ĐỀ THI THỬ VÀO LỚP 10 THPT NĂM 2014 MÔN VĂN
Câu 1: (2,0 điểm)
Từ phòng bên kia một cô bé rất xinh mặc chiếc áo may ô con trai và vẫn còn cầm thu thu một đoạn dây
sau lưng chạy sang. Cô bé bên nhà hàng xóm đã quen với công việc này. Nó lễ phép hỏi Nhĩ: “Bác cần
nằm xuống phải không ạ?”.
(Trích Bến quê, Ngữ văn 9, tập 2)
a, Hãy chỉ ra các phép liên kết trong đoạn văn trên.
b, Tìm lời dẫn trong đoạn văn trên và cho biết đó là lời dẫn trực tiếp hay gián tiếp?
Câu 2: (3,0 điểm)
Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan trong bài “Chuẩn bị hành trang vào thế kỉ mới”
đã viết: “Trong những hành trang ấy, có lẽ sự chuẩn bị bản thân con người là quan trọng
nhất”.
Hãy viết một văn bản nghị luận (khoảng một trang giấy thi) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến trên.
Câu 3: (5,0 điểm)
Cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
“Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?
Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu?
Buồn trông nội cỏ rầu rầu,
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.
Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.”
(Trích Truyện Kiều - Nguyễn Du)
--------------- Hết ----------
ĐÁP ÁN ĐỀ THI THỬ VÀO LỚP 10 THPT NĂM 2014 MÔN VĂN
Câu 1:(2,0 điểm)
a) Chỉ ra phép liên kết trong đoạn văn :
* Cảm nhận/ phân tích chi tiết:
Mỗi cảnh vật trước lầu Ngưng Bích gợi cho Kiều một nỗi buồn khác nhau. Từ cảnh
vật, Kiều nghĩ đến thân phận mình. Từ thân phận mình, Kiều thấy nỗi buồn trùm lên cảnh
vật.
- Không gian trống vắng mênh mông, làm nổi bật chiếc thuyền lẻ loi xa vắng, cánh buồm ẩn hiện mơ hồ.
Nỗi buồn tha hương, nhớ quê trào dâng, thấy ngày trở về vô vọng: Buồn trông cửa bể chiều hôm/ Thuyền
ai thấp thoáng cánh buồm xa xa.
- Hình ảnh bông hoa mỏng manh rụng xuống dòng nước, bập bềnh trôi đi lặng lẽ, vô định: Buồn trông
ngọn nước mới sa/ Hoa trôi man mác biết là về đâu. Buồn cho thân phận chìm nổi, không biết tương lai
rồi sẽ ra sao.
- Không gian đồng cỏ mênh mông hoang vắng, xanh xanh kéo dài vô tận như cái tương lai mờ mịt. Nội
cỏ được cảm nhận bằng tâm trạng rầu rĩ của con người trong cảnh ngộ héo hắt vì bị giam lỏng. Buồn
trông nội cỏ rầu rầu/ Chân mây mặt đất một màu xanh xanh. (0,5 điểm)
- Tiếng sóng biển từ xa vọng vào ầm ầm như vây quanh lầu Ngưng Bích: Buồn trông gió cuốn mặt duềnh/
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi. Đó là sự buồn lo, dự cảm buồn về những bất trắc đang đến sẽ vùi
dập, xô đẩy cuộc đời nàng.
- Nghệ thuật:
+ Điệp ngữ “Buồn trông” vừa nhấn mạnh tâm trạng Kiều trước cảnh vừa gợi nỗi buồn triền miên không
dứt;
+ Cảnh có sự đan xen thực và ảo, cảnh được cảm nhận bằng tâm trạng Kiều nên người buồn cảnh cũng
buồn. Nguyễn Du tả cảnh để khắc họa tâm trạng nàng (tả cảnh ngụ tình).
+ Cảnh được tả từ xa đến gần, màu sắc từ nhạt đến đậm, âm thanh từ tĩnh đến động -> khắc họa tâm trạng
từ buồn nhớ mơ hồ đến lo âu kinh sợ của nàng Kiều.
c) Kết bài:
Đoạn trích thể hiện nghệ thuật tả cảnh ngụ tình độc đáo. Qua đó, Nguyễn Du bộc lộ thái độ thương cảm
trước nỗi khổ đau của tâm hồn nhạy cảm, giàu đức hi sinh của nhân vật Thúy Kiều.