B ộ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC s ư PHẠM HÀ NỘI 2
ĐỖ THỊ HOA SEN
THÉ GIỚI NHÂN VẬT
TRONG VĂN XUÔI PHÙNG THIÊN TÂN
Chuyên ngành: Lí luận văn học
Mã số: 60 22 o i 20
LUẬN VĂN THẠC SĨ
N G Ô N N G Ữ VÀ VĂN H ổ A VIỆT NAM
Người hướng dẫn khoa học: TS. NGUYỄN THỊ KIÈU ANH
HÀ NỘI, 2015
LỜI CẢM ƠN
Lời đàu tiên, tôi xin được gửi lời cảm ơn đến Ban gửim hiệu, Phòng
Sau đại học trường Đại học Sư phạm Hà Nội II và các thầy cô giáo trực tiếp
giảng dạy đã giúp đỡ, tạo điều kiện thuận lợi cho tôi trong quá trình học tập
tại trường.
Vái tình cảm sâu sắc, tôi xin bày tỏ lòng biết on chân thành đến TS.
Nguyễn Thị Kiểu Anh người đã tận tình hưởng dẫn, trợ giúp và động viên tôi
trong thòi gian nghiên cứu để tôi hoàn thành luận vãn này.
Tôi xin chân thành cảm ơn nhà văn Phùng Thiên Tân đã đóng góp ý
kiến và chỉ bảo tôi trong quá trình nghiên cứu.
Tôi cũng xin gửi lòi tri ân tới gia đình, bạn bè đồng nghiệp là những
người đã sát cánh cùng tôi, giúp đỡ tôi trong suốt thòi gian qua để tôi có thể
5. Phương pháp nghiên cứ u......................................................................... 4
6. Đóng góp của luận văn..............................................................................4
NỘI DUNG
Chương 1: Những vấn đề lý luận chung về nhân vật văn học và tác
giả Phùng Thiên Tân......................................................................................... 5
1.1. Những vấn đề chung về nhân vật................................................................5
1.1.1. Khái niệm về nhân vật văn học...........................................................8
1.1.2. Chức năng của nhân vật trong tác phẩm văn học.............................12
1.1.3. Các tiêu chí phân loại nhân vật văn học...........................................10
1.1.4. Một số đặc điểm của nhân vật trong văn xuôi Việt Nam hiện đại.... 16
1.2. Tác giả Phùng Thiên Tân với đề tài Vì an ninh tổ quốc và bình yên
cho cuộc sống.................................................................................................... 19
Chưoug 2: Các loại nhân vật trong văn xuôi của Phùng Thiên Tân....... 24
2.1. Nhân vật người chiến sĩ công an................................................................25
2.2. Nhân vật phạm nhân...................................................................................42
2.3. Nhân vật những người dân thường............................................................53
Chương 3: Nghệ thuật xây dựng nhân vật trong văn xuôi Phùng Thiên
Tân__________________________________________________________ 64
3.1. Nhân vật được thể hiện qua cách đặt tê n ..................................................64
3.2. Nhân vật được thể hiện qua miêu tả ngoại hình.......................................66
3.3. Nhân vật được thể hiện qua hành động.....................................................70
3.4. Nhân vật được thể hiện qua ngôn ngữ ......................................................74
3.4.1. Ngôn ngữ nhân vật...........................................................................74
3.4.2. Ngôn ngữ tác giả.............................................................................. 89
KẾT LUẬN..................................................................................................... 95
TÀI LIỆU THAM KHẢO............................................................................. 97
2
Chuyện tình mù quáng và các tập truyện ngắn như: Một chiều mưa xưa,
Giây phút ẩy đã qua... Sáng tác của ông bám sát hiện thực nhiều mặt, quan
tâm đến con người cá nhân trong cuộc sống thường nhật. Những trang viết ấy
hấp dẫn người đọc không chỉ bởi cái tài của một người cầm bút mà còn bởi
trái tim ấm nóng của một nhà văn giàu lòng thương người và luôn trắc ẩn với
cuộc đời.
Là một nhà vãn có nhiều đóng góp cho văn học ừong lực lượng công
an nói riêng cũng như trong nền văn học hiện đại nói chung nhưng cho đến
nay qua khảo sát chúng tôi nhận thấy chưa có một công trình nào đi sâu
nghiên cứu một cách có hệ thống về văn xuôi Phùng Thiên Tân.
Chúng tôi đã tập họp được một số ý kiến bàn về sáng tác của nhà văn
Phùng Thiên Tân. Các ý kiến chỉ dừng lại ở mức phác thảo khái quát và sơ lược.
Bài viết SBC xung trận Ký ức một thời tuổi trẻ của tác giả Khánh
Linh, Nguồn: , đã viết về quá trình thâm nhập thực tế của
nhà văn, những năm tháng được sống, được chứng kiến những chiến công của
những chiến sĩ SBC huyền thoại. Khánh Linh đã có những phát hiện tinh tế về
nghệ thuật xây dựng nhân vật của nhà văn “Mỗi chàng trai một tỉnh cách,
nhưng ở họ đều toát lên sự khảng khái, tinh thần nghĩa hiệp, xả thân của
những chiến sĩ cảnh sát hình sự trước thời cuộc. Ở đó không chỉ có những
chiến công, những cuộc rượt đuổi mưu trí, dũng cảm để đổi phó với những
băng nhóm tội phạm khét tiếng. Mà còn là tâm tư, tình cảm đời thường của
họ. Những mâu thuẫn, những cuộc đẩu tranh và tình yêu, đó là cuộc sổng đời
thường của những chiến sĩ cảnh sát được khắc họa rẩt rõ nét.”... “Họ, những
con người không sổng dựa vào hào quang quá khứ của ông cha mà bằng lý
tưởng sổng của tuổi trẻ đã góp phần viết nên một trang hào hùng của lực
lượng cảnh sát trong thời điểm cam go của lịch sử” [17].
4.2.
Phạm vỉ nghiên cứu
Luận văn tập trung khảo sát, thống kê phân tích mảng đề tài Vỉ an ninh
tổ quốc và bình yên cuộc sống của Phùng Thiên Tân qua bốn tiểu thuyết:
Sống để đời yêu, Hồ sơ chưa kết thúc, SBC xung trận, Chuyện tình mù
quáng và hai tập truyện ngắn Giây phút ẩy đã qua, Một chiều mưa xưa.
Trong quá trình khảo sát chúng tôi sẽ mở rộng thêm một số tác phẩm
của những nhà văn khác cùng viết về đề tài Vì an ninh tổ quốc và bình yên
cuộc sổng để có sự so sánh, đối chiếu.
5. Phương pháp nghiên cứu
Khi nghiên cứu, chúng tôi chủ yếu sử dụng một số phương pháp sau:
- Phương pháp thống kê, phân loại
- Phương pháp phân tích, tổng hợp
- Phương pháp so sánh, đối chiếu
- Phương pháp loại hình
6. Đóng góp của luận văn
Chỉ ra những đặc sắc về thế giới nhân vật và nghệ thuật xây dựng nhân
vật trong văn xuôi Phùng Thiên Tân.
Đánh giá đóng góp của nhà văn ở mảng đề tài Vỉ an ninh tổ quốc và
bình yên cuộc sống qua đó khẳng định tài năng của nhà văn trong nền văn học
hiện đại Việt Nam.
5
Chương 1
NHỮNG VẮN ĐÈ LÝ LUẬN CHUNG VÈ NHÂN VẬT VĂN HỌC
rệt. Từ đó, có thể thấy các thuật ngữ “vai”, “tính cách ” không bao quát được
hết những biểu hiện khác nhau của các loại nhân vật trong sáng tác văn học.
6
Như vậy, “nhân vật” là thuật ngữ có nội hàm phong phú, đủ khả năng
bao quát những hiện tượng phổ biến của tác phẩm văn học ở mọi bình diện và
_
câp
độ.
Ị
Á
4 Ạ
* Khái niệm nhân vật văn học
Thực tế cho thấy, trong giới nghiên cứu phê bình văn học đã có rất nhiều
quan điểm khác nhau về nhân vật văn học.
Trong cuốn Từ điển văn học: “Nhân vật là yếu tổ cơ bản nhất trong tác
phẩm văn học, tâm điểm để bộc ỉộ chủ đề, tư tưởng chủ đề và đến lượt mình
nó lại được các yếu tố cỏ tỉnh chất hình thức của tác phẩm tập trung khắc
họa. Nhân vật, do đó là nơi tập trung giá trị tư tưởng - nghệ thuật của tác
phẩm văn học” [28, 86]. Với định nghĩa này, các nhà biên soạn từ điển đã
nhìn nhận nhân vật từ khía cạnh vai trò, chức năng của nó đối với tác phẩm
văn học và từ mối quan hệ của nó với các yếu tố hình thức tác phẩm. Có thể
coi đây là một định nghĩa tương đối toàn diện về nhân vật văn học.
Trong 150 thuật ngữ văn học, tác giả Lại Nguyên Ân đề xuất một quan
điểm khác. Ông xem xét nhân vật trong mối tương quan với cá tính sáng tạo,
được khá nhiều sự quan tâm của các nhà nghiên cứu, nhà lý luận văn học. Tuy
cách nhìn nhận và diễn đạt khác nhau song tựu chung lại, các ý kiến cơ bản
gặp nhau trong sự khẳng định: Thứ nhất, đó phải là đối tượng mà văn học
miêu tả, thể hiện bằng phương tiện văn học. Thứ hai, đó là những con người
hoặc những con vật, sự vật, đồ vật, hiện tượng mang linh hồn của con người,
là hình ảnh gần gũi của con người. Thứ ba, đó phải là đối tượng mang tính
ước lệ và có cách điệu so với đời sống hiện thực bởi nó đã được khúc xạ qua
lăng kính chủ quan của nhà văn. Nghiên cứu về tác phẩm văn chương cần
8
phải tiếp cận nhân vật để chỉ ra cái mới trong ngòi bút nhà văn và đưa ra kết
luận về những đóng góp riêng của nhà văn đó.
Những quan niệm về nhân vật văn học trên đây là những chỉ dẫn cho
chúng tôi ừong quá trình tìm hiểu về nhân vật nói chung và nhân vật trong
văn xuôi của Phùng Thiên Tân nói riêng.
1.1.2. Chức năng của nhăn vật văn học
Trong tác phẩm văn học, nhân vật đóng vai trò là tâm điểm của sự thể
hiện đời sống. Nhân vật không chỉ là “tiêu điểm để bộc lộ chủ đề” mà còn là
nơi “tập trung giá trị nghệ thuật tư tưởng của tác phẩm”. Một tác phẩm không
thể thiếu vắng nhân vật. Khi nhân vật xuất hiện, cái gọi là “hiện thực cuộc
sống” không còn tồn tại như một khái niệm khô khan trừu tượng, khám phá,
suy ngẫm những vấn đề có ý nghĩa về cuộc đời. Nói như nhà văn Anh Đức thì
sức sống của nhà văn chính là việc xây dựng những nhân vật đặc sắc. Tất
nhiên, đó không phải là điều đơn giản.
Chức năng của nhân vật là khái quát những quy luật của cuộc sống con
người, thể hiện những hiểu biết, những ước ao và kỳ vọng về con người.
Nhân vật văn học là hình ảnh về con người. Trong vai trò của một “người thư
kỷ trung thành của thời đại ” (Banzac), văn học trở thành một phương thức
lịch sử. Quả vậy, nếu không có một nhân vật mang tính cách đa diện của thời
Âu hóa và có số phận may mắn lạ lùng như Xuân Tóc Đỏ thì làm sao Vũ
Trọng Phụng có thể thâu tóm thần tình đến vậy bản chất của xã hội (xã hội
thực dân nửa phong kiến) mà ông gọi là xã hội “chó đểu”. Bởi vậy, lý luận
văn học đã chỉ ra tính cách là sự khái quát bản chất xã hội - lịch sử, tâm lý
con người bằng hình thức con người cụ thể, là sự thể hiện các phẩm chất xã
hội của con người với tư cách là con người xã hội. Tính cách là điểm trung
tâm của các mối quan hệ giữa nội dung và hình thức.
10
Thứ ba, nhân vật văn học cỏ chức năng biểu hiện quan niệm nghệ thuật
của nhà văn về thế giới và con người. Khi xây dựng nhân vật, nhà văn có mục
đích gắn liền nó với những vấn đề mà nhà văn muốn đề cập nó trong tác
phẩm. Do đó, bên cạnh việc xác định những tính cách của nhân vật ừong tác
phẩm, càn nhận ra hiện thực và quan niệm của nhà văn mà nhân vật thể hiện.
Một chức năng khác của nhân vật trong tác phẩm là chức năng tạo nên
mối liên kết giữa các sự kiện trong tác phẩm và cốt truyện. Nhờ nhân vật mà
kết cấu của nhiều tác phẩm đạt được sự thống nhất, hoàn chỉnh, chặt chẽ và
nhiều tiềm năng biểu đạt của các phương tiện ngôn từ được phát lộ, để rồi tự
chúng trở thành những phương tiện nghệ thuật độc lập có thể được nghiên
cứu riêng như một đối tượng thẩm mỹ chuyên biệt.
Với vai ừò, vị trí quan ừọng như vậy, một lần nữa có thể khẳng định:
Nhân vật là yếu tố không thể thiếu đối với tác phẩm văn chương. Hiểu được
đúng đắn chức năng của nhân vật văn học, người viết có thêm cơ sở lý luận để
nghiên cứu đề tài này.
1.1.3. Các tiêu chí phân loại nhân vật văn học
Nhân vật văn học là hiện tượng hết sức đa dạng. Những nhân vật được
xây dựng thành công là những sáng tạo độc đáo không lặp lại. Tuy nhiên,
tâm. Ở một số tác phẩm, số lượng nhân vật trung tâm không phải chỉ có một
bởi do các nhân vật đều có vai trò tương đương nhau trong việc thể hiện
những xung đột cơ bản của tác phẩm. Chẳng hạn tác phẩm Tam Quốc Diễn
Nghĩa (La Quán Trung), các nhân vật: Tào Tháo, Lưu Bị, Quan Công,
Trương Phi, Gia Cát Lượng, Tôn Quyền đều là những nhân vật trung tâm.
* Nhân vật phụ
Trong tác phẩm văn học, hệ thống nhân vật ngoài nhân vật chính (bao
hàm trong đó cả nhân vật trung tâm) còn lại là nhân vật phụ. Nhân vật phụ giữ
12
vai trò thứ yếu so với nhân vật chính trong quá trình phát triển diễn biến của
cốt truyện, trong việc thể hiện chủ đề tác phẩm. Nhân vật phụ góp phàn hỗ trợ
bổ sung cho nhân vật chính, không được làm mờ nhạt nhân vật chính. Có
nhiều nhân vật phụ vẫn được nhà văn miêu tả đậm nét, có cuộc đời và tính
cách riêng, cùng với những nhân vật khác trong tác phẩm tạo nên một bức
ừanh đời sống sinh động và hoàn chỉnh (Thầy thơ lại ừong Chữ người tử tù
của Nguyễn Tuân, Thị Nở trong Chí Phèo của Nam Cao)...
1.1.3.2. Phân loại theo quan hệ thuận - nghịch giữa nhân vật và ỉỷ tưởng (xét
từ góc độ nội dung tư tưởng hay phẩm chất nhân vật).
Có thể chia ra nhân vật chính diện (nhân vật tích cực) và nhân vật phản
diện (nhân vật tiêu cực).
* Nhân vật chỉnh diện: Là loại nhân vật mang trong mình những phẩm
chất tốt đẹp, có thể đại diện cho những giá tri tư tưởng, đạo đức thẩm mỹ mà
nhà văn cùng thời đại nhân vật đó hướng tới. Đó là những nhân vật Chị út,
Chiến, Việt trong tác phẩm của Nguyễn Thi...
* Nhân vật phản diện: Là nhân vật có phẩm chất ngược lại với nhân vật
chính diện. Nhân vật phản diện bị miêu tả trong tác phẩm với thái độ phê
phán. Đó là những nhân vật như Bá Kiến trong tác phẩm Chí Phèo của Nam
năng ban hạnh phúc, đem lại nhiều may mắn cho người lương thiện, giúp họ
vượt qua những trở ngại của cuộc sống; nhân vật phù thủy có chức năng gieo
rắc những rủi ro, những điều xấu, ngăn trở cuộc sống của người lương thiện...
Các nhân vật: Thạch Sanh, Tấm Cám... đều là những nhân vật chức năng.
Nhân vật chức năng không có đời sống nội tâm. Các phẩm chất, đặc
điểm nhân vật cố định không thay đổi từ đầu đến cuối, hành động gần như
theo những công thức đã vạch sẵn. Nhờ đặc điểm này mà các nhân vật chức
năng dễ dàng trở thành biểu trưng trong đời sống tinh thần và hình thức hóa
14
trong sáng tác. Khi phân tích các nhân vật này cần tìm hiểu vai trò và chức
năng mang nội dung xã hội thẩm mỹ của chúng.
Nhân vật chức năng không hoàn toàn mất bóng trong văn học các thời
đại sau này, chỉ có điều nó không tồn tại ở dạng thuần túy như trước.
Nhân vật loại hình: Là loại hình nhân vật thể hiện tập trung các phẩm
chất xã hội, đạo đức của một loại người nhất định của một thời. Đó là nhân
vật khái quát chung về “loại” của các tính cách và nhờ vậy được gọi là điển
hình. Chẳng hạn như nhân vật Acpagông (Lão hà tiện của Moolie) đã thể
hiện tập trung cho thói keo kiệt, Ông Guốcđanh (Trưởng giả học làm sang
của Moolie) là hiện thân cho thói phù phiếm, hiếu danh của các gã tư sản
muốn làm quý tộc.
Hạt nhân của loại nhân vật này là nét khu biệt về mặt tính cách xã hội của
một loại người nào đó. Đúng như Puskin nhận xét: “Ở Moolie người keo kiệt
thì keo kiệt, và chỉ có thế”. Nhân vật điển hình loại này luôn đòi hỏi một cá tính
nhất định được thực hiện qua một số chi tiết chân thực, sống động nào đó chứ
không phải là một khái niệm trừu tượng. Điều đáng nói là khi đắp da, đắp thịt
cho tính cách, nhà văn không quên chủ đích của mình là làm sao gọi cho đúng
cái “thần” của “loại”. Nhân vật chị ú t Tịch trong Người mẹ cầm súng của
cốt truyện”. Từ đây, vô số các thủ pháp miêu tả được thể hiện, dẫn đến sự ra
đời của thủ pháp “dòng ý thức”. Loại nhân vật này xuất hiện nhiều trong văn
học hiện đại.
1.1.3.4.
Phân loại nhân vật theo thể loại
Có thể phân thành: nhân vật tự sự, nhân vật kịch, nhân vật trữ tình.
* Nhân vật tự sự: Là loại nhân vật xuất hiện ừong các tác phẩm truyện.
Đó là những con người bình thường, hàng ngày được thể hiện một cách tập
16
trung và sống động trong tác phẩm. Đây là loại nhân vật hành động, có đời
sống nội tâm phong phú.
* Nhân vật trữ tình: Là nhân vật nghiêng về cảm xúc, không có hành
động, ít được chú ý miêu tả về ngoại hình. Mọi tác động của môi trường sống
chỉ dẫn đến cảm xúc của nhân vật chứ không dẫn đến hành động.
* Nhăn vật kịch: Là loại nhân vật hành động, xuất hiện vào thời điểm
sóng gió nhất, ừong vòng xoáy cuộc đời. Mọi tác động của môi trường sống
đều dẫn đến hành động của nhân vật.
Trên đây là các loại nhân vật thường gặp. Trong văn học còn có thể gặp
một số loại nhân vật khác nữa. Sự phân loại trên đây chỉ có tính chất tương
đối vì trong loại này còn có thể bao hàm một số yếu tố của loại kia và ngược
lại. Không có gì khó hiểu khi ta thấy một nhân vật cụ thể nào đó có mặt trong
nhiều “danh sách” khác nhau. Thực tế ấy đòi hỏi việc nghiên cứu nhân vật
phải ừánh sự cứng nhắc, tuyệt đối hóa.
1.1.4. Môt số đăc điểm của nhân vât trong
văn xuôi Viêt Nam hiên đai
đồng, con người đại diện cho “cái ta” thì ở nhân vật trong văn xuôi hiện đại
các nhà văn còn thấy rõ con người ngoài là con người cộng đồng còn là con
người cá nhân với chiều sâu bí ẩn của tâm hồn. Chính điều này đã góp phần
làm cho văn học có chiều sâu, sức ám ảnh lớn. Các nhà văn đương đại đã bứt
ra khỏi khuôn khổ chật hẹp của cách xây dựng nhân vật ừong truyện ngắn
truyền thống để đi tìm những yếu tố, chất liệu mới mẻ ừong việc phản ánh đời
sống ở bề sâu bí ẩn. Nhân vật được soi chiếu ở nhiều chiều, nhiều hướng, đặt
trong nhiều mối quan hệ khác nhau, tránh được tính chất phiến diện, giản đơn
một chiều. Trong truyện ngắn “tính riêng” của mỗi nhân vật trở thành phẩm
chất nghệ thuật quan trọng bậc nhất. Mỗi nhân vật là một con người cá nhân
cụ thể cần tìm hiểu, khám phá. Cái mà nhà văn quan tâm đến nhân vật không
còn là các đặc điểm, thuộc tính xã hội của nó nữa mà là cá tính, là những mâu
thuẫn nội tại, những nghịch lý đan xen trong bản thân nó.
Truyện ngắn Việt Nam thời kỳ đổi mới có sự đột phá lớn về nhiều mặt,
nhiều bình diện, kết đọng ở nhiều thảnh tựu và thể hiện rõ sự ưu việt của mình
trong sự khám phá nghệ thuật của đời sống. Nổi bật là những tác giả, những
cây bút tiêu biểu: Nguyễn Huy Thiệp từng tạo nên một cơn lốc xoáy văn học,
Nguyễn Ngọc Tư với Cánh đồng bất tận, Đỗ Hoàng Diệu với Bóng đè...Mỗi
nhà văn một bút pháp riêng đã tạo nên những truyện ngắn hay. Đây là thời kỳ
“bội thu”, “thăng hoa”, “được mùa”, “lên ngôi” của thể loại truyện ngắn.
Chúng ta có thể nhận thấy sự đổi mới cơ bản của các cây bút này trên nhiều
lĩnh vực, song tập trung nhất vẫn là ừong cách tiếp cận và xây dựng nhân vật
để phản ánh đời sống.
18
Nhân vật trong văn xuôi Việt Nam hiện đại, về cơ bản có những đặc
điểm sau:
Thứ nhất, nếu như nhân vật trong văn xuôi giai đoạn trước được khai
sắc hơn về con người. Phác họa chân dung những con người vừa đời thường
vừa tràn thế, luôn luôn khao khát cái đẹp và hướng thiện là nét nổi bật mang
đậm nét ý nghĩa nhân văn trong quan niệm nghệ thuật về con người.
Tìm hiểu những biểu hiện mới của nhân vật ừong văn xuôi Việt Nam
hiện đại, tác giả luận văn sẽ có thêm cơ sở thực tiễn để nghiên cứu thế giới
nhân vật ừong văn xuôi Phùng Thiên Tân.
1.2. Tác giả Phùng Thiên Tân vói đề tài Vì an ninh tổ quốc và bình yên
cho cuộc sống
Phùng Thiên Tân sinh ngày 20 tháng 5 năm 1954 tại làng Bố, nay thuộc
phường Đông Vệ, thành phố Thanh Hóa. Ông tốt nghiệp Đại học An ninh
năm 1976, sau đó được phân công về phòng Sáng tác văn học - Bộ Công an.
Từ năm 1981 ông về làm biên tập viên Nhà Xuất bản Công an Nhân dân.
Năm 1991 được bổ nhiệm làm Trưởng chi nhánh Nhà Xuất bản Công an
Nhân dân tại thành phố Hồ Chí Minh. Năm 2001 được đề bạt Phó Giám đốc
Nhà Xuất bản Công an Nhân dân. Năm 2009 ông được bổ nhiệm là Giám đốc,
Tổng Biên tập.
Vốn là một sĩ quan an ninh được đào tạo bài bản, Phùng Thiên Tân đến
với văn chương như một duyên may tình cờ. Người có công dìu dắt Phùng
Thiên Tân sang cánh đồng văn chương màu mỡ và cũng lắm thử thách khắc
nghiệt này là cố nhà văn Lê Tri Kỷ. Theo như nhà văn tâm sự, cách rèn tập
của người thầy, người anh Lê Tri Kỷ giống như cách của các bác thợ rèn ở
quê dạy cậu tiểu đồng từ cách nhóm lửa, quai búa thế nào để ra được con dao,
cái liềm... Được sự chỉ bảo của người đi trước cùng với tố chất văn chương,
20
tỉnh thần ham học hỏi, người chiến sĩ công an Phùng Thiên Tân đã ghi dấu tên
tuổi mình ở địa hạt của văn chương với tư cách một nhà văn thực sự.
Nhà văn tồn tại trên đời nhờ tác phẩm. Trong hành trình sáng tác của