Phân tích tâm trạng hồ xuân hương trong bài thơ tự tình - Pdf 38

TÊN:
LỚP:

Điểm:

Lời phê :

Đề: Phân tích tâm trạng Hồ Xuân Hương trong bài thơ “ Tự
Tình”
BÀI VIẾT
Trong lịch sử Việt Nam ta có một nữ thi sĩ xuất sắc sống ở
thế kỉ XVIII, được người đời mệnh danh với danh hiệu “Bà chúa
thơ Nôm” không ai khác chính là Hồ Xuân Hương. Hồ Xuân
Hương là hiện tượng rất độc đáo, một nhà thơ phụ nữ viết về
phụ nữ, trào phúng mà trữ tình, đậm đà chất văn học dân gian
từ đề tài, cảm hứng đến ngôn ngũ hình tượng. Nổi bật trong
sáng tác thơ Nôm Hồ Xuân Hương là tiếng nói thương cảm đối
với người phụ nữ, là sự khẳng định, đề cao vẻ đẹp và khác vọng
trong họ.
Bà là người đa tài, đa tình, tính cách phóng khoáng và
giao thiệp rộng, có rất nhiều bạn văn chương. Nhưng về đường
tình duyên của Hồ Xuân Hương gặp phải nhiều éo le, ngang trái
(hai đời chồng nhưng chỉ với danh phận là vợ lẽ) sống không
mấy hạnh phúc. Cũng vì thế mà bà đã dãi bày lòng mình qua
bài thơ “ Tự Tình”.
Bài thơ mở đẩu với hai câu tả cảnh, nhưng trong đó lại
chứa đựng một tâm trạng đa sầu, đa cảm nơi tác giả.
“ Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non.”



lòng mình, sức mình, không chấp nhận thực tại, khát khao hạnh
phúc.


“Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám,
Đâm toạc chân mấy, đá mấy hòn.”
Hai câu thơ là hình ảnh thiên nhiên dữ dội được tác giã
mượn để nói lên nỗi niềm phuẫn uất của mình. Rêu là loài
mỏng manh nhỏ bé nhưng lại có sức sống vô cùng mạnh mẽ,
dù sống ở bất cứ một điều kiện nào thì nó vẫn có thể tươi tốt.
Đá im lìm mà hòn nọ tảng kia như đua nhau đâm toạc chân
mây để khẳng định sự hiện diện của mình. Hai hình ảnh này lại
cho thấy một sự phi thường của nghị lực luôn dám đối mặt ,với
mọi thách thức, rêu có thể xiêng ngang mặt đất, đá rồi sẽ đâm
toạc chân mây , đâm toạc tất cả những gì ngăn trở, ràng buộc,
giam hãm, huỷ hoại thân phận mình, cuộc đời mình. Lối đảo
ngữ cùng với những động từ mạnh mẽ thể hiện nỗi khát khao
hạnh phúc, có thể giải thoát nỗi cô đơn trong lòng thi sĩ.
“Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
Mảnh tình san sẻ tí con con!”
Dường như tất cả mọi sự cố gắng đều vô ích, sự thật
vẫn là sự thật. Thời gian cứ vô hình trôi chảy, xuân của tự nhiên
đi qua rồi trở lại nhưng xuân của người thì không. Câu thơ diễn
tả tâm trạng ngao ngán của tác giả đến cực độ. Câu ‘Mảnh tình
san sẻ tí con con!”, mảnh tình đã bé lại còn phải san sẻ, nhung
khi nhận về chỉ còn tí con con. Không được hưởng một tình yêu
một hạnh phúc trọn vẹn, tới khi tìm đến với hạnh phúc lại phải
san sẻ với kẻ khác. Đây cũng là nỗi làng của nữ sĩ cũng như là
nỗi long của người phụ nữ trong xã hội xưa, khi hạnh phúc với
họ luôn là điều gì không đầy đủ.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status