Em hãy viết thư thuật lại một kỉ niệm vui cho người
bạn thân đã chuyển đi nơi khác
October 21, 2014 - Chuyên mục: Văn mẫu THCS - Tác giả: Thu Huyền
Đề bài: Một người bạn thân đã chuyển đi nơi khác cùng
với gia đình, em hãy viết thư thuật lại một kỉ niệm vui.
Mỹ Thạnh, ngày… tháng… năm
Hà thân mến!
Thế là đã một năm xa rồi đấy Hà nhỉ? Hôm nay, sau khi học bài xong thì mình cũng vừa nhận được thư
bạn. Bạn nói mình có thể nào quên đuợc những kỉ niệm buồn vui của hai đứa mình không ư? Bạn nhắc
lại bao nhiêu những chuyện ngày ấy… và mình, mình lại nhớ đến một lần trời đổ mưa như hôm nay,
cũng là mùa này đấy Hà à.
Ôi, con đường làng ngày xưa… nó không phải là đường nữa mà trở thành một cái mương nước lòng
trũng xuống ở phía dưới, khiến cho ba bốn ngày sau nắng gắt người ta cũng lựa chọn đi xuống ruộng
còn hơn là lội sền sệt trong đám bùn còn lố nhố vết chân người.
Thường thì tụi mình về đò, nhung hôm ấy sinh hoạt chủ nhiệm hơi dài, cũng bởi cái thằng Hải cà chớn
ngồi trong lớp không hiểu vì tật bệnh gì cứ cười một mình như thằng khùng. Thế là tụi mình dẫn nhau
về. Hà không tự ái khi mình nói là áp tải bạn thì đúng hơn… Ôi, cái mã dân thành thị mà gặp con
đường này…
Chúng mình cứ vịn nhau mà đi, bàn chân thì tòe ra, ngón chân thi quặp lại bám chặt mặt sình lầy mà đi.
Kể lại chuyện thằng Hải dở hơi tụi mình vác mặt lên trời mà cười. Và thế là "ạch", Hà lôi theo cả mình
cùng nằm trên mặt đường trong một hình dáng thật kì khôi. Mình lồm cồm bò dậy, bạn vẫn sóng soài:
Cái mặt đỏ gay đang méo xệch nhưng nụ cười lúc nãy chưa kịp chạy đi nên buồn cười quá.
Cả hai lấm lem như ông Táo, Hà nhìn Trí: "Ai hay, Trí ha…" Hà bươn bả xông xáo thì… "ạch", lần
này thì Hà nằm gác đầu lên bờ cỏ, hai chân thì choãi ra trông cũng thật kì khôi, mình cười vang lên,
nhưng chưa kịp đi đến chỗ bạn thì "ạch” mình nằm quay lợ nhìn ông mặt trời đang khúc khích sau đám
mây.
Thế rồi cứ "ình, ạch" chúng mình bắt không biết bao nhiêu con ếch. Hai đứa càng cười thì số lần bắt
ếch lại tăng lên.
Mình còn nhớ bà Tư khệ nệ làm một mẹt bánh cứ quệnh quạng như một con gà say rượu, bà đứng trên
một mô đất còn khô ở chính giữa lòng dường, bà cứ đi đi lại lại, bước tới bước xuôi trên cái vương
quốc của riêng bà ấy để tìm cách sang một bờ đất khác. Miệng bà cứ lầm bầm: "Lầy quá, lầy quá hây!".
chẳng ra được một tác phẩm nào cả. Nhiều lúc tôi thấy tủi vì điều này nhưng rồi lại tự an ủi mình:
“Đằng nào thì bài mình cũng chẳng được đăng, cố làm gì cho nhọc xác”,
Mọi chuyên sẽ chẳng có gì thay đổi nếu như không có sự xuất hiện của cái Linh trong lớp tôi. Trước
kia, tôi học khá nên được cô giáo và các bạn rất quý. Bây giờ thì ai cũng vây quanh nó và xa dần tôi.
Nhưng lạ thật, nó chẳng bao giờ tỏ ra “ta đây”, lúc nào cũng chỉ ở trong lớp chàm chú vào bài học, giờ
ra chơi cũng ít khi nó ra ngoài. Còn tôi thì ngày càng thấy ganh tị và ghét nó lắm cơ. Có lần tôi giải mãi
không ra một bài toán khó, cái Thủy bào tôi ra hỏi cái Linh, tôi bĩu môi quay ra ngoài lầm bầm: “Ai
thèm hỏi cái đồ… không biết điều.”
Hôm ấy, đang thong dong đi trên đường thì tôi sực nhớ ra: “Thối chết, hôm nay bàn mình trực nhật mà
mình quên khuấy đi mất”. Tôi đạp một mạch đến trường rồi chạy ngay vào lớp. Lạ thật, lớp học đã
được quét dọn sạch sẽ, bàn ghế ngay ngắn… Cái Linh nhìn tôi cười thân mật nhưng tôi không cười lại
mà quay ngoắt ra ngoài. Tôi biết là nó đã trực nhật nhưng tôi lại nghĩ nó làm thế là để “ra vẻ ta đây”
cho mọi người thấy… Thấm thoắt, chỉ còn hai ngày nữa là chúng tôi được nghỉ hết học kì I.
Tôi vẫn đến lớp, đều đặn như mọi khi nhưng hôm nay bọn con gái lớp tôi đứng túm tụm vào chỗ cái
Linh, chẳng hiểu chúng nó làm gì, hình như đang đọc cái gì đó bí mật lắm thì phải. Cái Thủy nhìn thấy
tôi, mỉm cười tinh quái. Nó cho biết bọn con gái bày cho mấy đứa rủ bằng được cái Linh đi chơi để bọn
chúng… xem trộm Nhật kí của cái Linh.
Xem xong, bọn chúng nó đi ra ngoài, còn mình tôi trong lớp. Chẳng hiểu sao, tôi bất giác đứng dậy, đi
qua chỗ cái Linh, tôi cảm giác có cái gì đó đáng chú ý. Tôi quay lại và bắt gặp một tờ giấy rơi ra (có lẽ
ở trong quyển Nhật kí của cái Linh). Tôi cầm lên và đọc lướt qua:
Tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi, các bạn trong lớp vẫn quý mến mình, chỉ có bạn Hồng hình như
không hài lòng. Bạn ấy không hiểu mình nhưng cũng chẳng nên trách bạn ấy làm gì. Mình chỉ muốn
các bạn trong lớp chơi với nhau vô tư, thoải mái như ngày xưa nhưng Hồng lại nghĩ rằng mình chiếm
chỗ của bạn ấy… Có lẽ hết học kì I này mình sẽ xin chuyển trường…”
Về nhà, tôi chả còn nhớ gì đến những dòng Nhật kí đó.
Sáng nay đến lớp, tôi thấy mặt đứa nào cũng có vẻ buồn buồn. Hỏi ra tôi mới biết cái Linh đang nhờ cô
giáo lấy học bạ và điểm học kì I để nó chuyển đến trường khác. Tự nhiên tôi thấy ân hận vô cùng. Tôi
chạy lên văn phòng, nóng lòng chờ ở trước cửa. Lát sau, nó đi ra với quyển học bạ trên tay, tôi lúng
túng gọi khẽ:
- Linh!
dạy Thịnh biết viết, biết đọc vì Thịnh không biết chữ. Hắn nói với tôi là nhà hắn nghèo lắm, mẹ mất
sớm, bố hắn tần tảo nuôi hai anh em hắn. Hắn phải đi bán kem để giúp đỡ bố hắn. Thời gian tôi quen
Thịnh không được bao lâu thì đợt nghỉ hè đã hết, tôi phải về đi học.
Thịnh rất buồn, nó ngồi thừ ra, xoắn xoắn những gọng cỏ dại, vo thật chật rồi bảo tôi xòe tay ra. Thịnh
quàng gọng cỏ vào tay tôi. Thịnh lấy que vạch xuống đất những nét chữ nghệch ngoạc:
“Tôi tặng bạn, hãy giữ lấy nhẫn cỏ nhá!” '
Không biết những ngày này Thịnh đang làm gì? Tôi có cất lại ở nhà bà tôi cho Thịnh một ít sách báo,
như Thịnh nói, là để thỉnh thoảng sẽ đến đọc cho bà tôi nghe cho bà được vui. Lúc đọc như thế, Thịnh
có nhớ tôi không nhỉ?
PHƯƠNG THẢO
(Hàm Rồng, Thanh Hóa)
BẠN TÔI
- LOAN ƠI! … LOAN ƠI! ;
Tồi uể oải bước lại mở cửa phòng. Cánh cửa vừa hé mở thì nhỏ Thùy đã ùa vào như một cơn lốc. Tôi
bực mình:
- Mày làm gì mà ào ào vậy?
Thùy vừa hổn hển thở vừa trả lời tôi:
- Mày biết chuyện gì chưa? À mà hai ngày nay bị bệnh có đến lớp đâu mà biết!
- Chuyện gì thì mày nói đại đi, tao nhức đầu quá rồi nè, tao đi nằm à nghe! I
- Khoan khoan tiểu thư, hạ hồi cho em phân giải.
Đang mệt nhưng tôi không thể nhịn cười trước giọng điệu hài hước của Thùy.
- Mày biết sao không, lớp mình có bạn mới vô, ngồi giữa tao và mày nữa chứ, chán chết đi được.
Tôi ngạc nhiên bởi giọng điệu chán ngán của nhỏ và không đợi cho Thùy kể tiếp, tôi hỏi ngay:
- Sao lại chán, ngồi giữa tao và mày thì vui chứ sao?
- Vui cái gì khi ngồi gần “Chị hai lúa”. ;
Thùy bĩu môi và kéo dài mấy tiếng “Chị hai lúa”. Tôi có cảm tưởng như nó còn dài hơn cái bĩu môi của
nhân vật Hoàng trong truyện ngắn “Đôi mắt” của Nam Cao, và tôi nhận ra rằng Thùy không có cảm
tình với người bạn mới, Không thể hình dung ra cô bạn ấy “lúa như thế nào, nhưng tôi rất khó chịu với
thái độ của Thùy.
Tôi chợt nhớ ra và hối: :
- Thùy, mày vừà vừa thôi chứ! Bấy nhiêu đó chưa đủ sao?
- Cái gì mà đủ? Tao có làm gì mày đâu?
Thấy hai chúng tôi sắp cãi lớn nên Thắm nói;
- Hai bạn cho mình xin, đừng cãi nhau nữa mà.
Tiếng chuông vào lớp reng lên, Thùy hậm hực liếc cặp mắt về Thắm và rời chỗ đi xếp hàng. Nguyên cả
buổi học ấy, tôi chẳng vô đầu chữ nào, vậy mà Thắm coi như không có gì xảy ra. Bạn ấy phát biểu rất
hăng hái. Những bài toán thầy ra hầu như học sinh xuất sắc ở lớp cũng không làm được, vậy mà Thắm
có cách giải rất gọn. Tôi liếc mắt qua Thùy. Nhìn ánh mắt của Thùy tôi biết nó cũng phục Thắm lắm
nhưng lại làm ra vẻ không quan tâm.
Chiều bắt đầu lan nhẹ trong vườn. Tôi bê chồng vở ra học bài cho ngày mai. Vừa đặt vở xuống bàn tôi
lại nghe tiếng gọi ơi ới của Thùy ngoài cổng. Tôi bước ra mở cổng, mặt lạnh như tiền, Biết tôi giận,
Thùy vội làm lành:
- Mày còn giận tao nữa à? Tao xin lỗi nghe, vì lúc đó Thắm nói chuyện với mày tao không chịu được.
- Dù gì thì mày cũng phải lịch sự một chút chứ. Mày đã chạm đến tự ái của Thắm rồi đó.
- Tao biết rồi mà. Cho đến bây giờ tao hối hận lắm, nhưng chẳng biết làm sao làm lành với Thắm.
Tôi mừng thầm, vì Thùy đã thay đổi cách nghĩ nhưng vẫn giả vờ:
- Mày mà cũng biết hối hận hả? Nghe sao nghi ngờ quá. Đã vậy còn muốn làm lành với Thắm nữa chứ!
Tao không tin là Thắm không giận mày. Mà làm gì kệ mày, tao không cần biết.
Thùy hạ giọng năn nỉ tôi:
- Thôi mà, đừng giận tao nữa. Bây giờ mày có cách nào cho tôi làm lành với Thắm đi, tao không đủ can
đảm.
Thấy Thùy năn nỉ tôi cũng mủi lòng, do đó tôi đưa ra ý kiến:
- Mày phải mua gì để tao tạ lỗi với người ta.
Biết tôi đã đồng ý. Thùy vồn vã hỏi:
- Mua gì bây giờ. Cóc, ổi nghe?
Tự nhiên tôi lại nảy ra ý kiến:
- Hay là ngày mai làm lành với Thắm xong mày phải dắt tụi tao đi ăn kem? Ừ! Đúng đó. Thùy mừng rỡ
trả lời.
Thùy ra về vẻ mặt rạng rỡ. Riêng tôi, thật là vui sướng, vì tôi biết chắc rằng ngày mai đây, tôi và Thùy
sẽ có thêm một người bạn mới, mà sẽ là bạn thân nữa chứ, như tôi và Thùy chẳng hạn.