Đề bài: Con gái Mác đã có lần hỏi: Cha hiểu hạnh phúc là gì? Các Mác đã trả lời con
gái: Hạnh phúc là đấu tranh. Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về câu nói trên.
Thanh niên chúng ta ai cũng khao khát một cuộc sống hạnh phúc nhưng hạnh phúc là gì?
Hiểu hạnh phúc như thế nào cho đúng? Điều băn khoăn của chúng ta cũng là điều băn khoăn
của con gái Mác. Con gái Mác đã có lần hỏi cha: "Cha hiểu hạnh phúc là gì?" Các Mác vị
lãnh tụ vĩ đại của giai cấp công nhân thế giới, suốt đời mình đấu tranh cho quyền lợi của giai
cấp vô sản, đã trả lời con gái: "Hạnh phúc là đấu tranh". Câu nói gắn gọn của Mác đã giúp
chúng ta hiểu đúng đắn về hạnh phúc.
Mỗi người sẽ có một quan niệm khác nhau về hạnh phúc. Mỗi xã hội, mỗi giai cấp quan niệm
về hạnh phúc cũng không giống nhau. Đối với giai cấp bóc lột, hạnh phúc của chúng là tiền
tài, địa vị, hạnh phúc của chúng được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người dân
lương thiện. Tiếng cười của Nghị Quế, Bá Kiến… sau khi đẩy được người dân lương thiện
vào con đường bần cùng hoá và lưu manh hoá mãi mãi ám ảnh ta. Hình ảnh chị Dậu phải bán
con, bán chó… trong sự hạnh phúc vì mua được món hàng giá rẻ của bà Nghị làm lòng ta
nhói đau. Hình ảnh Chí Phèo để tuột mất hạnh phúc với thị Nở để lại cho ta bao băn khoăn
suy nghĩ. Từ một chàng trai khoẻ mạnh, hiền lành, có lòng tự trọng, Chí đã biến thành con
quỷ dữ, Chí mất tất cả, quyền được làm người và quyền được hạnh phúc trong cơn phẫn uất.
Chí đã đâm chết Bá Kiến và tự kết liễu đời mình. Bi kịch của Chí cũng chính là bi kịch trên
con đường đấu tranh tìm hạnh phúc của những người thấp cổ bé họng trong xã hội cá lớn nuốt
cá bé, xã hội của những kẻ chỉ thích ngồi mát ăn bát vàng sẵn sàng dẫm đạp lên tất cả miễn là
chúng được hạnh phúc.
"Hạnh phúc là đấu tranh", điều Mác trả lời con gái vô cùng giản dị nhưng đó là một chân lý.
Đúng vậy, những người sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội. Với họ: Hạnh
phúc của một người là làm cho nhiều người hạnh phúc, họ tìm thấy hạnh phúc trong đấu
tranh, đấu tranh gạt bỏ những trở ngại để con người thực hiện ý nghĩa cao đẹp của đời mình.
Đấu tranh với thiên nhiên, với xã hội, với chính bản thân để loại bỏ cái ác, cái xấu, cái lạc hậu
phát triển cái tốt, cái tiến bộ. Qua đấu tranh, con người sẽ trưởng thành và đặc biệt họ sẽ tìm
được ý nghĩa cuộc đời, niềm vui cuộc sống khi họ đưa lại được hạnh phúc cho nhiều người.
Chính vì lẽ đó, họ đã không ngại ngần khi tham gia cách mạng đã tự xác định:
"Đời cách mạng từ khi tôi đã hiểu
Dấn thân vô là chịu tù đày
Từ các điều đó, con người tìm đủ mọi cách để đạt được điều mình muốn rồi đắm chìm trong
những u mê, ảo tưởng. Muốn có nhiều tiền ư? Anh phải lao vào cuộc sống mà bon chen, dành
giật, tìm đến các thủ đoạn, mánh lới để có được. Ngay cả khi làm ăn chân chính, anh cũng
phải đánh đổi thời gian, công sức và cả trí não của mình. Rồi khi mọi thứ không như ý muốn,
niềm khổ đau kèm sân hận nổi lên. Và rồi hạnh phúc cứ đi xa mãi. Bạn thấy đó, chung quy lại
thì đó đều là những thứ cảm giác, cảm xúc xuất phát từ chính mức độ thỏa mãn hay không
thỏa mãn mà hoàn cảnh ta đang có mặt mang lại. Vậy thì, điều ta nên làm trước nhất để tìm
được hạnh phúc, an lạc trong cuộc đời chính là phải đấu tranh ngay trong nội tâm mình là như
vậy đó.
Để có được cuộc sống như bây giờ và có thể chia sẻ những điều này với các bạn, Chap đã và
đang phải vật vã đấu tranh với chính các thói hư tật xấu từ trong mọi suy nghĩ, hành động, lời
nói của mình, những thứ phá vỡ sự bình yên trong tâm hồn mình.
Chap cũng từng như các bạn bây giờ thôi, có một cái tôi rất lớn và thường không chịu nhún
nhường, khuất phục trước ai. Ngay từ khi còn bé cho tới lúc trưởng thành, Chap luôn tâm
niệm rằng mình phải khác biệt và đứng cao hơn mọi người khác. Chap cũng chẳng bao giờ
chịu chấp nhận một cuộc sống mà theo Chap nghĩ là đi theo lối mòn, đó là đi học rồi tìm một
công việc ổn định sau đó thì lấy chồng, sinh con. Nghĩ đến tiến trình sống đó thôi mà mình đã
thấy ngán ngẩm lắm rồi. Và Chap chỉ muốn mình làm được điều gì đó to tát, lớn lao, khẳng
định được mình trong cuộc sống và khiến người khác phải nhìn mình bằng con mắt ngưỡng
mộ. Chính vì vậy, mình nuôi ước mơ trở thành một người thành đạt trong giới kinh doanh và
không ngừng lao vào tìm hiểu những kiến thức liên quan tới việc bán hàng, marketing, mở
rộng các mối quan hệ… Đó, cái tôi của Chap không hề nhỏ và kẻ thù của Chap không kém
nguy hiểm chút nào so với các bạn đâu nhé!
Rồi, những nhân duyên đưa Chap đến đạo Phật đã cho mình biết rằng, hóa ra, đa phần những
gì mình đã suy nghĩ trước đây đều là một sự tham đắm, u mê và thực sự chẳng mang lại cho
mình điều gì hay ho ngoài những khổ tâm luôn cuộn lên và ứ đọng nơi lồng ngực, rồi nhiều
lúc làm cho trí não mình điên đảo. Và Chap nhận ra mình phải giải tỏa mọi vướng mắc, bám
chấp của mình để cuộc sống không còn những khổ đau, phiền não quấy rầy. Chap đã bắt đầu
đứng vững trên đôi chân của mình mà không cần dựa dẫm vào bất cứ điều nào cả. Cứ như thế,
Chap đã buông bỏ dần những điều trước đây mình luôn nắm giữ thật chặt và tâm mình đã
vững vàng hơn khi đối diện với một vấn đề, dù khủng khiếp thì cũng có thể chấp nhận và
vượt qua nó dễ dàng. Từ đó, mình luôn cảm thấy an lạc, một sự an lạc vững chãi chứ không
như những niềm vui nhất thời, qua đi thì khiến ta hụt hẫng.
Hiện giờ, không phải Chap không còn biết đến khổ đau, không còn điều gì có thể làm ảnh
hưởng tới sự an lạc của mình nhưng với Chap, cuộc chiến đấu với mọi thói quen chưa tốt từ
suy nghĩ, lời nói, hành động của chính bản thân mình vẫn chưa kết thúc. Chap biết rằng, sự
chiến đấu không ngừng nghỉ này đã, đang và sẽ mang lại những thay đổi tích cực trong mình,
đã biến mình trở thành một con người mới không còn nhiều phiền não, khổ đau như trước mà
đã vui tươi hơn, hạnh phúc hơn, thênh thang hơn và tĩnh lặng hơn. Hạnh phúc là cuộc đấu
tranh bền bỉ như vậy đó nên mong các bạn đừng hỏi Chap làm sao để có được hạnh phúc,
bình yên mỗi khi các bạn thấy bất an, đau khổ rồi mong mình có thể cho bạn câu trả lời thỏa
đáng ngay được. Nếu muốn có được hạnh phúc thực sự, bạn hãy đấu tranh ngay từ bây giờ,
với chính bản thân mình đi nhé! Bắt đầu thôi nào!
Bài văn ngắn nghị luận về hạnh phúc ,rất hay1. Cuộc sống không giống như cuốn truyện
đọc phần đầu đã biết phần cuối ,cuộc sống phức tạp và thú vị hơn nhiều.Chúng giống những
nốt nhạc lướt trên phím đàn có nốt thăng, nốt trầm và hạnh phúc chính là một nốt nhạc hay,
bay bổng hay một gam màu sáng trong bức tranh tổng thể của bản nhạc định mệnh cuộc đời.
Vậy hạnh phúc là gì ?Có lẽ mỗi người đều tự đặt trong đầu câu hỏi như vậy và mỗi người
cũng đều có quan niệm riêng về hạnh phúc.Nhưng chúng ta đều biết rằng hạnh phúc là biểu
thị thái độ sung sướng về một điều gì đó trong cuộc sống làm ta thấy thỏa mãn.Vậy hạnh phúc
là vô hình hay hữu hình mà con người ta vẫn luôn mỏi mệt tìm kiếm để đạt được nó?Mỗi
người một đáp án nhưng đối với nhiều người hạnh phúc đôi khi bắt nguồn từ những thứ đơn
giản nhất khi mỗi sớm mai thức dậy thấy mình còn sống trên cuộc đời.Hạnh phúc đôi khi
không phải tìm kiếm đâu xa xôi ,nó vẫn ở ngay trước mắt chúng ta đấy thôi, hạnh phúc khi có
cả cha lẫn mẹ, cả nhà cùng nhau quây quần ấm áp bên mâm cơm ,….Nhưng hạnh phúc không
chỉ là nụ cười ,niềm vui mà hạnh phúc còn có cả trong nước mắt.Đó là những giọt nước mắt
bỏng khỏe mạnh chào đời.
Hạnh phúc là niềm vui của một ông bố trẻ khi dang rộng vòng tay đón lấy đứa con chới với sà
vào lòng sau những bước chân chập chững đầu tiên.
Hạnh phúc đó lớn dần theo từng ngày con khôn lớn, từng khoảng khắc sẻ chia và từng bước
chân con bước vào đời.
Hạnh phúc là mỗi lúc cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của bà, mộng mị trong những câu
chuyện cổ tích và bước vào xứ sở thần tiên bởi lời ru ngọt ngào.
Hạnh phúc là mỗi lần được lăng xăng chạy theo ông ra đồng câu cá hay ngồi nhìn ông tỉa tót
cây cảnh, chăm sóc từng mớ rau trong vườn. Để được ông kể những câu chuyện và lắng nghe
những chiêm nghiệm về cuộc đời. Để thấy rằng cuộc sống thì thật đẹp, thế giới thì thật bao la
và lòng người thì đầy tình thương mến.
Hạnh phúc là những giây phút thảnh thơi cùng bạn bè tụ tập sau mỗi giờ học căng thẳng.
Được nói những gì mình thích, làm những việc mình muốn và sống hồn nhiên với những gì
mình có.
Hạnh phúc là khi thấy thằng bạn thân hớt hải chạy đến trong cơn mưa chỉ để thấy rằng bạn
vẫn ổn. Là biết rằng có một người luôn lắng nghe, luôn đồng cảm, luôn sẻ chia và luôn bên
bạn mỗi lúc bạn cần bằng một sự quan tâm và tình cảm chân thành nhất.
Hạnh phúc là khi biết rằng có những người luôn đứng sau bạn, dõi theo từng bước chân bạn
đi, nở nụ cười mãn nguyện mỗi lúc bạn thành công, động viên mỗi lúc bạn vấp ngã và rơi
nước mắt khi bạn gặp phải những khổ đau trong đời.
Và hạnh phúc là khi có thể cầm tay một ai đó để cùng bước phía cuối con đường!
Có thể người đó không thể mang lại cho bạn một cuộc sống đầy đủ vật chất nhưng bạn có thể
nhận được một tâm hồn giàu sang tình cảm.
Có thể đó là một không hoàn hảo nhưng bạn luôn nhận được một tình yêu trọn vẹn.
Có thể tình yêu của người đó không thể xóa tan mọi đau khổ và tổn thương bạn gặp phải
trong đời nhưng người đó chắc chắn người đó sẽ không bỏ rơi bạn lúc khó khăn, thất bại.
Nhưng đôi khi hạnh phúc cũng đơn giản chỉ là...
Là bữa cơm đầm ấm quây quần của một đứa con xa quê trở về với tổ ấm.
Là khi cho đi một tình yêu không vụ lợi.
Là khi được nhận một sự hi sinh không cần đền đáp.