Văn mẫu lớp 10 em hãy kể lại 1 kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô - Pdf 30

VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
BÀI VIẾT SỐ 2 LỚP 10 ĐỀ 1
Đề bài: Em hãy kể lại 1 kỉ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân,
thầy cô.
Dàn bài:
Gợi ý:
Đặt ra giả định: người thân đi xa (đi công tác? chuyển chổ tới nơi khác?
Đã mất?)
Người thân: ngưòi có kỉ niệm găn bó sâu nặng quen thuộc và thân
thiết…
Hình thức kể:
Một giấc mơ, trong giấc mơ gặp lại ai? Quan hệ như thế nào với mình?
Người đó hiện đang ở đâu? làm gì? Khi gặp lại: hình dáng? cử chỉ? nét mặt?
động tác? lời nói…ra sao? (Tả người và hành động)
Kết thúc buổi găp gỡ như thế nào?
Dàn ý
1. Mở bài:
a) Em đi vào giấc mơ như thế nào? Lúc đó tâm trạng em như thế nào?
b) Em gặp lại người thân là ai? Quan hệ với em như thế nào? Cách xa
bao lâu? Lí do gì xa cách em lâu thế? Cảm xúc của em khi gặp lại người
thân?
2. Thân bài:
a) Giới thiệu chung về người thân: Người thân bây giờ ở đâu? Làm gì?
Tình huống nào em gặp lại người thân?
b) Khi gặp lại quan sát thấy người thân như thế nào? Diện mạo? Hình
dáng? Y phục? Cử chỉ? Nét mặt? Động tác? Lời nói… (Chủ yếu tả người và
hành động)
c) Người thân có những nét gì khác so với lúc trước khi xa không? (So
sánh từ hình dáng bên ngoài với tính cách bên trong trước đó và bây giờ?)
Nhận xét và suy nghĩ của em.
d) Nhớ và kể lại những kỉ niệm gắn bó với người thân.

chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.
Ông kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích mà ngày xưa ông vẫn kể.
Giọng ông vẫn thế: rủ rỉ, trầm và ấm. Ông hỏi tôi chuyện học hành, kiểm tra
sách vở của tôi. Đôi mày ông nhíu lại khi thấy tôi viết những trang vở cẩu
thả. Ông không trách mà chỉ ân cần khuyên nhủ tôi cố gắng học tập chăm
chỉ hơn. Ông nhìn tôi rất lâu bằng cái nhìn bao dung và khích lệ. Ông còn
bảo những khát vọng mà ông làm dang dở, cháu hãy giúp ông biến nó thành
hiện thực. Những khát vọng ấy ông ghi lại cả trong trang giấy này. Muốn
làm được điều ấy chỉ có con đường học tập mà thôi…
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
Ông dẫn tôi đi trên con đường làng đầy hoa thơm và cỏ lạ. Hai ông cháu
vừa đi vừa nói chuyện thật vui. Ông bảo đến chợ hoa xuân, ông muốn đem
cả mùa xuân về căn nhà của cháu. Ông chọn một cành đào, cành khẳng khiu
nâu mốc nhưng hoa thì tuyệt đẹp: màu phấn hồng, mềm, mịn và e ấp như
đang e lệ trước gió xuân. Nụ hoa chi chít, cánh hoa thấp thoáng như những
đốm sao. Tôi tung tăng đi bên ông, lòng sung sướng như trẻ nhỏ. Ông cầm
cành đào trên tay. Có lẽ mùa xuân đang nấp cả trong những nụ đào e ấp ấy…
Xung quanh ông cháu tôi, kẻ mua, người bán, ồn ào và náo nhiệt. Họ cũng
đang chuẩn bị đón xuân về!
Tôi đang bám vào tay ông, ríu rít trò chuyện về những ngày xuân mới
sắp đến, chợt nghe tiếng mẹ gọi rất to. Tôi giật mình tỉnh dậy,thấy mình vẫn
đang nằm trêm trần nhà. Lòng luyến tiếc nhận ra tất cả chỉ là một giấc mơ
thôi
Giấc mơ chỉ là khoảnh khắc kỳ diệu đáp ứng niềm mong nhớ của tôi. Tôi
nuối tiếc song cũng học được nhiều điều từ giấc mơ đó. Và quan trọng nhất
là tôi được gặp ông, được ông truyền cho niềm tin và sự nỗ lực cố gắng thực
hiện những ước mơ của chính mình.
Bài làm về ông (tiếp):
Như một tín hiệu không rõ ràng cụ thể, thoắt thu sang, những hàng cây
ven đường rùng mình đổi áo mới: Những chiếc là vàng thấm đãm hương vị

như cũng ảo não theo. Những chiếc lá không còn cháy lên sắc vàng mật ngọt,
chỉ còn một màu héo úa lặng lẽ bay.
Tôi rời xa ông, thoe bố mẹ ra thành phố. Chuyện học hành, thi cử cuốn
tôi đi, khiến cho những phút “cảm nhận sự sống” kia dường như xa lắm. Mọi
thứ sang trọng, tiện nghi của cuộc sống thay thế cho cái dân dã, yên bình của
thôn quê. Tôi quên ông như quên đi vườn cây, quên đi lá vàng… Chiều chiều,
khi những cánh chim bay về tổ ấm, những áng mây tìm chỗ trú ngụ bình yên
nơi cuối trời, ông lặng lẽ thổi cơm. Lùa trệu trạo vào cái rau, con cá cho qua
bữa, ông hay thẫn thờ nhìn ảnh bà tôi, thắp vài nén hương “Bà trên trời có
linh phù hộ cho chúng nó làm ăn phát đạt, con cháu hay ăn chóng lớn”. Đắp
chiếc chăn mỏng, tấm lưng to bè của ông rùng mình theo từng cơn gió lùa
qua cửa sổ. “Đông về rồi đấy”, ông lẩm nhẩm, và trong căn nhà lạnh lẽo này,
mùa đông cũng dài hơn.
Gia đình tôi có hiềm khích. Các chú dì đòi bán khu vườn của ông, lấy
tiền đi làm kinh tế. Ông giận dữ “Khu vườn này của mẹ chúng mày, không
được bán” Nhưng, chuyện người lớn, tôi cũng không thể tham gia, và dần
dần quên đi.
Vì lo lắng cho việc này, sức khỏe của ông giảm sút rõ rệt Tôi đến thăm
ông, nhắc ông giữa gìn sức khỏe rồi lại vội vàng đi ngay. Khu vườn vẫn xào
xạc như nuối tiếc vẫy chào tôi. Để ý thấy, từ khi ông ngã bệnh, khu vườn
thiếu bàn tay ông chăm sóc, xơ xác đi. Lá vàng rụng nhiều hơn, như đời
người sắp tàn.
Nhẹ nhàng và thanh thản, ông tôi ra đi, như chiếc lá lìa cành. Ngày đưa
tang ông, trời mưa nhẹ. Tôi tưởng tượng ra rằng, vào những giây phút cuối,
ông nghĩ đến hình ảnh một khu vườn xanh mướt ngập tiếng chim, tiếng cưởi
trong trẻo của tôi, nụ cười hiền hâu của bà. Tôi bỗng thấy hụt hẫng quá, từ
trước đến giớ, dường như tôi đã quên mất cái gì quan trọng lắm. Để bây giờ,
khi ông ra đi, tôi mới thấy mất mát vô cùng, không có gì cứu vãn nổi. Nước
mắt tôi cứ tự trò ra từ lúc nào không hay. Nhưng, chạy ra vườn, những đám
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí

mũi. Chắc vì cảm động trước "thịnh tình" của lũ học trò cỡ hoa khôi đến
hai phần ba lớp, dành cho!
Trước khi trở về văn phòng, thầy Giám thị còn "ân cần dặn dò".
- Các em phải học cho ngoan. Nhớ là không được phá thầy!
Ôi! Lời "đe nẹt" ấy không phải là không có duyên cớ. Bởi vì, con gái 8/1
có truyền thống mấy mùa tuy thông minh, học giỏi, đẹp người, tốt hạnh kiểm
nhưng chuyên nghịch ngợm cũng đứng vào hàng quái chiêu! Thầy cô
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
thương cũng lắm, mà dở khóc, dở cười cũng nhiều. Không biết trước khi vào
lớp, thầy T đã "nghiên cứu lý lịch" học trò chưa mà ngó bộ thầy "bình tĩnh
rồi run" thấy rõ.
Sau màn tự giới thiệu rất "dễ sương" - Sinh viên năm cuối Đại Học Khoa
học tự nhiên (bằng cái giọng mà phong thái điệu đà như con gái). Thầy vui
vẻ đòi kiểm tra bài cũ. Bốn mươi mấy cái miệng than trời cùng lúc vẫn
không làm thay đổi được quyết định "sắt đá" của thầy. Thầy cầm quyển sổ
điểm dò tên (sao thầy không chịu nhìn vào sơ đồ lớp nhỉ?!) rất lâu, hai bàn
tay run run (chắc do bị học trò "chiếu tướng" khá kỹ). Khi cây viết đỏ hạ
xuống gần giữa sổ, một cái tên được xướng lên:
- Trần Thị L.N.
Cả lớp im phăng phắc theo từng bước đi "dịu dàng" của N., để rồi sau đó
hai phút, bổng nổ ra một trận cười bom dội - N là một cô gái có dáng dấp
"oai phong" của một vận động viên bóng rỗ. Cao 1m65, học trễ hai năm nên
rất đáng mặt đàn chị so với cả lớp: Trong khi thầy T ốm nhom, chiều cao chỉ
khoảng 1m60 hay 1m62 gì đó (cộng luôn bề dày đế của đôi giày da mũi
nhọn rộng quá khổ chân). Một sự tương phản khá hài hước. Thầy T điếng
người, mặt đỏ như người say nắng biển, vội vã hỏi dăm ba câu lấy lệ rồi
"mời" em N về chổ. Quyển sổ điểm được gấp lại vội vàng và bài học mới bắt
đầu cũng rất nhanh chóng
Cái sự khởi đầu nan ấy rồi cũng qua mau, rồi mọi chuyện cũng biến
thành kỷ niệm. Mà kỷ niệm lại bắt đầu từ sự nhiệt tình khá ngây ngô của cả

niệm phải có trong tuổi ngây thơ, đáng quý của tuối học trò. Thầy T rất hẳn
nhiệt tình (dẫu rằng thầy càng nhiệt tình giảng giải, học trò càng nhiệt tình
ngơ ngác!). Bởi đối với thầy T, tất cả những gương mặt trong sáng ngồi bên
dãy bàn học bằng gỗ dưới kia, đều được thầy xếp đồng đẳng bằng một cái
"mác" học trò đơn giản. Chúng như một quần thể tập hợp từ những cá thể lạ
lẫm mà thầy đang có nhu cầu khám phá và ghi nhớ. Nhu cầu hòa nhập để vô
tư yêu mến, bỏ qua những cái mà thiên hạ âu yếm gọi là danh vị, tiền tài của
mẹ cha chúng bên ngoài xã hội
Nếu có ai bảo học trò 8/1 ngày ấy - Hãy chọn ra một nhân vật kỳ lạ nhất
trường. Cô nhỏ năm xưa tin chắc, cả lớp sẽ đồng lòng bỏ phiếu cho thầy -
Thầy T, thầy Toán lớp em.
Ai bảo học trò ngày xưa khác với ngày nay? Đâu có, khá giống nhau đấy
chứ (khi nhìn theo một khía cạnh muốn nhìn!). Họ cũng thích cóp nhặt kỷ
niệm, hình thành từ những mãnh pha lê rơi rớt (dẫu không tròn trịa) trong
suốt khoảng đời còn làm…” Cái thứ ba… danh tiếng…”
Bài làm về thầy giáo (tiếp)
Nếu có ai hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm
năm học tiểu học của em là ai?” Thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay:
“Đó là thầy Nha”. Người thầy giáo đã tận tình dạy dỗ em năm lớp một. Và
với em đó cũng là người cha thứ hai của mình.
Mặc dù bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Nhưng những kỉ niệm sâu sắc năm
em còn học lớp 1C của thầy thì không thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa
duy nhất viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng
nét chữ. Và mặc dù thầy hết lòng dạy dỗ mà các ngón tay của em cứ nhất
quyết không chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng
thẳng lối và lúc nào cũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào. Ấy vậy mà
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
bàn tay trái tuy không có ai dạy dỗ cả mà lại viết đẹp hơn nhiều. Khiến cho
thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. Một hôm, khi tới giờ tập viết – tiết
học căng thẳng nhất của em lúc ấy khi thấy thầy ra ngoài lớp nghe điện thoại.

Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm
hứa với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm chỉnh để không
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
phụ lòng thầy.
Bấy giờ, khi đã rời xa mái trường tiểu học mến yêu, thời gian có thể trôi
qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Nhưng hình ảnh người thầy
đáng kính sẽ mãi mãi theo em đến suốt cuộc đời.
Bài làm về thầy giáo (tiếp):
Trong đời mỗi người, ai ai cũng mong muốn tìm cho mình một điểm tựa.
Đó là gia đình, cha mẹ. Tuy nhiên những ai đã bước qua tuổi học trò “nhất
quỷ nhì ma” với những kỉ niệm vô cùng đáng nhớ: là sân trường, hàng ghế
đá, bục giảng … thầy cô và bè bạn. Nơi ấy có một điểm tựa thật bình yên,
nơi ấy những con thuyền đã cập bến rồi đi. Nhưng thầy cô – những người lái
đò vẫn miệt mài theo năm tháng, trở đầy tình thương và tri thức cho cuộc
đời.
Đúng vậy, tôi đã đi trên rất nhiều con thuyền để đến bến đỗ cuối cùng.
Và tôi cũng đã được đi trên con thuyền trở đầy tình iêu và học vấn của thầy
Tuấn – thầy giáo dạy văn của tôi.
Tôi vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên thầy bước vào lớp tôi. Cả lớp đang
ngồi im lặng học bài thì Hoàng reo ầm lên:
- Các bạn ơi, lớp mình có thành viên mới này!
Cả lớp ngước lên ồ ồ như chợ vỡ. Tôi mạnh dạn đứng lên kéo “bạn mới”
vào ngồi chỗ trống bên cạnh tôi. Cả lớp xúm lại hỏi han ầm ĩ. “Bạn mới” bắt
đầu giới thiệu về bạn thân mình. Cho đến khi giới thiệu đến tuổi và nghề
nghiệp thì cả lớp tôi ú ớ, mặt đứa nào đứa nấy ngơ ngác như nai. Thầy rời
chỗ bước lên bục giảng:
- Thầy là thầy Tuấn. Từ hôm nay thầy sẽ là thầy giáo dạy văn của lớp
này.
Thầy khẽ cười một cái. Tôi ngỡ ngàng bởi vẻ ngoài khá trẻ con của thầy.
Thầy là thầy giáo mới chăng? Trường tôi đâu có thầy giáo trẻ thế này. Tiết

Tôi nhớ mãi câu nói này của thầy và nhớ cả khuôn mặt xấu hổ của tôi lúc
đấy nữa. Tôi thấy trách bản thân mình quá.
Từ hôm đó trở đi, tôi rời nhóm “Ngũ quỷ”. Lớp cũng đi vào trật tự hơn.
Thầy đã làm nên lịch sử của trường tôi. Thầy nhẹ nhàng, không quá khắt khe
mà khiến cho lớp tôi thay đổi. Còn những thầy cô hết sức nghiêm khắc lại
đành vắt tay xin hàng.
- Cả lớp ơi, thầy Tuấn sắp phải đi rồi.
Tiếng trống vang lên làm tôi điếng người. Mới có ba tháng thôi, thầy mới
ở bên bọn tôi ba tháng thôi mà. Thầy bước vào lớp, gương mặt thoáng buồn:
- Thầy xin lỗi vì thầy không thể ở bên các em thật lâu. Thầy cảm ơn vì
khi dạy các em thầy đã nhận được những món quà thật tuyệt vời.
- Em xin lỗi thầy! – Tôi đứng lên rồi bật khóc ngon lành như một đứa trẻ
lạc mẹ.
- Thầy sẽ quay trở lại và thầy mong chờ một em trưởng thành hơn.
Thầy khẽ mỉm cười bước đy để lại sau lưng những gương mặt buồn rầu,
đôi mắt đỏ hoe. Lớp tôi ngồi lặng suốt tiết ấy.
Đúng, thầy đã nói không sai. Cuộc đời như bản nhạc, không có những
khoảng lặng thì sao thấy được ý nghĩa của nó. Tôi sẽ chờ ngày thầy quay lại
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
- để thấy một tôi mới trưởng thành hơn.
Bài làm kể về thầy giáo (tiếp)
Đã qua gần sáu năm cắp sách đến trường, tôi ấn tượng với rất nhiều thầy
cô giáo. Thầy cô luôn để lại trong tôi những hình ảnh đẹp và mãi không phai
mờ. Nhưng đặc biệt nhất với tôi và cũng là người tôi quí nhất - thầy giáo dạy
tôi hồi lớp 5.
Tôi thấy rất ít người lựa chọn nghề làm thầy giáo. Thế mà thầy giáo tôi
lại rất say mê với sự nghiệp trồng người này. Thầy tâm sự với chúng tôi, thầy
muốn làm thầy giáo từ khi học cấp 2. Mỗi lần ngồi nghe thầy giáo giảng bài
thích lắm. Trông thầy đứng trên bục giảng chững chạc, tự tin và được học trò
yêu mến, thầy đã nuôi ước mơ từ đó. Về nhà, thầy bắt tụi em nhỏ ngồi sắp

mắt chúng tôi thầy rất chững chạc, vững vàng. Thầy nghiêm khắc trong giờ
học nhưng ngoài giờ thầy như một người khác, gần gũi, thân thiện và hài
hước.
Thỉnh thoảng, thầy đá bóng với các bạn nam, nhìn lúc đó thầy như trẻ
thơ vậy. Đặc biệt, với vẻ ngoài đẹp trai, cao lớn và hát hay nên mỗi khi đứng
trên sân khấụ biểu diễn chúng tôi cảm giác đó không còn là thây nữa mà là
một nam ca sĩ có tiếng đang phiêu du cùng tình cảm của mình. Ấn tượng
nhất là nụ cười của thầy. Thầy cười thật rạng rỡ, nhìn thầy cười người đang
buồn bã cũng thấy vui lây. Có một lần thầy ốm. Không thấy thầy đến lớp cả
lớp nhốn nháo hẳn lên.
Cuối giờ học chúng tôi đến nhà tìm thầy. Thấy chúng tôi đến, thầy xúc
động lắm. Thầy bắt tay từng đứa một, rồi giữ ở lại ăn cơm. Bữa cơm mẹ thầy
nấu hôm đó thật ngon và ấm cúng. Thầy trò vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả.
Dường như cũng nhờ đó mà gia đình hiểu hơn quyết định của thầy. Bây giờ
thật khó để tìm thấy một người con trai Hà thành nào như thầy - thầy giáo
dạy Tiểu học của chúng tôi. Với học trò, thầy vừa là thầy giáo nhưng hơn thế
- thầy còn là một người bạn lớn.
Bài làm kể về cô giáo:
“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”
Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý,
kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại
cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ
nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương
thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không
kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn
nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt
cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra
những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô

ra bạn”. Chỉ có thế thôi sao? Tôi thì nhất định không đồng ý với định nghĩa
như thế được. Trong kinh Vu Lan, Đức Phật đã dạy:
“Ví có người ân sâu dốc trả
Cõng mẹ cha tất cả hai vai
Giáp Tu Di núi chẳng sai
Đến trăm ngàn kiếp ân kia chưa vừa.”
Vâng, tình mẹ nói sao cho vừa. Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la. Con
yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này vì mẹ chính là mẹ của con.
Mẹ tôi không phải là một hoa hậu thế giới hay một nữ hoàng Victoria
nào đó, mẹ đơn giản chỉ là mẹ thôi. Hằng đêm, khi tôi đang say giấc nồng thì
mẹ vẫn cặm cụi làm việc, đương đầu trước mọi chông gai của cuộc đời. Bàn
tay mẹ gầy gầy xương xương như chứng tỏ sự khổ cực mà mẹ phải trải qua.
Dáng mẹ nhỏ nhắn. Mái tóc đen đã lấm tấm vài sợi bạc. Tuổi đời đã ngoài
bốn mươi nhưng mẹ vẫn chăm sóc cho tôi từng li từng tí.Sáng sớm khi tôi
thức dậy đã thấy mẹ đi làm, nhưng trên bàn vẫn thơm phức tô mì mà mẹ đã
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
dành cho tôi để tôi no bụng trước khi đi học. Trưa, khi tôi về vừa kịp ăn chén
cơm mẹ nấu thì lại thấy cái dáng nhỏ nhắn của mẹ tất tả đi làm tiếp ca thứ
hai. Tối, khi tôi đang học bài thì mẹ lại đang dọn dẹp nhà cửa. Bận rộn đủ
việc nhưng mẹ rất quan tâm đến việc học hành của tôi. Những lúc tôi đạt
điểm cao, trên gương mặt gầy gầy của mẹ lại nở một nụ cười tươi tắn hơn
bao giờ hết.
Tuổi thơ tôi không được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác. Mẹ tôi và ba
tôi đã chia tay nhau khi tôi mới vào lớp Một. Kể từ đấy, tôi sống với mẹ, gia
đình tôi cũng từ dạo ấy vắng đi tiếng cười đùa vui vẻ ngày nào. Gia đình tôi
vốn cũng không khá giả gì, mẹ tôi làm ở một xí nghiệp may, lương một
tháng cũng chẳng là bao. Từ khi chia tay với ba, mọi gánh nặng kinh tế của
gia đình đổ dồn lên đôi vai gầy của mẹ. Từng cái áo, từng quyển vở, từng
miếng ăn, giấc ngủ đều một tay mẹ tôi chăm chút. Nhưng tôi lại là một cô bé
trẻ thơ và ngây ngô. Tôi ham chơi và vui đùa cùng chúng bạn mà không

Hùng với tôi không cùng xóm nhưng chúng tôi làm bạn với nhau từ khi
bước vào lớp mộT Từ đó trở đi năm nào chúng tôi cũng học cùng lớp với
nhau, ngồi cùng bàn với nhau và chia sẻ với nhau tất cả.
Tình bạn của chúng tôi cũng bởi thế mà bền chặt và thân thiết lắm. Cuộc
sống cứ thế trôi đi thật đẹp nếu không có chuyện lớp tôi xảy ra liên tiếp
những vụ mất tiền.
Trong gần một tháng hơn một triệu đồng bỗng nhiên không cánh mà bay.
Nạn nhân là gần chục bạn lớp tôi, trong đó Hùng bị mất nhiều hơn tất cả.
Không khí ở lớp từ hôm xảy ra chuyện mất tiền bỗng nhiên trở nên căng
thẳng. Cô chủ nhiệm rồi cả đoàn thanh niên cũng vào cuộc mà không thể nào
tìm ra thủ phạm. Ở trường chúng tôi cũng chịu nhiều áp lực. Một lớp chọn
với toàn những học sinh ưu tú mà lại xảy ra chuyện không hay như thế thì
tránh sao khỏi những cái nhìn và sự chê bai của các bạn lớp bên. Cứ thế nội
bộ lớp tôi bắt đầu lục đục. Một số mối quan hệ có nguy cơ rạn nứt và đổ vỡ.
Dẫu vẫn biết "một mất mười ngờ" nhưng rõ ràng không thể không bực giận
khi mình tự nhiên bị cả lớp hoài nghi.
Gần một tháng đã trôi qua vậy mà chuyện ở lớp vẫn không hề tiến triển.
Hôm ấy, vẫn như thường lệ, tôi đi học và qua cổng nhà Hùng. Thế nhưng
mới gặp tôi, Hùng đã nói:
- Có lẽ từ nay tao chẳng nên tin ai cả.
Tôi nghe thấy lạ, bèn hỏi lại:
- Cậu nói thế nghĩa là sao?
Hùng lạnh nhạt:
- Chẳng sao cả. Có vậy mà còn không hiểu hay sao?
Câu nói của Hùng đáp hẳn vào nhân cách của tôi. Nhưng tôi chưa kịp
phản ứng gì thì Hùng quay ngoắt đầu xe đi thẳng.
Vậy là đã rõ, Hùng đã nghi ngờ cả bản thân tôi. Tôi buồn lắm, rệu rã đạp
xe tới cổng trường, cắp cặp vào lớp ngồi bên người bạn thân cả buổi mà
không dám bắt lời. Mỗi khi tôi trộm nhìn sang, vẻ mặt Hùng lại ánh lên sự
bất cần và thách thức. Buổi học hôm ấy trôi qua căng thẳng, chậm chạp và

Năm nay tôi vào lớp sáu, còn bé Nhi thì bước sang lớp bốn. Bố mẹ Nhi
cũng đã về sống với nhau sau hơn một năm sống ly thân. Tôi và Nhi tuy
chẳng phải họ hàng nhưng thân thiết lắm! Tất cả bắt đầu từ lần ấy…
Năm ấy, tôi học lớp bốn còn bé Nhi học lớp hai. Tội nghiệp bé Nhi! Bố
nó ham mê cờ bạc, rượu chè đi suốt từ sáng đến tối mới về lại còn hay đánh
vợ chửi con. Mẹ nó không chịu được, quyết định đưa nó về bà ngoại. Nhà bà
ngoại nó ở cuối xóm, cạnh nhà tôi. Thế là anh em quen nhau từ đó.
Một buổi chiều hè, tôi rủ bé đi chơi vì biết bé rất buồn. Tôi hỏi:
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
- Bây giờ em thích cái gì để anh làm cho?
Bé Nhi nói:
- Anh biết không! Ngày xưa em mơ ước nhà em như một con thuyền lớn.
Bố là cột buồm vững chãi còn mẹ là khoang thuyền che chở nắng mưa. Con
thuyền nhà em sẽ chở những ước mơ của em đến đích. Vậy mà bây giờ nó
chẳng bao giờ có thể thực hiện được.
- Đừng buồn em ạ! Hãy cố gắng lên! Nào, đi! Đi với anh!
Tôi dắt bé Nhi đi hái những lá tre nghẹ thật to để gập thuyền lá thả trôi
sông. Tôi cọng lá to nhất gặp một con thuyền thật đẹp tặng bé Nhi. Nhưng
Nhi không giữ được, bé thả ngay xuống nước. Nhưng con thuyền lại không
trôi. Nó mắc cạn vào ngay đám rong đang bò lổm ngổm ở giữa dòng. Bé Nhi
nói:
- Đấy! Gia đình em bây giờ cũng như con thuyền đó, chẳng thể nào nó đi
được, chỉ có thể chìm thôi!
Tôi vừa tiếc, lại vừa thương Nhi, bèn cứ mang cả quần áo lội xuống sông
vướt chiếc thuyền lên. Nước đến bụng rồi đến cổ. Bỗng “sụt” chân tôi trượt
phải một hố bùn giữa sông ngay lúc tôi vừa với được chiếc thuyền. Tôi cố
gắng chới với trong khi một tay vẫn dâng chiếc thuyền lên khỏi mặt nước.
Mấy phút sau, tôi bò lên được tới bờ khi bụng đã uống no nước nhưng rất
may con thuyền không náT Bé Nhi mặt tái mét nhưng rất ngoan ngoãn nghe
tôi nói:


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status