Bài viết số 2 lớp 7 văn biểu cảm - Pdf 38

Bài vi ết s ố2 l ớp 7 đề 1: Bi ểu c ảm v ềcây
ph ượn g
“Nh ững chi ếc gi ỏxe, ch ởđầy hoa ph ượ
n g. em ch ởmùa hè c ủa tôi đi đâ u…”. M ỗi l ần nghe nh ữ
ng giai
đi ệu du d ươn g và quen thu ộc ấy , lòng tôi th ấy nao nao bu ồn. nh ữ
ng l ờ
i cag ợ
i cho tôi nh ớv ề1 loài hoa
tôi yêu quý.
Không hi ểu sao m ỗi l ần t ưở
n g t ượ
n g v ềhoa ph ượ
n g thong đầu tôi l ại xu ất hi ện hàng tr ăm đốm l ử
a liên
ti ếp ấm nóng đến chói chang. H ầu h ết nh ữ
ng ng ườ
i yêu hoa ph ượ
n g đều nói: “nó đẹp vì bi ết t ận hi ến h ết
mình v ẻđẹp ”. Ph ượ
n g không đỏ th ẫm ngh ưnhung nh ưm ấy bông h ồng ki ều di ễm. Nó đỏ r ự
c và th ậm
chí r ất t ươ
i . Nh ữ
ng cánh hoa l ượ
n theo nh ữ
ng đườn g cong tùy ý, lúc n ở
, nó túa ra đều nh ưm ột chi ếc
chong chóng s ắp quay. H ươ
n g ph ượ
n g th ơ

, nh ư
ng chúng tôi v ẫn th ấy bu ồn
l ắm l ắm. b ạn bè c ản ăm h ọc vui v ẻv ới nhau v ậy mà bây gi ờph ải t ạm xa m ấy tháng. Chúng tôi bu ồn
th ậm chí có b ạn còn phát khóc khi ph ải tr ải qua nh ữ
ng l ần nh ưth ế.

Bài vi ết số 2 l ớp 7 v ăn bi ểu c ảm
Hoa phượng đẹp và tất nhiên nó s ẽ mãi là bi ểu t ượng cho tu ổi h ọc trò. Hoa ph ượng r ất gi ống l ũ h ọc trò
nhỏ chúng tôi b ởi nó cũng ngây th ơ và c ũng s ống h ết mình 1 cách th ủy chung b ằng t ấm lòng son đỏ.
Dưới mái tr ường cấp 1 thân yêu, không ph ải ai h ết mà chính là hàng ph ượng đã ch ứng ki ến l ũ h ọc trò
chúng tôi lần l ượt tr ưởng thành. Gi ờ đây khi đã chia xa, tôi nh ớ đến nao lòng hàng ph ượng, nh ớ nh ớ
những bông hoa đỏ kh ắc ghi bao kỉ ni ệm h ọc trò nh ất là nh ững k ỉ ni ệm c ủa n ăm h ọc l ớp 5.


Ở ngôi tr ường m ới của chúng tôi, hàng ph ượng m ới tr ồng ch ưa k ịp tr ổ hoa. Nh ưng tôi v ẫn ch ờ v ới 1 tình
yêu và 1 ni ềm nh ớ nhung da di ết. Hoa ph ượng không bi ết t ự lúc nào đã tr ở thành 1 ph ần máu th ịt c ủa
tôi. Nó là tình yêu c ủa tôi, là n ỗi nh ớ mà tôi đã dành tr ọn cho 1 th ời h ọc trò đầy

Bài vi ết s ố 2 l ớp 7 đề 2: Bi ểu c ảm v ề cây d ừa
Đất nước Việt Nam trải dài hơn 2000 cây số,phong cảnh nơi nào cũng đẹp đẽ, cuốn hút lòng người. Nếu
du khách làm một cuộc hành trình xuyên Việt bằng tàu hoả từ Bắc vào Nam thì khi qua vùng duyên hải
miền Trung, ắt hẳn sẽ ngạc nhiên và thích thú trước rừng dừa bạt ngàn chạy dài ven biển.
Ở dải đất miền Trung quê em, dừa là chủ yếu. Không biết cây dừa mọc trên đất này từ bao giờ và tại sao
lại chọn vùng cát trắng, biển xanh là nơi sinh sôi phát triển? Cây dừa thân màu nâu sẫm. Trên thân có
nhiều lớp bẹ dừa già đã rụng in thành dấu chi chít. Phía ngọn cây lá mọc thành vòng tròn, xoè đều.
Những lá nhỏ màu xanh thẫm mọc nối tiếp nhau xuôi theo hai bên cuốn. Tàu dừa rộng cả mét và dài đến
ba, bốn mét. Hoa dừa mọc thành từng chùm lớn, gồm nhiều hoa nhỏ như hạt lúa, màu trắng ngà, có mùi
thơm diệu nhẹ.
Dừa ra trái quanh năm. Trái kết thành từng quày. Bốn năm quày lớn, nhỏ chen xít nhau thành ngọn. Trái
dừa tròn, phía đuôi hơi thon lại, màu xanh thẩm. Ngoài cùng là lớp vỏ dày, sơ bao bọc gáo cứng. Tiếp đó

Nước việt nam xanh muôn vàn cây lá khác nhau,cây nào cũng đẹp,cây nào c ũng quý,nh ưng thân thu ộc
nhất vẫn là tre nứa trúc mai vầu mấy chục loại khác nhau,nh ưng cùng một mần xanh m ọc th ẳng…”
“Tre xanh, xanh tự bao giờ
Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh…”
Cây tre, cây nứa, cây vầu, trúc,… và nhiều loại tre bương khác là lo ại cây thuộc h ọ Lúa. Tre có thân r ể
ngâm, sống lâu mọc ra những chồi gọi là măng. Thân rạ hóa mộc có thể cao đến 10 -18m , ít phân
nhánh. Mỗi cây có khoảng 30 đốt,… Cả đời cây tre chỉ ra hoa một lần và vòng đời c ủa nó s ẽ khép l ại khi
tre “bật ra hoa”.
Cùng với cây đa, bến nước, sân đình_một hinh ảnh quen thuộc, thân th ương c ủa làng Vi ệt c ổ truy ền, thì
những bụi tre làng từ hàng ngàn năm đã có sự cộng sinh, cộng cảm đối v ới người Vi ệt. Tre hi ến dâng
bóng mát cho đời và sẳn sàng hy sinh tất cả. Từ măng tre ngọt bùi đến bẹ tre làm nón, t ừ thân tre cành
lá đến gốc tre đều góp phần xây dựng cuộc sống.
Cây tre đã gắn bó với bao thăng trầm của lịch sử nước nhà. “…Đất nước lớn lên khi dân mình bi ết tr ồng
tre và đánh giặc…”. Không phài ngẫu nhiên sự tích loại tre thân vàng được ng ười Vi ệt g ắn v ới truy ền
thuyết về Thánh Gióng_ hình ảnh Thánh Gióng nhổ b ụi tre đằng ngà đánh đuổi gi ặc Àn xâm l ược đã tr ở
thành biểu tượng cho sức mạnh chiến thắng thần kỳ, đột biến của dân t ộc ta đối v ới nh ững kẻ thù xâm
lược lớn mạnh. Mặt khác, hình tượng của cậu bé Thánh Gióng v ươn vai hóa thân thành ng ười kh ổng l ồ
rất có thể liên quan đến khả năng sinh trưởng rất nhanh của cây tre ( theo các nhà Th ực v ật h ọc, thì cây
tre phát triển điều kiện lý tưởng, có thể cao thêm từ 15 -20cm mỗi ngày). Tr ải qua nhi ều th ời k ỳ l ịch s ử,
các lũy tre xanh đã trở thành “pháo đài xanh” vững chắc chống quân xâm l ược, ch ống thiên tai, đồng
hóa. Tre thật sự trở thành chiến lũy và là nguồn vật liệu vô tận để chế tạo v ũ khí t ấn côngtrong các cu ộc
chiến. Chính những cọc tre trên sông Bạch Đằng, Ngô Quyền đã đánh tan quân Nam Hán. Chính ng ọn
tầm vông góp phần rất lớn trong việc đánh đuổi quân xâm lược để giàng Độc lập Tự do cho Tổ Qu ốc. “
Tre giữ làng, giữ nước, giừ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín,…”
Vốn gần gũi và thân thiết với dân tộc, cây tre đã từng là ngưồn cảm h ứng vô tận trong văn h ọc, ngh ệ
thuật. Từ những câu chuyện cổ tích ( Nàng Ưt ống tre, cây tre trăm đốt,…) đến các ca dao, t ục ng ữ đều
có mặt của tre. Đã có không ít tác phẩm nổi tiếng viết về tre : “Cây tre Vi ệt Nam” c ủa Thép M ới và bài th ơ
cùng tên của thi sỹ Nguyễn Duy,… Tre còn góp mặt trong những làn đi ệu dân ca, đi ệu múa s ạp ph ổ bi ến
hầu khắp cả nước. Và nó là một trong những chất liệu khá quan trọng trong việc t ạo ra các nh ạc khí dân
tộc như : đàn tơ tưng, sáo, kèn,… Tre đi vào cuộc sống c ủa mỗi người, đi sâu th ẳm vào tâm h ồn ng ười

báo hiệu của ngày hè. Mùa hè, bàng khoác trên mình chiếc áo màu xanh. Những tán lá như những chiếc
lọng xanh mát rượi che đi cái nắng oi ả trong buổi trưa hè. Dưới gốc bàng là cả một kho cổ tích của lũ trẻ
con xóm nhỏ. Bọn trẻ chúng tôi thường lấy lá bàng làm những chú trâu chọi, nghênh nghênh đôi sừng
nhọn hoắt, sáp vào nhau trong tiếng hò reo náo nhiệt. Những đêm trăng sáng mất điện, chúng tôi lại rủ
nhau chơi trò “rồng rắn” quanh gốc bàng cổ thật vui…
Gốc bàng xù xì, rễ toả ra nhiều phía nên bao nhiêu sinh lực bàng dành hết cho lá, cho cành, cho những
chùm hoa trắng nhỏ li ti kết thành trái. Bàng hứng nắng trên đầu để gốc mát quanh năm, để ánh nắng
trưa hè lọc qua lung linh huyền ảo. Trong tán lá bàng xanh ấy là thế giới riêng của những chú chim sẻ,
chim sâu bé nhỏ. Đứng dưới gốc bàng nghe tiếng kêu lích chích của chung rộ lên thật vui tai.
Tạm biệt mùa hè, bàng đón thu sang với làn sương mỏng cùng ánh nắng thu hanh hao để những chiếc
lá xanh của mình chuyển dần sang màu vàng. Rồi một ngày gió heo may se lạnh, những cơn mưa thưa
dần, đó cũng là lúc quanh gốc bàng đã lác đác rụng những quả bàng chín. Lũ trẻ xóm tôi, cứ đi học về là
lại đến bên cây bàng tìm hái bàng để ăn. Với chúng tôi, bàng chín là một món đặc sản ngon tuyệt. Bàng
chín ăn có vị ngòn ngọt, chua chua, hơi chan chát… Nếu ai đã cầm trái bàng chín trên tay, chắc chắn sẽ
không thể nào quên được mùi thơm dịu toả ra từ lớp vỏ vàng bóng. Đập vỡ hạt ra bạn sẽ thấy nhân trái
bàng màu trắng đục, ăn thơm béo lạ thường. Phải chăng rễ bàng đã phải cÇn mẫn, vất vả chắt chiu màu
mỡ trong lòng đất mẹ để chúng tôi có được những trái, nhân ngon, ngọt lành đến vậy!
Lá bàng từ màu vàng nhạt, sậm dần rồi chuyển sang nhuộm màu đỏ sẫm. Đó là lúc bàng gửi những tấm
thiệp hồng đầu đông cho con người, cho cây cỏ. Từng cơn gió bấc thổi mạnh, lá bàng lìa khỏi cành bay
vào không gian như nuối tiếc điều gì đó rồi nhẹ nhàng đáp xuống cỏ. Đông đã đến thật rồi! Bàng trút lá,
cành cây trơ trụi khẳng khiu giữa mùa đông buốt giá. Nhiều hôm mưa phùn, gió bấc, tôi thấy thương cây
bàng vô cùng và thầm hỏi: “Bàng ơi, trời lạnh lắm, bạn có rét nhiều không?”. Lá bàng khô rơi xào xạc


trên lối mòn như trả lời: “Cám ơn bạn, mình không sao đâu. Thu qua, đông tới, và rồi xuân sẽ lại sang,
chúng tôi quen rồi bạn ạ!”
Giã từ những ngày đông giá rét, xuân về, cây bàng khoác lên mình những đốm lửa màu xanh. Rồi những
đốm lửa màu xanh ấy cứ lớn dần, lớn dần,… Bàng cựa mình runh rinh hé mắt nhìn bầu trời xanh thẳm.
Và kì diệu thay, chỉ vài ba hôm không để ý, bàng đã hoàn toàn đổi khác với tấm áo choàng xanh non tươi
mới. Cây xoè rộng tán, đung đưa lá cành vẫy gọi chim chóc trở về tụ họp hót ríu ran. Lũ trẻ con chúng tôi

chỗ nghỉ. Quán nước ven đường dưới gốc đa ấy râm ran bao chuyện ở đời. Bát nước chè xanh hay bát
vối đặc cùng với ngọn gió mát làng dưới bóng đa rì rào ấy đã xua đi bao gian khó nhọc nhằn của cuộc
sống mưu sinh. Cổng làng bên cạnh gốc đa nơi thuở thiếu thời ta chong chong chờ mẹ đi chợ về có gió
cành đa vỗ về ôm ấp để đến bây giờ cái cảnh ấy vẫn hoài niệm canh cánh mãi trong ta. Và anh nghệ sĩ
góc máy nào gam màu nào để anh có được một tấm ảnh một bức tranh cổng làng ta, mái đình quê ta với
gốc đa sần sùi rêu mốc, lá đa xanh ngát đẹp ngời đến thế !


Cây đa đi vào lịch sử mỗi làng. Thời chống Pháp, ngọn đa là nơi treo cờ khởi nghĩa, gốc đa là nơi cất
giấu thư từ, tài liệu bí mật. Thời chống Mĩ gốc đa lại là chòi gác máy bay, nơi treo kẻng báo động. Còn
mãi trong ta cây đa Tân Trào thủ đô kháng chiến khi xưa. Đa là nỗi kinh hoàng cho lũ giặc, là bình yên
cho xóm làng. Phải chăng “thân cây đa” cũng là từ ý nghĩa đó. Đa là một trong những biểu tượng của
làng.
Bác Hồ người anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, người đã phát động Tết trồng
cây và việc trồng cây mỗi mùa xuân đến theo lời Bác dạy là một nét đẹp văn hóa của người VN chúng ta.
Cả cuộc đời Người, Bác đã trồng biết bao cây xanh tạo bóng mát cho đời, trong đó có nhiều cây đa. Tết
Kỉ Dậu (1969) Tết cuối cùng của đời người, Người đã kịp trồng cây đa cuois cùng tại xã Vật Lại (Ba Vì).
Những cây đa Bác trồng đã vươn cành xanh lá tỏa bóng rợp mát quê hương. Theo chân Bác, cùng với
việc trồng cây ăn quả, cây lấy gỗ, chúng ta hãy trồng thêm nhiều cây đa nữa ở những nơi trung tâm làng
xã để cho “cây đa bến nước sân đình” mãi là những tín hiệu bình yên, biểu tượng của một làng quê văn
hóa VN.

Bài vi ết s ố 2 l ớp 7 đề 6: Bi ểu c ảm v ề cây hoa
h ồng
Loài hoa các bạn thích là hoa gì? Chắc chắn có nhiều câu trả l ời. Chị Huệ tr ắng mu ốt duyên dáng hay là
chị phong lan tim tím yểu điệu? Còn với em, loài hoa em yêu thích và đẹp nh ất là hoa h ồng.
Trước hiên nhà em có trồng một chậu hồng nho nhỏ. Hoa hồng quả không hổ danh là n ữ hoàng các hoa.
Đó là cây hồng nhung. Hoa khoác lên mình bộ váy áo màu đỏ th ắm, một màu đỏ thật sang. Nh ưng b ộ d ạ
hội đó còn lộng lẫy hơn vào buổi sáng, những hạt sương đọng trên cánh hoa nh ư nh ững viên kim c ương
lấp lánh trong nắng, điểm xuyến cho tà áo thắm đỏ rực rỡ. Cây hoa chỉ ra ba bông nh ưng bông nào bông

bỏ lá già, vừa thay lá non. Cứ mỗi trận gió, hàng ngàn chiếc lá vàng t ươi l ại lìa cành, bay ph ơi ph ới, đậu
trên vai trên tóc người qua, dát vàng rực rỡ những vỉa hè phố c ũ. Những năm cu ối cấp ph ổ thông, đi h ọc
về trên con đường này, trò chơi ưa thích của chúng tôi là đu ổi bắt những chi ếc lá vàng bay. Có nhi ều
chiếc lá đã được cất vào thơ, ép vào trang lưu niệm. Con đường rắc đầy lá vàng ấy, khi xa Hà N ội, tôi
nhớ đến nao lòng.
Rồi những chùm hoa sấu trăng trắng, nhỏ xinh hình cái chuông đã bật ra cùng v ới màu lá m ới xanh non.
Không thơm nồng nàn như hoa sữa, mùi hoa sấu thơm nhẹ, man mác mà thanh tao. Bây gi ờ, tr ẻ con
không lấy chỉ xâu hoa rụng thành chuỗi đeo cổ nữa. Những bông hoa sấu r ụng thành l ớp m ỏng, tr ắng c ả
gốc cây sau những trận mưa đầu hạ. Và một hôm nào đó, như theo lệnh chỉ huy của một nhạc tr ưởng, t ừ
những vòm cây xanh, dàn nhạc ve bỗng đồng loạt cất lên bản giao hưởng mùa hè. Ấy là lúc Hà N ội b ước
vào mùa quả sấu.
Trước sấu rẻ lắm, một cân sấu chỉ dăm bảy ngàn đồng, câu “bọn trèo me, trèo sấu” có th ời dùng mang
tính miệt thị để chỉ những người vô gia cư trên đường Hà Nội. Một ngàn r ưởi gốc sấu già trồng trên các
đường phố, công viên của Hà Nội do công ty Công viên và cây xanh quản lý chỉ mang l ại món thu nh ập
thêm không đáng kể cho công nhân. Dăm năm trở lại đây, sấu bỗng tr ở thành loại qu ả được giá, làm cho
anh bạn tôi chợt nảy ra ý định trồng sấu để làm giàu.
Thiên nhiên thật kì diệu, cũng đất ấy, nắng ấy, gió ấy, sao có cây cho quả ngọt ngào, có cây l ại cho v ị
chua như sấu. Cây sấu chua, chua cả từ cái lá, từ bông hoa bé xíu. Còn qu ả thì… Tr ời ơi, ch ỉ v ừa ngh ĩ
đến, nước miếng đã tứa ra khắp chân răng, vừa sợ, lại vừa thích. Chả thế mà có ng ười lí gi ải cái tên qu ả
sấu rằng: vì quả ăn chua quá, nhăn hết mặt mũi lại, xấu lắm, nên mới gọi là quả s ấu. (!)
Mùa này quả sấu còn non, chỉ nhỏ xinh như đầu ngón tay, cùi mỏng, v ị chua nhè nh ẹ, làm món s ấu d ầm
đường tuyệt ngon. Ra chợ, một cân sấu giá mấy chục ngàn, nếu yêu cầu gọt vỏ, tr ả thêm ti ền thì ngang
giá một cân thịt lợn ngon. Đắt, nhưng người bán cũng không gọt xuể. Quả sấu bé, g ọt xong m ột cân thì
hỏng hết móng tay còn gì. Các mợ, các cô bây giờ thà mất thêm ít ti ền, ch ứ không thích h ỏng búp sen
đâu. Mang sấu về, rửa sạch nhựa, lấy dao chích nhẹ một hình ch ữ thập vào quả, nông thôi, k ẻo khi làm
xong, quả sấu vỡ ra, không đẹp. Ngâm nước vôi khoảng một giờ cho bớt chua. Nước đường thắng lên,
thả chút gừng cạo vỏ, đập dập cho thơm, đổ ào tất cả sấu vào, đảo lên rồi b ắc ra ngay. Để lâu, qu ả s ấu
chín nhũn, coi như hỏng. Cứ ngâm sấu trong nước đường cho ngấm. Khi nào ăn, múc ra bát s ứ tr ắng
nhỏ, dùng đoạn cật tre cắt vát đầu xiên từng quả, ngậm hờ trên môi, khẽ mút l ấy v ị ngọt c ủa đường, v ị
chua thanh của sấu, vị thơm của gừng, để cảm nhận hết nét thanh tao c ủa món quà, b ỗng th ấy cái nóng


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status