Những bức th tình hay nhất
Bức th tình của Ibrahim
"Lêônora yêu dấu, anh đi đây, anh từ biệt em vĩnh viễn. Anh viết th cho
em, bởi vì anh không thể có đủ sức đề bày giải cùng em bằng cách khác.
Hạnh phúc của anh không thể tiếp tục đợc nữa. Anh đã đợc hởng nó, bất
chấp số phận, bất chấp tạo hóa. Thế nào rồi em cũng có ngày sẽ không yêu
anh nữa; tình say đắm kia rồi có ngày sẽ mất. ý nghĩ này luôn bám theo
anh, ngay cả trong những giây phút mà hình nh anh đã quên hết, khi bên
chân em anh say sa uống lấy sự hy sinh cuồng nhiệt của em, nguồn ái ân
không bao giờ cạn của em... Thế gian nhẹ dạ lắm, những việc gì mà trên lý
thuyết nó chấp nhận, thì trên thực tế nó lại xua đuổi không thơng tiếc:
không chóng thì chầy, những lời nhạo báng tàn nhẫn của thế gian cũng sẽ
thắng đợc em, sẽ khuất phục đợc tâm hồn nồng nhiệt của em và cuối cùng
rồi em sẽ cảm thấy hổ thẹn vè tình yêu say đắm của em... bấy giờ anh sẽ
ra sao? Không? Thà chết, thà từ biệt em trớc cái phút khủng khiếp đó...
Sự yên tĩnh của em đối với anh quý giá hơn tất cả: em không thể hởng nó,
một khi mà mắt thế gian đang đổ dồn vào chúng ta.
Xin em nhớ lại tất cả những gì em đã phải chịu đựng, tât cả những gì đã
xúc phạm đến lòng tự ái của em, tất cả những cực hình của lo sợ; xin em
nhớ lại giờ phút ra đời bi đát của con trai chúng ta.
Em thử nghĩ xem: lẽ nào anh cứ bắt em chịu mãi những giờ phút kinh
hoàng và nguy hiểm này? Tại sao cứ cố ràng buộc cuộc đời của một giai
nhân dịu dàng, kiều diễm nh thế với số phận hẩm hiu của một gã da đen,
một tạo vật thấp hèn, vị tất đã xứng đáng với danh hiệu một con ngời?
Tha thứ cho anh nhé, Lêônora, ngời bạn đáng yêu, ngời bạn duy nhất của
anh. Từ biệt em là từ biệt những niềm vui đầu tiên và cuối cùng của đời
anh. Anh không có tổ quốc, cũng không có ngời thân thuộc. Anh trở về n-
ớc Nga buồn tẻ, ở đấy nỗi cô đơn hoàn toàn sẽ là nguồn an ủi đối với anh.
Những công việc khắc khổ mà từ nay anh sẽ làm, nếu không dập tắt đợc
thì ít ra cũng giúp anh khuây khỏa những nỗi niềm đau khổ về những ngày
hạnh phúc hoan lạc bên em... Lêônora, tha thứ cho anh nhé, anh bứt ra
biến đợc hết niềm trìu mến của tôi. Và sau đó hãy đừng làm những sứ giả
câm lặng của mối tình tha thiết của tôi. Hãy thì thầm với Các những lời âu
yếm mà tình yêu của tôi sẽ mách thầm cho, hãy kể cho Các nghe tất cả. à
không cũng phải để lại chút gì cho nữ chủ nhân chứ.
Các khoẻ nhé, Các yêu quý, Các đuy nhất !Gienny không còn có sức để
viết tiếp nữa. Nếu cứ viết chỉ lát nữa đầu sẽ rối tung lên, rồi lại cái tiếng ù
ù không sao chịu ấy.
Các nhớ chứ ? Tiếng ầm ầm của loài bốn vó lay chuyển cánh đồng êm ái".
Chào ngời bạn nhỏ của Gienny!
Này, sau này Gienny sẽ lấy Các chứ nhỉ ?"
(Trích từ tiểu thuyết "Ngời đi đờng không biết mỏi" ("Tuổi trẻ Các Mác")
của Blêna llina)
Em yêu quí của anh !
Anh lại đợc viết th cho em, bởi vì anh đang cô đơn và bởi vì anh cảm thấy
khổ sở khi luôn luôn chỉ đợc trò chuyện cùng em trong tâm tởng, còn em
lại không biết gì về điều đó, lại không nghe thấy anh và không thể trả lời
anh. Em hiện lên trớc mắt anh thật là sống động, anh bế em trên tay, hôn
em từ đầu đến chân, anh quỳ dới chân em mà thì thầm: "Anh yêu em !"
Xa cách nhau ít hôm là một điều rất có ích, bởi sự giao tiếp thờng xuyên
sẽ dễ gây cảm giác đơn điệu khiến những khác biệt giữa các sự vật bị xoá
nhòa. Ngay cả các ngọn tháp nếu ta đứng gần, cũng có vẻ nh không còn
cao lắm, trong khi đó, những chuyện vặt vãnh trong đời sống hàng ngày,
khi ta đụng chạm sát sạt với chúng, /ại tăng lên đáng kể. Cái niềm say mê
cũng vậy. Những thói quen thờng ngày do ta ở gần nhau nên chiếm lĩnh ta
hoàn toàn và có vẻ giống nh niềm say mê, sẽ không tồn tại nữa một khi
đối tợng trực tiếp của chúng biến mất khỏi tầm nhìn. Những niềm say mê
sâu sắc do đối tợng ở kề bên nên có vẻ giống nh các thói quen thờng ngày,
sẽ nổi hẳn lên và lại có đợc sức mãnh liệt vốn có của chúng dới tác động
diệu kỳ của sự xa cách. Tình yêu của anh đối với em cũng thế.
Ngày 22 /12 /1953
Nati tuyệt vời của anh !
Cuối cùng thì anh ngồi viết th trả lời em đây. Bức th gần đây nhất của em
anh đã đọc đến hai lần, do nó nh còn mới nguyên với anh.Anh cảm thấy
lời lẽ của em hết sức dịu dàng và gợi cảm nhng trong đó cũng có một
thoáng buồn... Anh muốn những bức th của anh đem đến cho em niềm vui,
mặc dù nhà tù làm anh não lòng. Thậm chí anh ở đây rất đau khổ nhng
chẳng nhẽ lại có thể làm tăng nỗi đau của em hay sao? ý nghĩ cho rằng
anh có thể khoét sâu nỗi đau của em khiến anh không sao chịu nổi, bởi lẽ
anh yêu em. Làm sao mà anh có thể xua đuổi em ra khỏi ý nghĩ của anh đ-
ợc ? Nati, anh lần lợt đọc đợc những bức th của em và phân tích rất kỹ
những suy nghĩ và tình cảm đợc giãi bày trong đó nhng em đừng sợ, đối
với anh, ở nơi em hãy còn rất nhiều điều cha thể nào biết hết...
Ngày 5/ 01/ 1954
Nati yêu quý của anh!
Thật ra việc trao đổi th từ giữa anh và em là một điều kỳ cục. Những lá th
của chúng ta giống những sinh linh có cuộc sống riêng của chúng. Chúng
gặp gỡ ở đâu đó trên con đuờng đi của chúng mình và chia sẻ với nhau
những bí mật và những vấn đề của chúng trớc khi đến tay chúng ta. Và ai
xui chúng ta nghĩ ra và viết những lời lẽ nồng nàn nhân ngày lễ Giáng
Sinh ? Và em có cảm thấy ở đây không thể không có sự thần giao cách
cảm ? Những bức th của chúng ta trong bảy tuần lễ vừa qua đã vợt qua đợc
những giai đoạn ban đầu, giai đoạn của sự giữ kẽ nhẹ nhàng và của cơn
sốc đầu tiên do tình cảm bị kìm hãm quá lâu đồng thời cũng là giai đoạn
thích ứng với hoàn cảnh và những ngời chung quanh. Cứ mỗi lần đọc th
của em anh lại càng thấy rõ rằng tạo hoá quả đã rất hậu hĩnh đối với em vì
đã phú cho em trí thông minh với một tâm hồn (và tất nhiên cũng không
quên ban cho em một hình dáng kiều diễm). Còn về những búc th của anh
thì anh viết cho em và chỉ để cho riêng em mà thôi. Và anh không quan
tâm đến việc em sẽ định làm gì với chúng.