Hướng dẫn soạn văn, soạn bài, học tốt bài
VIẾT BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 2 - VĂN BIỂU CẢM
(Làm tại lớp)
I. ĐỀ BÀI THAM KHẢO
Loài cây em yêu (Chọn bất cứ cây gì ở làng quê Việt Nam: tre, dừa,
chuối, gạo đa,…).
II. GỢI Ý DÀN BÀI
A. Mở bài: Giới thiệu về loài cây em yêu.
B. Thân bài:
1. Biểu cảm về các đặc điểm của cây:
- Em thích màu của lá cây,…
- Cây đơm hoa vào tháng… và hoa đẹp như…
- Những trái cây lúc nhỏ… lúc lớn… và khi chín … gợi niềm say xưa
hứng thú ra sao?
- Miêu tả lại niềm thích thú khi được hái những trái cây và thưởng
thức nó.
- Mỗi khi mùa quả qua đi, trong em lại nhóm lên một cảm giác đợi
mong mùa quả mới như thế nào?
- Với riêng em, em thích nhất đặc điểm gì ở loài cây đó?
2. Có thể kể một kỉ niệm sâu sắc của bản thân với loài cây trên (ví dụ:
kỉ niệm đầu tiên khiến em yêu thích loài cây đó,…).
C. Kết bài: Khẳng định lại tình cảm yêu quý của em với loài cây.
Tham khảo các bài văn sau:
Hoa sen
(.......) Hồ sen nho nhỏ, tròn như con mắt, rải rác đó đây trên mặt đồng
thênh thang, đầm sen to rộng, ào ạt gió trăng trải đến chân trời một
màu xanh bênh biếc. Nếu một lúc nào đó, những cơn gió nổi tình cao
hứng, nồng lên thì những tàu sen hình cái ô dựng ngược cũng theo gió
mà nghiêng hồn mình, khô ánh bạc của mặt lá phía dưới và mặt trên
thì nghiêng như cúi rạp, đổ hết những hạt nước đã ngọc - hoá xuống
bông gạo lìa cành. Những bông hoa rơi từ trên cao, đài hoa nặng chúi
xuống, những cánh hoa đỏ rực quay tít như chong chóng nom thật đẹp
.
Hết mùa hoa, chim chóc cũng vãn. Cây gạo chấm rứt những ngày tưng
bừng ồn ã, lại trở về với dáng vẻ xanh mát, trầm tư; cây đứng im cao
lớn, hiền lành, làm tiêu cho những con đò cập bến và cho những đứa
con về thăm quê mẹ.
Ngày tháng đi thật chậm chạp mà cũng thật nhanh. Những bông hoa
đỏ ngày nào đã trở thành những quả gạo múp míp, hai đầu thon múp
như con thoi. Sợ bông trong quả đầy dần, căng lên; những mảnh vỏ
tách ra cho những múi bông nở đều, chín như nồi cơm chín đội vung
mà cười, trắng loá. Cây gạo như treo dung dinh hàng ngàn nồi cơm
gạo mới.
Đã sẵn sàng cả rồi. Cơn rông như được báo trước ào ào kéo đến. Ngàn
vạn lá gạo reo lên, múa lên. Chúng trào anh em của chúng lên đường:
Từng loạt, từng loạt một, những bông gạo bay tung vào trong gió,
trắng xoá như tuyết nhị, tới tấp bay đi khắp hướng.
Cây gạo rất thạo, rất hiền, cứ đứng đó mà hát lên trong gió, đóng góp
với 4 phương kết quả dòng nhựa quý của mình.
Cơn giông tan. Gió lặng. Cây gạo sơ xác hẳn đi, non thương nắm.
Nhưng chẳng có điều gì đáng no cả; cây gạo bền bỉ và làm việc đêm
ngày, chuyên cần lấy từ đất, nước và ánh sáng nguồn sinh lực và sức
trẻ vô tận. Mùa đông, cây chỉ còn những cành trơ chụi, nom nhưng
cằn cỗi. Nhưng không, dòng nhựa trẻ đang dạo rực khắp thân cây.
Xuân đến lập tức cây gạo già lại trổ lộc nảy hoa, lại gọi chim chóc tới,
cành đầy tiếng hót và mầu đỏ thắm rồi đến ngày, đến tháng, cây lại
nhờ gió phân phát đi khắp chốn những múi bông trắng nuột nà ...
(Vũ Tú Nam, Văn miêu tả và kể chuyện, NXB Giáo dục, 1996)