Cảm nhận về bức tranh thiên nhiên trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu
Xuân Diệu là người luôn khát khao giao cả m với đời, Xuân Diệu viết văn, làm thơ rồi đến với
Cách mạng rất tự nhiên, chân thành và nồng nhiệt. Ông đã tham gia mặt trận V Iệt Minh. Sau
Cách mạng tháng 8, ông hăng há i tham gia hoạt động trong các lĩnh vực nghệ thuật gắn bó
cả đời với sự nghiệp.
Sự nghiệp stác của Xuân Diệu rất phong phú trong nhiều lĩnh vực: sáng tác thơ, văn xuôi,
phê bình văn học...song thơ ca chính là cây cầu giao cả m linh diệu nhất đã bắt nhịp cho trá i
tim thi sĩ đến với cuộc đời. Trước cách mạng, Xuân Diệu được coi là nhà thơ mới nhất trong
các nhà thơ mới, bởi nguồn cả m xúc dạt dào trẻ trung, sôi nổi với quan niệm nhân sinh mới
mẻ giữa những cách tân đầy stạo. Vội vàng được in trong tập “Thơ thơ” – tập thơ đầu tay
của Xuân Diệu. “vội vàng” là 1 trong những bài thơ tiêu biểu nhất của Xuân Diệu trước Cách
mạng tháng 8. Bài thơ đã thể hiện quan n iệm mới mẻ của Xuân Diệu về thiên nhiên, cuộc
sống, đặc biệt là thời gian.
“Tôi muốn tắt nắng đi,
Cho màu đừng nhạt mất,
Tôi muốn buộc gió lại,
Cho hương đừng bay đi.
Của ong bướm này đây tuần tháng mật,
Này đây hoa của đồng nội xanh rì,
Này đây lá của cảnh tơ phơ phất,
Của yến anh này đây khúc tình si,
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
Mỗi b uổi sớm, thần Vui hằng gõ cửa,
Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần,
Tôi sung sướng.
Nhưng vội vàng 1 nửa,
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”
Xuân Diệu đã làm sống dậy nét quyến rũ, điệu tình tứ, vẻ kì thú và ngon lành ngay trong
những cảnh sắc sự vật thiên nhiên quen thuộc:
Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
chỉ là vẻ hấp dẫn của tình thôi. bơi vì, tình là nội dung, xuân là hình thức; tình dậy men bên
trong phát lộ thành vẻ xuân bên ngoài. Vẻ xuân của vạn vật chỉ là hiện thân của tình. Tất cả
đều huy hoàng, tươi thắm:
Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
... này đây khúc tình si;
- Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
- Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
[...] Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!
Trái lại, bước vào độ phai tàn, cảnh sắc xung quanh lập tức tàn héo, hương và sắc đều phôi
pha, phai lạt. Cảnh vật không còn xuân tình nữa. Đây là mặt tương phản của cái nhìn trẻ.
Cho nên vạn vật đều buồn bã, u ám:
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chẳng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Cách nhìn nhận thiên nhiên ấy cho thấy Xuân Diệu ý thức rất sâu sắc rằng: giá trị lớn nhất
của đời người là tuổi trẻ, mà hạnh phúc lớn nhất của tuổi trẻ chính là tình yêu.
Với Vội vàng, Xuân Diệu đã đem đến cho Thơ mới thật nhiều cái mới. Và cái mới nhất ấy là
một cái tôi "thiết tha, rạo rực, băn khoăn", yêu đời, ham sống đến cuồng nhiệt.