Những bài văn hay lớp 4, 5
Tả cơn mưa
Một buổi chiều mùa hè, trời nóng như nung. Ngoài sân, mặt đất bốc
hơi lên hầm hập. Bỗng, bầu trời xám xịt lại. Những đám mây đen,
nặng trĩu từ đâu ùn ùn kéo đến vây kín cả bầu trời làm cho khoảng
không gian này như bị kéo thấp xuống. Gió giật từng hồi, mát lạnh.
Bụi tung mù nịt trên đường. Lá cây rụng lả tả, bay xào xạc.
Lộp bộp, lộp bộp, mưa đã bắt đầu rơi, rồi trong chớp nhoáng, mưa đổ
ào ào xuống đường. Cây cối nghiêng ngả, cành cây run lẩy bẩy. Sấm
chớp đùng đoàng như muốn rạch ngang cả bầu trời khiến cho mấy em
bé khóc toáng lên vì sợ hãi, ôm chặt vào lòng mẹ. Con mèo kêu “meo
meo”, lông xù lên, trú dưới gầm ghế. Mọi người vội vàng vào bốt điện
thoại, mái hiên của khu tập thể, hàng quán... để mặc áo mưa. Có giọt
mưa xối thẳng xuống đường lộp bộp, lộp bộp, có giọt rơi trên mái tôn
lộp độp, lộp độp, giọt lại vô tình đập vào áo mưa người đi đường lùng
bùng, lùng bùng, giọt thì lại bay xiên xẹo rồi trườn vào vỉa hè một
cách thật tinh nghịch. Ô tô, xe máy vẫn lao vun vút khiến cho nước
mưa bắn tung tóe lên lề đường. Nước mưa chảy thành dòng xuống
thân cây nâu sẫm, ướt nhẹp. Nước mưa rơi ngập đường, đỏ ngầu, ồ ồ
thi nhau chảy xuống cống. Bầu trời trắng xóa trong biển mờ.
Mưa nhỏ dần, nhỏ dần rồi tạnh hẳn. Bầu trời sáng ra. Ánh nắng mặt
trời vàng óng hòa cùng bảy sắc cầu vồng, trông thật lung linh, huyền
ảo. Hạt mưa còn đọng lại trên cánh hoa, lá trong veo như hạt ngọc.
Cây cối khoác lên mình bộ áo mới màu lá mạ đầy sức sống. Ai đó nói:
“Sau cơn mưa trời lại sáng”, quả đúng như vậy. Những mầm cây non
như được tiếp sức mạnh đứng hiên ngang, vươn mình trên bầu trời
xanh.
Tả chiếc đồng hồ báo thức
“Tích... tắc... reng... reng...”, tiếng hát trong trẻo của cô bạn đồng hồ
kim đều được tráng một lớp dạ quang nên đêm tối, tôi cũng biết là
bao nhiêu giờ. Không những thế, đồng hồ còn là một người bạn tri kỉ
của tôi. Tất cả những chuyện vui, buồn tôi đều chia sẻ với cô và được
đáp lại bằng những tiếng tích... tắc... Mặc dù không nói thành lời
nhưng nó cũng khiến tôi thấy thanh thản hơn. Nhưng quan trọng hơn
cả là bạn muốn nói: “Thì giờ là vàng bạc”.
Thời gian cứ trôi mãi. Thấm thoát đã 9 năm rồi. Đồng hồ đã trở thành
cô bạn thân thiết của tôi. Tôi thầm nói: “Cảm ơn bạn nhé! Tớ hứa sẽ
không phung phí thời gian đâu, bạn yêu ạ!”.
Tả cây khế nhà em.
Ban công nhà em có nhiều cây cảnh đẹp, được trồng trong những
chiếc chậu bằng sứ xinh xắn, nào là cây lộc vừng, hoa chiếu thủy, cây
xương rồng, địa lan... nhưng em thích nhất là cây khế ngọt.
Nhìn từ xa, cây khế có dáng một “Bác cổ thụ tí hon”, cành lá xum
xuê, che kín một góc ban công. Quan sát kĩ hơn, em thấy cây giống
như một anh chàng võ sinh khỏe mạnh, lực lưỡng. Cây cao gần một
mét, tán lá rộng chừng nửa mét vuông.
Thân cây chỉ to hơn cổ chân em bé, vỏ màu nâu đậm, sần sùi, từ đó
vươn ra những cành cây mập mạp, chắc chắn, gánh đỡ những chùm
quả nặng trĩu. Lá khế màu xanh nhạt, mọc đều tăm tắp. Xen kẽ giữa
màu xanh của lá và quả là những chùm hoa màu tím nhỏ li ti, hứa hẹn
cho những quả ngọt trái mùa. Quả khế có năm khía, ban đầu là màu
xanh, khi chín chuyển màu vàng tươi trông thật hấp dẫn. Khi ăn mang
vị ngọt thuần khiết, mát giòn.
Hàng ngày, sau khi đi học về, em lại vun xới, tưới nước cho cây. Như
hiểu được tình cảm của em, cây khế rung rinh theo làn gió, mừng vui
đón nhận những làn nước mắt tắm đều cho cơ thể, ngày càng phô ra
những chùm quả trĩu cành trông thật thích mắt.