\"Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng; và như vậy
hươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm
ngay đơ. Rồi hươu mẹ làm một việc kỳ lạ: đá hươu con cho đến
khi nào chú ta chịu đứng dậy mới thôi. Khi hươu con mỏi chân và
nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Đến lúc hươu con đã thực sự
đứng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngã xuống để chú phải tự mình
đứng dậy lần nữa.\" Em đã học được những gì từ loài hươu cao
cổ?
GỢI Ý LÀM BÀI
Bài làm có thể trình bày nhiều cách khác nhau nhưng phải đảm bảo 1 số ý chính như sau:
- Phân tích cách sinh con của loài hươu:
+ Điểm lạ: sinh con không nằm mà đứng, không nâng niu, vuốt ve mà bắt hươu con vận động ngay khi
vừa lọt lòng.
+ Mục đích: muốn hươu con tự lập ngay từ nhỏ
+ Nguyên nhân: cuộc sống hoang dã vốn nhiều nguy hiểm, thậm chí có những cuộc đấu tranh một mất
một còn, vì vậy hươu con cần phải học cách thích nghi để sinh tồn từ rất sớm. Chính nhờ điểm lạ này mà
loài hươu cao cổ có khả năng chiến đấu thành thạo, phi nước đại rất nhanh...
=> Loài hươu đã cho chúng ta một bài học đáng quý.
- Bài học từ loài hươu:
+ Biết sống tự lập, tự đứng vững trên đôi chân của mình [tự giải quyết những vấn đề của mình trong cs,
không phụ thuộc, trông chờ, ý lại vào người khác]
+ Sống có ý chí, bản lĩnh, không ngừng vươn lên, chớ vội nản chí trước khó khăn, thử thách.
- Tại sao con người cần tự lập và dũng cảm đối mặt với khó khăn, thách thức?
+ Cuộc đời vốn dĩ không bằng phẳng, luôn chứa đựng những bất ngờ.
+ Không ai có thể sống thay chúng ta, đi theo nâng đỡ chúng ta trong suốt cuộc đời, ngay cả bố mẹ
+ Không vươn lên chúng ta sẽ bị tụt hậu, bị đào thải.
=> Có bản lĩnh, biết tự lập sẽ giúp chúng ta vượt qua nó.
[Cho ví dụ cụ thể]
- Rèn luyện tính tự lập, tôi luyện ý chí, bản lĩnh, chúng ta được gì?
Trong khó khăn, thử thách, chúng ta có thể khám phá ở bản thân những năng lực đặc biệt mà thường ngày
chính chúng ta cũng chưa hề biết tới. Nói cách khác, những "đá tảng" giữ đường đi hay "giông bão" cuộc
nản chí, không hề bỏ cuộc, vẫn kiên trì tự mình đứng lên, vượt qua những khó khăn chẳng chút nề hà. Tại
sao một loài vật nhỏ bé lại làm được như vậy mà chúng ta lại không?
Trong cuộc sống, gian nan, thử thách và khó khăn là những điều tất yếu sẽ xảy ra đối với con
người. Nó hiện hữu trong cuộc sống từ những điều rất nhỏ: một em bé 3 tuổi lần đầu tiên chập chững
bước đi và chắc chắn em sẽ bị ngã, cậu học sinh không giải được bài toán khó, một cô bé làm hỏng chiếc
bánh sinh nhật tự tay làm mà cô muốn dành tặng cho mẹ….hay là những khó khăn lớn lao hơn: chàng
sinh viên thất nghiệp, gia đình khó khăn về kinh tế, cô ca sĩ bị người hâm mộ tẩy chay, “ném đá”….Đó là
lúc cuộc đời buộc chúng ta phải có sự lựa chọn: Sẽ gục ngã, than thân trách phận hay dừng lại và bỏ cuộc
hay đứng dậy, bước tiếp? Chính chú hươu con đã cho chúng ta câu trả lời.
Nhờ sự tự lập, ý chí và nghị lực ngay từ lúc mới sinh hươu con mới có những khả năng sinh tồn
giữa cuộc sống hoang dã nhiều hiểm nguy. Con người chúng ta cũng vậy. Hãy học cách sống tự lập và
nghị lực ngay từ khi còn nhỏ, từ những việc làm nhỏ bé nhất: tự làm bài tập thay vì xem sách giải, tự dọn
dẹp phòng thay vì nhờ mẹ, học cách nấu ăn để những khi mẹ vắng nhà, hai bố con vẫn có một bữa cơm
đầy đủ, ấm cúng,… Chúng ta hãy học cách tự giải quyết những vấn đề của mình thay vì than vãn, phàn
nàn, trách cứ,… Cuộc sống luôn chứa đựng những khó khăn bất ngờ, nếu không chuẩn bị sẵn những kĩ
năng sống như vậy, chúng ta sẽ dễ dàng trượt dốc, thất bại và gục ngã. Hơn nữa, sự nâng đỡ của những
người xung quanh không phải là mãi mãi. Cha mẹ không thể đi cùng ta đến hết cuộc đời, những người
bạn còn có cuộc sống riêng, những gánh nặng riêng của họ. Chúng ta không thể sống trông chờ, phụ
thuộc vào người khác mãi. Bởi vậy, để vượt qua thử thách, để không bị tụt hậu, đào thải, không có cách
nào hơn là chúng ta phải đi xuyên qua nó. Và có thể bạn không tin nhưng chắc chắn, sau mỗi lần vượt qua
nó, bạn sẽ trưởng thành hơn, thậm chí có thể khám phá ở bản thân những năng lực đặc biệt mà thường
ngày chúng ta không nhận ra. Nói cách khác, những "đá tảng" giữa đường đi hay những "giông bão" của
cuộc đời sẽ giúp chúng ta hoàn thiện mình hơn về cả nhân cách lẫn tâm hồn.
Cũng với thông điệp như câu chuyện về loài hươu cao cổ, trong cuốn nhật ký của mình, nữ bác sĩ
- liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đã từng viết: “Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông
tố”. Trong một bài thơ của mình, tác giả Tố Hữu cũng viết:
“Đừng nản chí, hãy vươn vai mà sống
Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu”