Nhập vai nhân vật người kể chuyện kể lại sự tích Bánh trưng bánh giày - Pdf 30

Đề bài: Hãy nhập vai nhân vật người kể chuyện kể lại sự tích
Bánh trưng bánh giày.
Bài làm
Chào các bạn! Tôi là người đã chứng kiến câu chuyện của chàng
Lang Liêu làm ra bánh trưng bánh giày và được vua cha truyền ngôi báu.
Hôm nay, tôi đến đây để kể lại cho các bạn n ghe trọn vẹn câu chuyện mà
tôi chứng kiến.
Vua Hùng thứ sáu, thiên hạ thái bình, bờ cõi không bóng ngoại xâm,
bách tính muôn sự bình an. Vua cha thấy mình nay tuổi đã cao, muốn
truyền ngôi báu lại cho con trai. Nhưng bận một nỗi vua có tới những 20
người con trai, không biết chọn ai cho xứngđáng với ngôi vị. Người bèn
mở một cuộc thi chọn người nối ngôi. Vua ra điều kiện: "Tay nay tuổi đã
già, e rằng việc lo lắng cho giang sơn, bách tính không thể tiếp tục. Vì vậy,
ta muốn truyền ngôi cho một người xứng đáng nhất. Năm nay, nhân tế lễ
Tiên Vương ai làm vừa lòng ta, ta sẽ truyền ngôi cho, điều này có Tiên
vương chứng giám". Các lang liêu tỏa đi khắp nơi tìm kiếm của ngon vật
lạ, vàng bạc châu báu để dâng lên vua cha. Chỉ có chàng Lang Liêu tỏ ra
buồn bã. Chàng vốn là con thứ mười tám, mẹ chàng trước kia bị vua cha
ghẻ lạnh, ốm rồi chết. Chàng đâu tìm được những đồ quý hiếm như những
anh em khác. Lang Liêu trằn trọc, lo lắng. Chàng thấy mình thật thua kém,
từ nhỏ đến bây giờ đâu được sống trong sung túc như các lang khác. Các
anh em của chàng mặt mũi thì hồng hào, quần áo thì sang trọng. Còn chàng
thì suốt ngày lủi thủi với ruộng vườn, lấy việc trồng ra hạt lúa, củ khoai
làm vui và để nuôi thân. Dẫu cho lòng không mong ước gì ngôi báu cao
sang, nhưng Lang Liêu cũng muốn làm vừa lòng vua cha một lần trong
ngày cúng Tiên Vương. Suy nghĩ một hồi lâu, chàng thiếp đi, nằm mộng
thấy một ông cụ râu tóc bạc phơ chống gậy đến tìm. Ông cụ tự xưng là
quan đại thần của Tiên Vương phái xuống đến để giúp chàng.
Lang Liêu ta biết con thiệt thòi nhất trong mười tám người con.
Nhưng bản chất lại thật thà, hiền lành và có hiếu nhất. Ta hiểu rõ tấm lòng
hiếu thảo muốn dâng một món quà ý nghĩa lên vua cha. Vậy ta hỏi con,

Vua cha tỏ ra kinh ngạc, bèn truyền lệnh cắt bánh chia cho các quan
triều thần. Ai cũng tấm tắc khen ngon.
Vua cha nói:
- Con quả có tấm lòng hiếu thảo hiếm có. Con biết trân trọng lao
động, quý trọng những sản phẩm mà lao động làm ra. Bánh vuông - tượng
trưng cho đất, từ nay gọi bằng bánh trưng, bánh tròn - tượng trưng cho trời
- từ nay gọi là bánh giầy. Tục truyền từ nay dân chúng làm hai loại bánh
này dâng lên tổ tiên vào ngày tết. Ta quyết định ngôi vị truyền cho Lang
Liêu.
Mọi người quỳ xuống tuân chỉ
Triều Hùng Vương thứ 7 được lập nên. Và bánh trưng, bánh giầy
ngày ấy được lưu truyền đến bây giờ và đã trở thành nét đẹp trong truyền
thống văn hóa của người Việt.
Đề bài: Hãy nhập vai người kể chuyện kể lại truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy
Tinh
Bài làm
Tuổi thơ em lớn lên cùng với những lời ru, câu chuyện cổ tích của
bà. Nào là chàng Lang Liêu chân chất, thật thà sáng tạo ra bánh trưng, bánh
giầy; nào là chàng Thạch Sanh dũng cảm diệt chằn tinh, cứu công chúa.
Nhưng trong đó em thích nhất là câu chuyện Sơn Tinh, Thủy Tinh. Sau
đây, em xin kể lại câu chuyện cho mọi người cùng nghe!
Câu chuyện xảy ra vào thời Hùng Vương thứ mười tám, nhà vua có một cô
con gái. Tên là Mị Nương, nàng có dung mạo tuyệt trần, thùy mị, nết na.
Mị Nương đã đến tuổi kén chồng, nhà vua thương công chúa muốn tìm cho
nàng một chàng rể ưu tú nhất, bèn mở một cuộc thi so tài cao thấp giữa các
chàng trai. Ai là người làm hài lòng vua, thì người đó sẽ được gả công chúa
cho.
Tin vua kén rể lan truyền khắp mọi phương. Vào một ngày kia, có
hai chàng trai d dến cầu hôn. Một người tự xưng là Sơn Tinh, đến từ núi
Tản Viên. Sơn Tinh rất có tài lạ: vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn

đâu, dông bão có lớn đến đâu nhưng nếu có tinh thần đoàn kết, đồng lòng
thì sẽ chế ngự được tất cả.
Đề bài: Nhập vai người kể chuyện kể lại truyền thuyết Thánh Gióng
Bài làm
Tối hôm ấy, tôi nằm lặng yên trong lòng mẹ nghe mẹ kể chuyện về
Thánh Gióng. Đó là một đêm mùa hè, trăng thanh, gió mát, chỉ còn vẳng
lại từ xa những tiếng ếch đồng. Giọng của mẹ ngọt ngào, ấm áp dẫn tôi vào
câu chuyện của Thánh Gióng. Chàng Gióng hiện lên với vẻ đẹp của chàng
dũng sĩ tráng kiện diệt giặc ngoại xâm. Lời kể của mẹ như ru tôi vào giấc
ngủ, tôi cảm thấy mình thật nhẹ nhàng bước vào câu chuyện mẹ kể. Tôi
bước từng bước một quay về thời gian nơi xóm làng chàng Gióng sống
chứng kiến quá trình sinh ra, lớn lên phi thường của chàng cho đến khi
chàng giết xong giặc ngoại xâm từ bỏ áp giáp, rời cả người cả ngựa bay về
trời.
Tôi còn nhớ như in khung cảnh xóm làng nơi gia đình chàng Gióng
sinh sống. Đó là thời Hùng Vương thứ sau, giặc Ân đang lăm le bờ cõi
nước ta. Ở ngôi làng Phù Đổng, có hai vợ chồng lão nông phúc đức, hiền
lành. Hai ông bà đã già nhưng chưa có lấy một mụn con. Ông bà chỉ ao ước
có một đứa con cho đỡ hưu quạnh tuổi già. Một hôm bà ra đồng như mọi
ngày chăm chỉ trồng cấy ruộng vườn, liền thấy một vết chân to, bèn đặt
chân vào ướm thử xem dài ngắn bao nhiêu. Kì lạ thay về nhà bà thụ thai và
mươi hai tháng sau sinh ra một bé trai khôi ngô, tuấn tú. Hai vợ chồng
mừng lắm. Cậu bé đó chính là con trai thứ hai của Ngọc Hoàng thượng đế
đầu thai vào. Cậu bé lớn lên trong sự chăm sóc, cưng nựng của bố mẹ.
Nhưng khác thường ở chỗ! Đã lên ba nhưng đứa trẻ vẫn không biết khóc,
biết cười, cũng không biết lẫy, biết bò, cứ đặt đâu nằm đấy, trơ trơ ra. Hai
ông bà buồn bã, lo lắng lắm, Phần vì thương mình đã già mà hiếm muộn,
phần vì thương con. Bà cụ hao mòn, gầy ốm, nước mắt chảy dài vì con.
Bấy giờ, giặc Ân đã xâm phạm bờ cõi. Chúng đi đến đâu là cướp
bóc, giết người đến đấy. Chúng đi đâu là gieo cho người dân nỗi đau, chết

rừng rực. Ngựa tung bờm phi nước kiệu tiến thắng đến chỗ quân thù. Nhân
dân nhất tế đứng lên cầm dao, gậy theo sau. Gióng cầm gậy sắt đánh giặc
tan tác. Tiện có những cây tre bên đường chàng rút lên đánh giặc khiông
còn mảnh giáp. Ngựa sắt phun lửa đốt chúng thành tro. Roi sắt vung lên hất
cả chục thằng lên trời. Những thằng còn sống cũng dẫm đạp lên nhau mà
chết cả.
Giặc tan, dân chúng hô vang chiến thắng. Chàng Gióng chỉ gửi lời
tiễn biệt cha mẹ, rồi một mình một ngựa lên đỉnh núi Sóc Sơn cởi bỏ áo
giáp, gậy sắt, mũ sắt, rồi cả người cả ngựa bay về trời.
Dân chúng nhớ công ơn Gióng phong làm Phù Đổng Thiên Vương
và lập đền thờ ở nhiều nơi. Những vết chân ngựa in xuống đất thành ao hồ
đến ngày nay.
Vừa lúc đó, tôi tỉnh giấc thấy mẹ ngồi bên âu yếm nhìn tôi nói.
Còn buồn ngủ thì vào đi ngủ để mai còn đi học.
Tôi chợt hiểu hóa ra đó là một giấc mơ. Một giấc mơ đẹp và từ giờ
tôi đã hiểu hơn về Thánh Gióng và những công lao giết giặc cứu nước của
chàng.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status