1
PHÒNG GDĐT THÁP MƯỜI
(TRƯỜNG THCS THẠNH LỢI)
BÀI VIẾT DỰ THI CUỘC THI ỨNG XỬ TÌNH HUỐNG SƯ PHẠM
NĂM HỌC 2015-2016
Họ và tên: Võ Nhật Bình
Giáo viên bộ môn: Lịch sử
Trường THCS Thạnh Lợi
Huyện: Tháp Mười
Phần 1. Mô tả tình huống
2
Thầy Hoàng dạy Lịch sử lớp 9A, trường trung học cơ sở Tân Mỹ. Lớp của thầy
dạy hầu hết đều rất ngoan và lễ phép. Tuy nhiên, cũng có một số rất ít em nam nghịch
ngợm, lười học, hay bị thầy phê bình. Một hôm, khi tiết học đang sinh động với
những câu chuyện lịch sử hấp dẫn, cả lớp trật tự lắng nghe, bỗng có tiếng của
Hào và Hậu đùa giỡn với nhau, Hào còn lớn tiếng chửi bạn. Thầy ngưng giảng
và ngay sau đó là những lời nhắc nhở, phê bình hai bạn trước lớp cho đến hết
tiết học, hai em thì cũng có vẻ hối hận với những việc làm của mình nhưng
chuyện không dừng lại ở đó, ở tiết học tiếp theo vào tuần sau hai em này không
mang tập sách môn Lịch sử, không học mà chỉ gụt xuống bàn ngủ; không những
thế nhiều lần khi gặp Hào và Hậu thầy Hoàng nhận thấy hai em này thường né
tránh, giả vờ nhìn đi chỗ khác để không phải chào thầy.
Phần 2. Mô tả quá trình xử lý tình huống
Việc Hào và Hậu đùa giỡn, Hào còn lớn tiếng chửi bạn đã cắt ngang lời giảng
làm ảnh hưởng nhiều đến bài giảng, tạo không khí nhẹ nhàng để học hết nội dung còn
lại của bài học.
Quá trình xử lý tình huống của thầy đã mắc phải sai lầm, thầy đã phê bình
Hào và Hậu trước mặt rất nhiều bạn đã vô tình làm chạm “tự ái” của hai em.
Chính vì vậy, những lời phê bình, nhắc nhở đó chỉ làm các em “sợ” nhất thời
nhưng để lại hậu quả vô cùng to lớn: hai em cảm thấy không phục, không muốn
học môn Lịch sử nữa mà còn có dấu hiệu không ngoan khi gặp thầy chỉ cố ý né
tránh không muốn chào thầy. Từ đó, có thể khẳng định rằng biện pháp mà thầy
áp dụng khi xử lý tình huống trên là chưa phù hợp, tính giáo dục chưa cao;
không chỉ làm ảnh hưởng đến việc giáo dục học sinh mà còn ảnh hưởng không
nhỏ bài giảng của giáo viên.
Phần 4. Xây dựng các biện, pháp giải pháp mới
Trong thời kỳ hội nhập, nước ta cũng đã thoải mái hơn về tư tưởng, không còn
gò bó đến mức thầy nói gì trò cũng phải cho đó là đúng, vì đã là thầy thì sao có thể
nói sai được. Đó là những quan niệm quá cứng nhắc về người thầy, vì thầy cô giáo
cũng là con người, cũng có những lúc phạm sai lầm. Tuy nhiên, nhân dân ta vẫn luôn
giữ gìn truyền thống “tôn sư trọng đạo”, “muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”, còn
4
khi bước chân vào trường thì câu đầu tiên mà các em nhìn thấy là “Tiên học lễ, hậu
học văn”, bởi trước khi học kiến thức để mở mang sự hiểu biết, các em cần học lễ
nghĩa, học cách để làm người. Thầy cô chính là người trực tiếp dạy dỗ các em, cùng
gia đình dìu dắt các em nên người. Chính vì vậy, thầy cô thường được ví như cha mẹ;
mà đã là cha mẹ thì sao không nhắc khi các em vi phạm? còn các em như con trong
nhà thì sao có thể gặp thầy mà như không quen biết, không chào hỏi?
Là giáo viên không thể làm ngơ như không có gì xảy ra. Đây không chỉ là vấn
đề nhỏ, xem việc học sinh đùa giỡn là vi phạm thường gặp có thể cho qua chờ hết tiết
hay đó chỉ là một lời chào nhằm gì mình cũng không cần, bỏ qua cho xong được. Mà
học sinh chú ý, quan tâm hơn đến thầy cô giáo.
Những học sinh nghịch ngợm, hay bị phê bình thường tránh né không chào
giáo viên cũng có thể do mặc cảm, xấu hổ thậm chí là sợ thầy. Do đó, cũng nên gần
gũi hơn với những em này, nhẹ nhàng khuyên bảo các em chứ không nên quá cáu gắt
mỗi khi phê bình hay trách phạt. Khi học sinh yêu quý thầy cô, sẽ không có học sinh
nào lại phải làm ngơ như không trông thấy hoặc né tránh thầy cô nữa.