NGƯỜI LÁI ĐÒ
Người lái đò trên dòng sông
Sớm hôm lăn lội đứng trông bên bờ
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn nẻo cậy nhờ người đưa…
Thân cò dãi nắng dầm mưa
Chuyến đò trí thức tiễn đưa bao người
Sang sông cập bến tương lai
Yêu nghề xin nguyện một đời gian lao
Mái chèo gõ nhịp trăng cao
Con đò bến cũ nghe sao nhói lòng
Hỡi người khách đã sang sông
Công thành danh toại gửi lòng tri ân
( Sưu tầm)
Người thầy là như vậy thầm lặng và gian lao
CHUY ỆN V Ề 3 NG ƯỜI TH ẦY
Có một nhà hiền triết sắp qua đời, có người hỏi ông ta: " Th ưa Ngài, ai là ng ười thầy của Ngài? "
Nhà hiền triết đáp: " Những ngườ i thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ
mất hàng tháng, hàng năm, và nh ư thế lại quá trễ vì th ời gian của ta còn rất ít. Nh ưng ta có thể kể về 3
ngườ i thầy sau của ta ".
Ngườ i đầu tiên là một tên trộm
Có lần ta đi lạc trong rừng sâu, khi ta tìm đến được một khu làng thì tr ời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ
cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một ng ườ i, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi
ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả l ời: " Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có
thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung v ới một tên trộm ".
Ngườ i đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! C ứ mỗi đêm ông ta lại bảo: " Tôi đi
Cô giáo cho học sinh tả về con vật mình yêu thích nhất. cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và tả rất chi
tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, Cô bắt cu Bin làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.
Cu Bin làm bài văn như sau: "Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận,
sau đây em xin tả con rận: ....", và chú bắt đầu tả con rận
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.
Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: "Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có snhiều vảy. Nếu nó
sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận:....".
( sưu tầm)
Sinh viên : Lưu Thị Thu Nguyên
Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc
Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương
Những ngày vui của 1 thuở đến trường
Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.
Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm
Cô dạy con từng nét chữ vần thơ
Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời
Và duyên dáng của một người con gái.
Tâm hồn con,một nỗi buồn dài
Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc
Vầng trán cô những vần nhăn se sắt
Âu yếm nhìn chúng con
Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền
Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”
Và chúng con là những con cừu bé nhỏ
Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.
Khi những ngày cuối của thời sinh viên sắp qua
Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ
Và rồi bạc trắng với ngàn thương đau.
... Hỡi ơi những chuyện u sầu
Xin đừng nhuộm tiếp mái đầu thầy tôi!
Sưu tầm
Chúc thầy cô ngày 20 - 11 vui vẻ và ý nghĩa!
Thơ Hay Thời Áo Trắng
Kể từ khi tôi cầm bút làm thơ,
Tôi chưa từng xúc động như bây giờ.
Khi chợt nghĩ đời học sinh sắp hết,
Sắp nghẹn ngào trao nhau lời ly biệt.
Mãi nhớ về nhau nhé bạn tôi ơi!
Đừng bao giờ quên đời học sinh trong mỗi chúng ta bạn nhé!
SV : Nguyễn Thị Huế
Người lái đò
Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
nói .
- Không . Con không muốn đi học đâu . Mẹ cho con về ! - Tôi hét lên như thể quên đi vị trí một người con
lúc này với mẹ .
Cứ thế , tôi mặc kệ những cái nhìn lạ lẫm khó hiểu của các bạn trong lớp và cái nhìn giận dữ từ mẹ , tôi
cứ đinh ninh rằng cứ thế này mẹ sẽ bỏ cuộc và đưa tôi về nhà . Tôi cứ hét lên " Con muốn về " , tay chân
vùng vằng ngồi bệt xuống đất để làm mẹ khó xử . Và đúng lúc đó , một người đàn ông đã trạc tuổi bước
đến , ngồi xuống cạnh tôi ôn tồn nói :
-Em là học sinh mới hả ? Đứng lên rồi vào lớp với thầy 5 phút thôi . Sau đó nếu em không thích thì em có
thể đi về với mẹ . Được không ?
Tôi nhìn trân trối một hồi xong lại ngước lên nhìn mẹ . Mẹ mỉm cười gập đầu đòng ý . Thầy đỡ tôi đứng
dậy và đi vào lớp , cứ thế , tôi khép nép rụt rè đi sau lưng mẹ tiến vào lớp học . Vào lớp , thầy đưa cho tôi
một quyển sách màu vàng rất đẹp , đó là quyển sách Tiếng Việt mà sau này tôi biết . Lật từng trang sách ,
tôi như bước vào một thế giới khác với cuộc sống nơi đây . Một thế giới tràn ngập sắc màu cổ tích đủ để
làm cho tâm trí của một con nhóc 6 tuổi vui sướng lạ lùng . Thầy nói sau này tôi sẽ được học đến những
điều hay như thế , được chiêm ngưỡng và cảm nhận những cái đẹp của thế giới xung quanh và sẽ được
biết những điều kì diệu của cuộc đời . Rồi thầy đưa mắt nhìn ra xa , nhẹ nhàng nói :
-Em có nhìn thấy những cánh chim kia không ? Những con chim ấy cũng được sinh ra từ những quả
trứng , được chim mẹ ấp ủ chăm sóc ngày đêm , để rồi xa chim mẹ nên giờ đây mới có thể biến thành
những cánh chim bay đến những vùng đất mới , những khoảng trời cao rộng . Em cũng vậy , chỉ khi em
biết xa vòng tay của mẹ để bước chân ra thế giới , em mới có thể bay cao và xa như những cánh chim
kia . Có thể em vẫn chưa hiểu hết những gì thầy vừa nói nhưng thầy tin thời gian sẽ trả lời tất cả , em ạ .
Năm phút ngắn ngủi đã trôi qua . Thầy hỏi : " Thế nào , giờ Oanh còn muốn về với mẹ không ? " . Tôi
không trả lời , chỉ biết cúi gầm mặt xuống ngượng nghịu như thể mình vừa làm điều gì có lỗi với mẹ .
Thầy mỉm cười , mẹ cũng vậy , có lẽ họ đã hiểu rằng tôi muốn ở lại đây , ở lại lớp học này biết chừng nào
để được thầy mang đến cho tôi biết bao điều kì diệu kia , những điều mà ngôi nhà nhỏ bé của tôi không
bao giờ có thể cho tôi biết . Đó là buổi đầu tiên đến lớp mà tôi không bao giờ quên hay chính xác hơn là
tôi không thể nào quên được cái ngày ấy , cái ngày mà Thượng Đế đã mang đến cho tôi một người thầy ,
người cha đã dìu dắt cho tôi những bước đi đầu tiên khi bước vào đời .
Thời gian cứ thế trôi qua , đúng như những gì tôi mong đợi , thầy dạy tôi cho tôi biết bao điều mới lạ .
Làm sao tôi có thể quên những buổi sinh hoạt thầy hát cho cả lớp nghe , giọng thầy ấm áp đầy ắp những
Họ tên: Hoàng Thị Như - Lớp:CĐTH K33E
Thưa thầy
Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin
Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?
Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan
Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy
Tạ Nghi Lễ
Họ tên: Thân Thị Huyền
(Sưu Tầm)