Đọc hiểu văn bản "Cố hương" của Lỗ Tấn - Pdf 31

I - TÌM HIỂU CHUNG
1. Tác giả:
Lỗ Tấn (1881-1936) là nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc, lúc nhỏ tên là Chu Chương Thọ, tên chữ là Dự
Tài, sau đổi là Chu Thụ Nhân, quê ở phủ Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang. Sinh trưởng trong một gia đình
quan lại sa sút, mẹ xuất thân là nông dân nên từ nhỏ ông đã có nhiều cơ hội tiếp xúc với đời sống nông
thôn. Từ lúc còn trẻ, ông đã từ giã gia đình, quyết tâm đi tìm con đường lập thân mới, khác với những
thanh niên cùng quê đương thời. Ông từng qua học ngành hàng hải, địa chất rồi y học, sau mới chuyển
sang văn chương vì nghĩ rằng văn học là vũ khí lợi hại để "biến đổi tinh thần" dân chúng đang ở tình
trạng "ngu muội" và "hèn nhát".
Công trình nghiên cứu và tác phẩm văn chương của Lỗ Tán rất đồ sộ và đa dạng, trong đó có 17 tập tạp
văn và hai tập truyện ngắn xuất sắc là Gào thét (1923) và Bàng hoàng (1926).
- Niên Phổ Lỗ Tấn (trích phần có liên quan với Cố hương)
1989: Đến Nam Kinh (thủ phủ tỉnh Giang Tô, tỉnh kề liền với tỉnh Chiết Giang là quê của Lỗ Tấn) thi vào
Giang Nam thủy sư học đường (một loại trường hàng hải).
1899: Chuyển sang học trường Khoáng lộ học đường (một loại trường địa chất).
1902: Tốt nghiệp Khoáng lộ học đường. Được cử đi du học ở Nhật Bản.
1906: Về nước, vâng lời mẹ kết hôn với một cô gái họ Chu ở Sơn Âm, cùng quê ở phủ Thiệu Hưng (Chiết
Giang). Lại sang Nhật Bản.
1909: Về nước - Dạy lí, hóa ở trường Sư phạm Chiết Giang.
1910: Làm giáo vụ kiêm giáo viên trường trung học Thiệu Hưng.
1910: Làm hiệu trường trường Sư phạm Thiệu Hưng.
1912: Lên Nam Kinh làm ở Bộ Giáo dục. Sau đó, lên Bắc Kinh.
1919: Về Thiệu Hưng đưa mẹ và em là Chu Kiến Nhân lên Bắc Kinh (theo Trương Chính, Lỗ Tấn, NXB
Văn hóa, 1977).
- Một số ý kiến của Lỗ Tấn về văn học
"Mỗi khi chọn đề tài, tôi đều chọn những người bất hạnh trong xã hội bệnh tật, với mục đích là lôi hết
bệnh tật của họ ra, làm cho mọi người chú ý tìm cách chạy chữa...".
"Việc tôi tả đại để là những cái tôi từng trông thấy hoặc nghe thấy ít nhiều, nhưng tôi quyết không dùng
hoàn toàn sự thực đó, chỉ chọn một ít, rồi thay đổi đi, hoặc phát triển thêm, cho đến khi có thể gần như
hoàn toàn diễn được ý định của tôi mới thôi" (Vì sao tôi viết tiểu thuyết, Trương Chính dịch).
"Dân mà còn ngu muội, hèn nhát thì dù thân thể có khỏe mạnh, cường tráng chăng nữa, cũng chỉ có thể


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status