Bài 3: Em hãy tưởng tượng gặp lại một người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Em hãy kê về cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó - Pdf 30

Tuy không nói nhưng trong tôi luôn có một ước mơ, một ước mơ
mà tôi muốn thành hiện thực đó là sẽ được trở thành một trong
những người đồng chí trẻ, được đứng trong hàng ngũ quân đội để
bảo vệ Tổ quốc.
Nhân dịp ki niệm ngày Thành lập Quân đội nhân dân và Quốc phòng toàn dân - ngày 22 tháng 12, để
chúng tôi hiểu thêm về lịch sử chiến đấu của dân tộc, nhà trường đã mời đoàn cựu chiến binh về thăm và
trò chuyện. Trong đoàn đại biểu đó, tôi bắt gặp một người lính trên ngực gắn nhiều huân chương và trong
buổi lễ chú đã giới thiệu mình là người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến
Duật. Cuối buổi, tôi đã lân la đến gặp và có cuộc nói chuyện thú vị với chú.
Các bạn có lẽ không thể hình dung được, người chiến sĩ lái xe trẻ trung, sôi nổi năm xưa giờ đã đĩnh đạc,
oai nghiêm trong bộ quân phục mới. Chú có giọng nói khỏe, ấm áp và tiếng cười âm vang. Cùng tháng
năm, khuôn mặt tuy đã già dặn hơn nhưng vẫn có vẻ hóm hỉnh, yêu đời của người lính. Qua trò chuyện,
có thể thấy chú là người rất vui tính, nhiệt tình, đặc biệt là khi chú kể cho tôi về cuộc đời người lính trên
tuyến đường Trường Sơn năm ấy. Chú kể với tôi, năm 1969 là năm chú thường cùng các anh em trong
tiểu đội lái xe qua đây, cùng là năm mà Mĩ đánh phá rất ác liệt trên tuyến đường này. Bởi tuyến đường
Trường Sơn, tuyến đường Hồ Chí Minh lịch sử là tuyến đường quan trọng nhất, là đầu mối giao thông,
liên lạc hai miền Bắc - Nam. Chúng quyết phá cho bằng được. Chúng thả hàng ngàn tấn bom, cày xới
những khung đường, đốt cháy những khu rừng. Hàng nghìn cây đã đổ, muông thú mất chỗ ở và đã có
những người ngã xuống đế bảo vệ nó. Tuy Mĩ đánh phá ác liệt thật, nhưng những đoàn xe vận tải vẫn
ngày đêm nối đuôi nhau trên con đường ngày đem theo bao lương thực, vũ khí đạn dược cho chiến trường
miền Nam. Kể một lúc, chú lại mỉm cười và nói với tôi:
- Cháu biết không? Đế quốc Mĩ đánh ta bằng đủ loại bom, chính vì thế điều chú nhớ nhất là những
chiếc xe ở Trường Sơn. Chúng bị bom, đạn Mĩ dội xuống làm hỏng mọi thứ. Có xe vỡ kính, vỡ đèn; có xe
lại có mui bị bẹp, bị méo thậm chí còn bong cả ra. Rồi lại có thùng xe bị xước...
Chú chợt ngừng lại. Trên khuôn mặt chú thoáng vẻ suy nghĩ. Tôi vội giục.
-

Chú kể tiếp đi ạ!

Người lính ấy lại tiếp tục kể nhưng tôi hiểu trong suy nghĩ, chú vẫn đang nghĩ về những năm tháng ấy.
Qua lời chú kể, tôi biết được, ngày ấy, những năm tháng chiến đấu gian khổ ấy, phương tiện của ta tuy

mãnh liệt tất cả vì miền Nam ruột thịt. Và trái tim ấy trong buồng lái của những chiếc xe không kính đã
nối đuôi nhau đi về phía trước. Cùng làm việc trên tuyến đường này còn có những cô gái thanh niên xung
phong. Các cô đã hi sinh cả tuổi trẻ, ước mơ để tham gia chiến đấu. Chính họ - những con người trẻ tuổi,
dám hy sinh đời tư và có lòng yêu nước nồng nàn đã làm nên lịch sử, làm nên kì tích bằng những chiến
thắng giòn giã sau này. Nghe xong tôi thầm nghĩ: chiến tranh thật là thảm hoạ của toàn nhân loại. Nó chỉ
đem đau thương và mất mát. Giá như cuộc chiến tranh chống Mĩ hay lùi lại về trước là chống thực dân
Pháp không xảy ra thì bao con người đã không phải chết, đất nước mình đã khác xưa. Vì vậy trách nhiệm
của chúng ta là chống chiến tranh và bảo vệ hoà bình.
Cuộc gặp gỡ với người lính lái xe thật thú vị và bổ ích. Khi chia tay, chú còn dặn tôi: Các cháu là chủ
nhân tương lai của đất nước, các cháu phải cố gắng học tập để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Hãy xứng
đáng với những người ra đi, hãy noi gương họ cháu nhé! Tuy không nói nhưng trong tôi luôn có một ước
mơ, một ước mơ mà tôi muốn thành hiện thực đó là sẽ được trở thành một trong những người đồng chí
trẻ, được đứng trong hàng ngũ quân đội để bảo vệ Tổ quốc. Và tôi cũng mong hoà bình sẽ có trên khắp
hành tinh còn chiến tranh sẽ mãi mãi bị vùi tắt.
Trích: loigiaihay.com




Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status