Văn mẫu lớp 3: Viết lại buổi đầu em đi học thành một đoạn
văn ngắn
ĐỀ BÀI: EM HÃY VIẾT LẠI BUỔI ĐẦU EM ĐI HỌC THÀNH MỘT
ĐOẠN VĂN NGẮN
Bài làm 1
Không hiểu sao, cái buổi sáng ấy, em dậy sớm thế không biết! Sau hồi chuông
báo thức của cái đồng hồ đặt trên đầu giường, em bật dậy chạy ra sân tập thể
dục, rồi nhanh nhẹn đánh răng rửa mặt như có ai đang hối thúc mình vậy. Ăn
sáng xong, vội vàng mặc bộ áo quần đồng phục mà chị Hoài đã chuẩn bị cho
em từ tối hôm qua, đeo thử chiếc cặp sách mới vào vai, đi đi lại lại trong phòng,
sẵn sàng như một người lính chờ lệnh lên đường. Giá như sáng nay có mẹ ở
nhà thì vui biết chừng nào! Đã mấy tháng nay, mẹ đi học ở mãi ngoài Hà Nội,
ở nhà chỉ có ba bố con. Vì vậy, ngày đến trường đầu tiên của em đều do bố và
chị Hoài chuẩn bị cả. Vừa mới hơn 6 giờ một tí, chị Hoài đã đẩy xe ra sân, rồi
hai chị em chào bố để đến trường. Bố tiễn hai chị em ra cổng, dặn dò chị Hoài
mấy câu rồi xoa đầu em nói nhỏ: “Chị thay bố và mẹ đưa con đến trường, con
vui lên nhé! Phải ra dáng là một thằng con trai cứng cỏi, bạo dạn đừng khóc
nhè, nhõng nhẽo chị mà bạn bè nó cười cho, nghe con! Thôi, hai chị em đi cho
sớm”. Chị Hoài cho xe ra cổng rồi nhấn ga theo đường Lê Đại Hành hướng tới
Trường Tiểu học Lương Thế Vinh. Khoảng mười phút sau hai chị em đã đến
cổng trường. Chị Hoài khóa xe lại dẫn em vào lớp. Thoáng thấy bóng cô giáo,
em vội níu chặt lấy chị Hoài. Cô giáo từ trên bục giáo viên bước xuống, nhìn
em mỉm cười “Nào lại đây với cô, đừng ngại! Cô trò mình làm quen với nhau
đi! Em tên gì?” “Dạ, em tên Hùng ạ! Trương Thế Hùng”. “Ồ, tên đẹp lắm, lại
có dáng vẻ của một lực sĩ thể hình nữa!”. Chưa gặp cô lần nào mà nghe giọng
nói của cô, nét mặt tươi vui của cộ, tự nhiên em thấy gần gũi thân thiết như
người nhà của mình vậy. Cảm giác sợ hãi, lo lắng lúc đầu tan biến tự lúc nào,
em không biết nữa. Em còn giục chị Hoài: "Chị đi học đi, kẻo muộn!”. Ngày đi
học đầu tiên của em là thế đó.
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
cơm, bố tôi dặn: “Sáng nay, con ráng dậy sớm chuẩn bị mọi thứ cho gọn gàng
để bố đưa đi học, bố còn đến cơ quan nữa. Đừng ngủ trễ như mọi hôm, vì từ
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
nay, cả hai bố con mình phải dậy sớm”. Có lẽ lời bố dặn và tâm trạng bồn chồn
của ngày đi học đầu tiên đã giúp tôi bật dậy một cách nhanh chóng như thế. Tôi
xếp chăn màn lại gọn gàng, bỏ vào tủ, rồi nhanh nhẹn vào phòng tắm làm vệ
sinh cá nhân. Bữa ăn sáng đã được bố chuẩn bị từ lúc nào rồi. Mùi ngò rí thơm
phức bay lên từ hai tô mì hải sản có sức hấp dẫn đến kì lạ. Vừa ăn, bố vừa dặn
dò những điều cần thiết khi đến trường. Hai bố con ăn xong thì đồng hồ treo
tường cũng vừa điểm chuông báo hiệu đã đến 6 giờ. Tôi mặc vội bộ đồng phục
mà bố đã chuẩn bị sẵn từ tối qua, chải lại tóc và buộc gọn lên đỉnh đầu, khoác
chiếc cặp sách vào vai. Ngoài sân, bô tôi đã nổ máy chờ tôi ra. Bố tôi là một
người rất chu đáo, tôi không biết lí do vì sao bố mẹ tôi chia tay nhau mỗi người
mỗi ngả. Tôi chỉ còn nhớ mờ mờ ngày mẹ tôi ra đi rời xa bố con tôi là lúc tôi
học lớp Chồi. Rồi từ đó đến bây giờ, tôi không gặp lại được mẹ. Nghe bố nói
“Mẹ lấy chồng mãi tận bên kia đại dương”, sau đó không hề thấy bố nhắc lại
nữa. Có lẽ, thấy tôi vắng mẹ, nên bố tôi càng thương tôi hơn, chăm lo cho tôi
đầy đủ không kém gì các bạn đồng lứa. Khi xe hai bố con tôi đến cổng trường
thì các bậc phụ huynh khác cũng đã đưa con mình đến. Người nào tay cũng
xách cặp, tay dẫn con đi đi, lại lại tìm lớp học cho con mình. Dường như bố tôi
biết trước lớp học của tôi rồi, nên bố dẫn tôi đi một mạch đến cuối dãy phòng
học thì dừng lại. Bố nói: “Lớp của con đây rồi!”. Vừa nghe bố nói xong thì cô
giáo từ trong cửa lớp đi ra, mỉm cười với bố con tôi: “Anh cho cháu vào đây,
rồi về đi làm, kẻo trễ. Chút nữa bạn bè cháu vào, cháu sẽ vui thôi mà!”. Bố tôi
cảm ơn cô giáo và cúi xuống dặn dò tôi: “Trưa tan học, con đứng chờ ở cổng
rồi bố sẽ đến rước nhé. Đừng chạy đi đâu nghe con!” Tự nhiên, tôi cảm thấy
buồn và hụt hẫng. Tôi ôm ghì lấy bố, cố ghìm để khỏi bật ra tiếng khóc. Tôi nói
không còn ì à như trước nữa. Tôi nhanh nhẹn vào phòng tắm đánh răng rửa mặt,
làm vệ sinh cá nhân, rồi vui vẻ ngồi vào bàn ăn. Thường ngày, tô mì Kim Chi
hay tô hủ tiếu tôi phải ăn đến ngoài ba mươi phút mới xong, thể mà sáng ấy,
khoảng năm bảy phút gì đó, tô hủ tiếu đã hết sạch, Anh Hai phải thốt lên “Bé
Hương tiến bộ thật! Ăn nhanh bằng anh rồi đấy. Phải vậy chứ! Sinh viên năm
nhất rồi, có khác!”. Mẹ tôi nhìn anh Hai rồi nhìn tôi mỉm cười. Tôi thấy lòng
mình vui vui một niềm vui mới lạ. Phải rồi, mới hôm qua tôi đang còn là một
đứa trẻ mẫu giáo. Thế mà sáng nay, tôi đã trở thành một học sinh lớp Một,
được mặc bộ đồ đồng phục, được khoác chiếc cặp sách trên vai như chị
Phượng, chị Diễm nhà kế bên, thích ơi là thích! Tâm trạng tôi lúc ấy cứ bồn
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí
chồn, háo hức như người sắp đi dự hội vậy. Bỗng, anh Hai giục: “Em chuẩn bị
nhanh lên, anh đưa em đến trường!”. “Em xong đây rồi, anh đưa xe ra trước đi.
Em nhờ mẹ buộc tóc, rồi em ra ngay!”.
Hai anh em đến trường lúc 6 giờ 30 phút. Ngoài cổng trường, người và xe cộ
tấp nập. Anh Hai gửi chiếc xe đạp ở nhà giữ xe, rồi quay lại dẫn tôi vào lớp học.
Vừa mới nhìn thấy cô giáo từ phòng bên bước lại, tôi khoanh tay cúi đầu chào
cô giáo: ‘‘Dạ, con chào cô ạ!”. Cô mỉm cười bước lại bên tôi, nhẹ nhàng đỡ
chiếc cặp sách trên vai tôi xuống, rồi nói: “Con là Hương phải không? Con bố
Thanh xinh quá! Con ngồi vào đây!”. Cô chỉ chỗ cho tôi ngồi ở bàn thứ hai bên
phải. Tôi ngạc nhiên vô cùng, không hiểu sao cô lại biết tên tôi. Mãi đến sau
này tôi mới rõ, cô là bạn thân của bố tôi hồi cùng học phổ thông với nhau.
Câu chuyện “Ngày đi học đầu tiên của tôi” là vậy đó.
VnDoc - Tải tài liệu, văn bản pháp luật, biểu mẫu miễn phí