bm đn
th, bt nhân bc ác đn th.
c S đ, ngi ta ngh: đây đúng là đt s trng ca V Trng Phng, đây tht là ngón võ s
trng ca V Trng Phng. Trong tác phm này, ngón võ y đc s dng mt cách cc k li hi
trong mt chng, chng XV, có nhan đ là Hnh phúc ca mt tang gia. Ngón võ y là ngón gì? y
chính là ngh thut to mâu thun. Tht ra thì không phi V Trng Phng to ra mâu thun. Mâu thun
vn nó t có trong bn cht xã hi, và nhà vn V, vi cái nhìn sc nh dao ca mình, vi cái tài ca mt
nhà trào phúng bm sinh, đã nhn ra nó, ch nó ra, nâng nó lên cho c bàn dân thiên h nhìn thy, đ ci,

Ông phán mc sng, sau cái cht ca ông b v, bng thy cái “s mc sng” ca mình đt nhiên tng
giá lên thêm vài nghìn đng. C c Hng sung sng “m màng đn cái lúc mc đ xô gai, l kh chng
gy, va ho khc va khóc mu” đ đc ngi ta ngi khen “mt cái đám ma nh th, mt cái gy nh
th…”. Còn ông Vn Minh, cháu đích tôn, nhà ci cách xã hi? Ông ta sung sng tt đnh, bi vì, vi
cái cht ca ông ni, ông ta thy rng cái t di chúc đã đc thc hin, ngha là cái ao c cho ông ni
mình cht đi, đ chia ca, đã tr thành s tht. Bà Vn Minh sung sng theo đúng cách ca mt ph n
tân thi, bà ta nhn ra t cái cht ca ông ni chng mt dp may him có đ có th mc “tang phc tân
thi”, đ xô gai tân thi, “dernìeres créations” ca tim may Âu Hóa!
Tâm đa cái l ngi kia tng đn th đã là tm. Nhng cha ht. n đây, V Trng Phng còn đy
mâu thun lên mt tng na. Bi bn con cháu bt hiu bt mc nht trn đi đó còn mun t ra mình là
nhng k có hiu có tho cng nht trn đi na kia. Th là di ngòi bút ca nhà vn trào phúng, s bp
bm cao nht, đáng ph nh nht cng bc l ra. Nhng k mong cho ông già mau cht đã t chc mt
đám ma tht to đ bày t lòng hiu tho, ngha tic thng đi vi ngi đã cht! Chính vì th, ngòi bút
ca V Trng Phng đã tp trung sc mnh, nh có thn, trong phn th hai ca chng sách, ngha là
phn t cnh đám ma.
Trc ht, nhà vn t cô Tuyt, mt cô gái h hng nh ch “h hng mt na”, mt th thiu n đang
rt tiêu biu trong xã hi “tân thi ngày y”. Tuyt mc b tang phc “ngây th” na kín na h, vi nét
mt có “v bun lãng mn” (vì nh nhân tình ch không phi vì thng ngi cht) đã gây mt hiu qu
l lùng: các v tai to mt ln đi đa đám ch nhìn vào v khêu gi ca Tuyt đ mà cm đng, c nh
thc s cm đng trc ni bun tang tóc vy.
ám ma tht to, to đn nc “có th làm cho ngi cht nm trong quan tài cng phi mm ci sung
sng”. Ngi ta đã li dng đám ma đn mc cao nht đ khoe giàu khoe sang và khoe lòng hiu tho
gi v ca mình! Nu nh mong mun ca tt c đám con cháu ca ngi cht kia là, trong đám ma này,
đa s gi di, bp bm đng thi cng là s tàn nhn, bt nhân, đu gi ca mình lên đn mc hoàn
toàn, thì qu tht chúng đã đt đc mt cách trn vn, xut sc.
Nhng cha ht đâu, di mt V Trng Phng, cái l ngi gi di không ch bao gm mt nhóm nh
y đâu. Chúng đông đo lm. Chúng là toàn xã hi.
Bt đu là đi din b máy cnh sát, ngha là đi din ca Nhà nc: thy Min  và thy Min Toa. Tác
gi đã nói đn v mng r hí hng ca hai thy khi đc nhà ch đám ma thuê làm ngi gi trt t. Lí
do ca s mng r duy nht ch là vì h đang không có vic gì đ làm, và đang “bun ru nh nhà buôn

chi tit đc sc, đy cnh đa đám này lên đn đnh đim. Chi tit th nht là cnh cu Tú Tân bt b
tng ngi mt làm nhng đng tác, gi nhng t th đau bun đ cho cu ta chp nh. Chi tit th hai
là ông phán mc sng, cái k gi di và vô liêm s nht trong gia đình này, đã khóc đn tng chng ngt
đi. Tuy vy, gia lúc on ngi khóc lóc, chính ông ta đã giúi vào tay Xuân Tóc  món tin nm đng
vì đã có công gi ông ta là “ngi chng mc sng” (chính là cái công gián tip khin cho ông già đã
cht). Tht là nhng kch s thng hng ca nhng tn trò đi. Hai chi tit y đóng li mt cách trn vn
và sc so chng sách nói v s gi di ca ngi đi.
Nhng điu V Trng Phng vit trong chng sách là chuyn tht ? L nào… Nhng diu y toàn là
h cu ? Nhng nhng điu y đu hp lí lm mà, và hình nh đu có tht c. Ngòi bút V Trng
Phng đúng là sc nh dao. ng sau nhng li nói nh đùa, s tht ca đi sng c hin ra l l trên đó
ni lên hai điu ln nht: s tàn nhn và s di trá
Ngun:
Hocmai.vn su tm


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status