Ký ức về một người thân đã đi xa…
“Lại đây con ơi, nhanh lên, lại đây bà quạt cho nào. Đi đâu về mà mồ hôi mồ
kê vã ra như tắm thế… !”. Câu nói ấy có lẽ chẳng bao giờ tôi được nghe từ người
bà thân yêu của mình nữa. Bố mẹ tôi đi làm xa. Để tôi lại cho bà nội nuôi. Có lẽ
bởi vì thiếu vắng tình yêu thương của bố mẹ nên tất cả tình cảm tôi đều dành cho
bà hết, và bà cũng vậy, cũng dành hết tình yêu thương cho đứa cháu bé bỏng,
đáng thương của mình.
Bà nuôi tôi đến lúc tôi mười hai tuổi thì bà mất. Lúc ấy, tôi hoàn toàn suy sụp
về mặt tinh thần, nhưng may sao, mẹ đã để hết lại công việc cho bố mà về nhà
chăm sóc tôi. Mặc dù đã có mẹ ở bên cạnh nhưng hình ảnh của bà trong tâm trí
tôi vẫn lấp lánh như một vì sao sáng trong đêm tối, một vì sao mà suốt cả cuộc
đời này có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được. Tôi còn nhớ rất rõ, có một lần, tôi
lỡ tay làm vỡ cái chén mà bà rất quý, những tưởng bà sẽ đánh tôi, nhưng trái lại
với suy nghĩ của tôi, bà chỉ nhẹ nhàng nói : “ Lần sau con nhớ chú ý hơn nhé !
Thôi, cứ để những mảnh vỡ này bà dọn cho, con “sờ” vào rồi lại chảy máu ra thì
khổ lắm ! ” Thay vì làm chảy máu tay tôi, nó đã khứa vào người thu dọn là bà !
Lúc ấy, tôi lo lắm, vội đi tìm bông băng định băng lại cho bà. Nhưng, bà bảo bà
sống nghèo khổ quen rồi, không cần dùng đến bông băng làm gì cho “rách việc”.
Thế rồi, bà xé một mảnh vải trên chiếc áo đã rách dở của mình và nhờ tôi băng
lại. Chạm vào bàn tay thô ráp của bà, tự nhiên sao tôi thấy chạnh lòng, rồi bất
chợt, tôi òa khóc như hồi còn bé tí vậy. Bà cũng khóc, hai bà cháu ôm chặt nhau,
khóc như mưa… ! Tôi thích nhất là những lúc được cùng bà sàng gạo, nhặt củi.
Ngoài những lúc đi học ra, tôi quanh quẩn bên bà suốt ngày không rời. Lúc nào
nhìn thấy tôi, bà cũng giục tôi ngồi vào bàn học. Còn tôi thì cứ khất lần hết lúc
này qua lúc khác .Nói là nói thế thôi chứ thực ra, bà cũng nghiêm nghị lắm. Có
nhiều lúc, tôi không chịu học, bà bắt tôi ngồi vào học bài cho bằng được, bà bảo :
“ Con à, ngày xưa ông bà cố nghèo lắm, không có tiền để cho bà đi học Mặc
dù vậy, bà vẫn mơ ước được một lần đến trường- được học hành như chúng bạn.!
Đời bà tăm tối, nghèo khổ, đã không được học rồi. Bây giờ, con phải cố gắng học
, học cho con và cả cho bà nữa nhé ! ” Nghe bà nói vậy, tôi lại tự nhủ rằng phải
gật đầu không nói gì, chỉ mỉm cười khe khẽ, và… tôi gối đầu vào lòng bà, bà ru
tôi ngủ :
“ À ơi… Con ong làm mật yêu hoa
Có cá bơi yêu nước…a…a… con chim ca yêu trời…
Dưới mái hiên, một đôi mèo tam thể nằm gọn vào lòng nhau, chúng riu riu ngủ
dưới những tia nắng và gió nhẹ đôi lúc khẽ thoảng qua
Chừng vài tháng sau thì bà mất Cuộc đời của bà bên tôi đẹp lặng lẽ như
thế đấy, suốt đời bà chỉ biết lo lắng, tần tảo chăm sóc từng li từng tí cho tôi. Mặc
dù mẹ cũng rất thương yêu, chăm sóc, lo lắng cho tôi như chính bà vậy, nhưng,
không hiểu vì sao trái tim tôi vẫn cảm thấy trống vắng đến lạ, trống vắng một
hình ảnh người bà cùng với những kỷ niệm, ký ức đẹp của một thời tuổi thơ.
____________________________________
Tác giả : Trương Hải Nam
Lớp 8B, THCS Lê Hữu Lập, H.Hậu Lộc, Thanh Hoá
(khoá học 2012-2016)