TIỂU LUẬN QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN lý LUẬN về CHUYÊN CHÍNH vô sản của CHỦ NGHĨA mác lê NIN và sự vận DỤNG xây DỰNG CHỦ NGHĨA xã hội ở nước TA HIỆN NAY - Pdf 39

QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN TƯ TƯỞNG LÝ LUẬN VỀ CHUYÊN CHÍNH
VÔ SẢN CỦA CHỦ NGHĨA MÁC - LÊNIN VÀ SỰ VẬN DỤNG
XÂY DỰNG CHỦ NGHĨA XÃ HỘI Ở NƯỚC TA HIỆN NAY

MỤC LỤC
Nội dung

Trang

MỞ ĐẦU

2

1. Tư tưởng lí luận về chuyên chính vô sản của chủ nghĩa Mác Lênin

4

1.1. Tư tưởng C.Mác- Ph.Ăngghen về chuyên chính vô sản

4

1.2. VI.Lênin bảo vệ và phát triển lí luận về chuyên chính vô sản.

9

2. Sự vận dụng lí luận chuyên chính vô sản của Đảng ta trong xây
dựng chủ nghĩa xã hội thời gian qua
2.1. Quan điểm của Đảng ta về thực hiện chuyên chính vô sản
trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội.

14

của mình, thực sự trở thành nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho mọi hành động
của giai cấp công nhân quốc tế, các Đảng cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa
nhằm thực hiện thắng lợi sự nghiệp giải phóng giai cấp, giải phóng xã hội và giải
phóng loài người.
Tư tưởng về chuyên chính vô sản luôn có vị trí quan trọng trong hệ thống
lý luận mácxít, VI.Lênin khẳng định: “Chỉ người nào mở rộng việc thừa nhận
đấu tranh giai cấp đến mức thừa nhận chuyên chính vô sản mới là người mácxít.
Đó là điều khác nhau sâu sắc nhất giữa người mácxít và người tiểu tư sản tầm
thường. Chính dùng viên đá thử vàng ấy mà thử thách sự hiểu biết thực sự và sự
thừa nhận thực sự chủ nghĩa Mác”1.
Tư tưởng chuyên chính vô sản chỉ ra rằng, trong quá trình đấu tranh cách
mạng để thực hiện sứ mệnh lịch sử của mình, giai cấp công nhân phải đánh đổ
giai cấp tư sản, tiến hành cải tạo xã hội cũ - xã hội tư bản chủ nghĩa và xây dựng
1

VI.Lênin toàn tập, tập33, Nxb tiến bộ M.1970, tr.42


3
thành công xã mới – xã hội xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa, giai cấp
công nhân phải giành được chính quyền và thiết lập chuyên chính vô sản.
Chuyên chính vô sản là hình thức chính trị tất yếu phải trải qua để đưa loài người
tiến tới một xã hội không còn giai cấp, không còn áp bức, bóc lột, mọi người
được sống tự do, hạnh phúc. Chính vì vậy, V.I.Lênin cho rằng đây là vấn đề chủ
yếu nhất của toàn bộ cuộc đấu tranh giai cấp của giai câp vô sản đặc biệt là trong
cách mạng xã hội chủ nghĩa.
Chuyên chính vô sản, theo VI.Lênin đó là: “Việc tổ chức đội tiền phong
của những người bị áp bức thành giai cấp thống trị để trấn áp bọn áp bức” 2. Vì
vậy, chuyên chính vô sản đã, đang và sẽ là vấn đề chống phá quyết liệt của các
thế lực thù địch đối với quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội.

qua từng thời kỳ, từng giai đoạn thăng trầm của phong trào cách mạng để hoàn
thiện học thuyết của mình. Thông qua các tác phẩm chủ yếu như: “Tuyên ngôn
của Đảng cộng sản” (1848); “đấu tranh giai cấp ở Pháp” (1850); “ngày 18 tháng
sương mù của Lui-Bôlapactơ” (1851); “thư gửi cho Vâyđơmâye”(1852); “nội
chiến ở Pháp”(1871)…tư tưởng về chuyên chính vô sản không ngừng được bổ
sung, phát triển và ngày càng rõ hơn. Tuy nhiên tác phẩm đầu tiên đánh dấu sự
manh nha hình thành tư tưởng về chuyên chính vô sản đã dược C.Mác đề cập tới
trong tác phẩm “hệ tư tưởng Đức” viết năm 1845. Trong tác phẩm này, khi phê
phán những quan điểm sai trái, duy tâm của các nhà tư tưởng Đức, đứng trên lập
trường duy vật về lịch sử, C.Mác đã phân tích, luận giải xã hội tư bản, phương
thức sản xuất tư bản chủ nghĩa và phát hiện thấy một lực lượng có khả năng xoá
bỏ trật tự xã hội tư bản chủ nghĩa đó là giai câp vô sản. Cùng với tư duy biện
chứng và khả năng suy luận lôgíc, C.Mác cho rằng, giai câp vô sản muốn thực
hiện vai trò lịch sử của nó thì trước hết phải giành lấy quyền thống trị chính trị.
Ông chỉ rõ: “Mỗi giai cấp muốn vươn lên giành lấy quyền thống trị thậm chí sự
thống trị của nó đòi hỏi phải thủ tiêu toàn bộ hình thức xã hội cũ và thống trị nói
chung, như điều xẩy ra ở giai cấp vô sản thì giai cấp đó trước hết phải giành
được quyền về tay mình”3.
3

C.Mác- Ph.Ăngghen toàn tập, tập3, NxbCTQG, H1995,tr1


5
Tháng 2/1848, với việc công bố “Tuyên ngôn của Đảng cộng sản”, chủ
nghĩa Mác, chủ nghĩa khoa học chính thức ra đời. Trong tác phẩm, tư tưởng về
chuyên chính vô sản đã có bước phát riển mới trên cơ sở phân tích sự hình thành,
phát triển của hai giai cấp cơ bản trong xã hội tư bản là giai cấp vô sản và giai
cấp tư sản cũng như vạch ra sự tất yếu sự đấu tranh giữa chúng, C.MácPh.Ăngghen đã chỉ rõ đỉnh cao của cuộc đấu tranh ấy sẽ là sự bùng nổ của một
cuộc cách mạng vô sản, và tất yếu giai cấp vô sản sẽ giành được thắng lợi, giành

cuộc cách mạng không ngừng và bước tiếp theo của nó là phải thiết lập được nền
chuyên chính vô sản, dùng nền chuyên chính này để xoá bỏ quan hệ sản xuất tư
bản chủ nghĩa - cơ sở kinh tế để sinh ra chế độ áp bức, bóc lột tư bản chủ nghĩa.
C.Mác- Ph.Ăngghen mới nêu ra sự cần thiết và tất yếu phải giành được chính
quyền trong quá trình đấu tranh của giai cấp vô sản, còn thái độ của giai cấp vô
sản đối với bộ máy của giai cấp tư sản như thế nào thì hai ông chưa đề cập đến.
Vấn đề này được các ông đề cập đến trong tác phẩm “ngày 18 tháng sương mù
của Lui-Bônapactơ” C.Mác viết năm 1851. Đó là thái độ dứt khoát là phải đập
tan bộ máy nhà nước áp bức, C.Mác viết: “Tất cả các cuộc cách mạng đều hoàn
bị bộ máy nhà nước đó chứ không phải đập tan nó, các chính Đảng nối gót đấu
tranh giành chính quyền đều coi việc đoạt lấy toà lâu đài nhà nước đồ sộ ấy là
chiến lợi phẩm chủ yếu của thắng lợi của mình”6.
Có thể nói, tư tưởng về chuyên chính vô sản của C.Mác- Ph.Ăngghen đã
tiến thêm một bước là làm rõ, giai câp vô sản không chỉ giành lấy chính quyền
nhà nước mà nó phải phá huỷ, đập tan bộ máy nhà nước cũ. Tuy nhiên lấy gì để
thay thế cho bộ máy nhà nước vừa bị đập tan thì lúc đó C.Mác chưa có kinh
ngiệm thực tiễn lịch sử để giải đáp vấn đề đó.
Tư tưởng về chuyên chính vô sản được cụ thể hơn trong thư gửi cho một
người bạn trong “Đồng minh những người cộng sản” ở Mỹ, ngày 05/03/1852 là
Vâyđơmâye. Trong đó C.Mác khẳng định: Đấu tranh giai cấp tất yếu dẫn đến
chuyên chính vô sản và bản thân sự chuyên chính này chỉ là bước quá độ để tiến
tới xoá bỏ giai cấp, đi tới một xã hội không còn giai cấp. C.Mác khẳng định: Về
C.Mác- ph.Ăngghen toàn tập, tập 17, Nxb CTQG, H.1995, tr.126
C.Mác- Ph. Ăngghen toàn tập, tập 18, NxbCTQG, H.1995, tr236

5
6


7

8
những chỉ đạo cần thiết đối với cách mạng. Sau công xã Pari, C.MácPh.Ăngghen đã bắt tay ngay vào việc tổng kết hoạt động của công xã. Những
vấn đề đó được thể hiện trong tác phẩm “nội chiến ở Pháp”; C.Mác cũng chỉ ra
vai trò, nhiệm vụ, con đường hình thành, chức năng, hình thức tổ chức và bản
chất của chuyên chính vô sản. C.Mác- Ph.Ăngghen chỉ rõ, giai cấp công nhân
phải thủ tiêu toàn bộ bộ máy nhà nước tư sản và thiết lập bộ máy nhà nước
chuyên chính của giai cấp công nhân. Trong bộ máy nhà nước tư sản, C.Mác cho
rằng cần phải đập tan các “công cụ quyền lực vật chất” như quân đội thường
trực, cảnh sát, bộ máy quan liêu, quan toà, đồng thời phải xoá bỏ “các công cụ áp
bức tinh thần” như các thế lực tăng lữ, tách nhà thờ ra khỏi trường học, tách giáo
hội ra khỏi nhà nước. Về bản chất của nhà nước chuyên chính vô sản, C.Mác cho
rằng chuyên chính vô sản mang bản chất của một nhà nước dân chủ, trong đó
quyền lực thực tế thuộc về giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Ông khẳng
định: “về thực chất, công xã là một Chính phủ của giai cấp công nhân, là kết quả
của cuộc đấu tranh giai cấp những người sản xuất chống lại giai cấp chiếm đoạt,
là hình thức chính trị rốt cuộc đã tìm ra được khiến cho có thể thực hiện việc giải
phóng lao động về mặt kinh tế”7, qua đó C.Mác cũng chỉ ra con đường hình
thành chuyên chính vô sản đó là con đường bạo lực vũ trang cách mạng của quần
chúng nhân dân do giai cấp công nhân lãnh đạo. Chuyên chính vô sản có chức
năng là trấn áp giai cấp tư sản, các thế lực phản động và tổ chức xây dựng một
xã hội mới. Nhiêm vụ của nhà nước chuyên chính vô sản gồm cả nhiệm vụ đối
nội và đối ngoại, thông qua hoạt động của công xã Pari, C.Mác cho rằng: Muốn
hiểu về chuyên chính vô sản là gì, hãy nhìn vào công xã Pari, chuyên chính vô
sản là như thế đấy.
Tư tưởng về chuyên chính vô sản được C.Mác trình bày một cách rõ ràng
hơn trong tác phẩm “Phê phán cương lĩnh Gôta”. Cùng với sự phê phán chủ
nghĩa Latxan về nhà nước chuyên chính vô sản, C.Mác đã chỉ rõ vai trò của nhà
7

C.Mác- Ph.Ăng ghen toàn tập, tâp.17,NxbCTQG, H.1994,tr454



10
mâu thuẫn giữa các tập đoàn tư bản với nhau mà còn làm xuất hiện ngày càng
trầm trọng mâu thuẫn giữa các nước đế quốc với nhau. Từ sự phát triển của chủ
nghĩa tư bản trong giai đoạn này ta có thể khẳng định: giai cấp tư sản và chủ
nghĩa tư bản đã lỗi thời lạc hậu không còn đóng vai trò trung tâm trong sự phát
triển của lịch sử nữa. Thời đại đã chuyển sang một thời đại mới thời đại của
“cách mạng vô sản”, thời đại của “chuyên chính vô sản”, thời đại quá độ từ chủ
nghĩa tư bản lên chủ nghĩa xã hội sắp bắt đầu.
Cũng trong giai đoạn này phong trào cách mạng chuyển từ Đức sang Nga,
phong trào công sản và công nhân quốc tế có bước phát triển mới cả về chiều
rộng lẫn chiều sâu. Tuy nhiên trong phong trào công nhân cũng xuất hiện các
trào lưu cơ hội xét lại chia làm ba phái: phái hữu cầm đầu là Becxanh; muốn
khuôn phong trào công nhân vào đấu tranh kinh tế, đưa ra khẩu hiệu phản động
“phong trào là tất cả, mục đích cuối cùng chỉ là con số không” đòi xét lại chủ
nghĩa Mác trên tất cả các nguyên lý, trong đó trọng tâm là về cách mạng vô sản
và vấn đề chuyên chính vô sản. Phái giữa do Causky đứng đầu “ luồn lách như
con rắn nước” khoác áo chủ nghĩa Mác chống lại, xuyên tạc chủ nghĩa Mác.
Chúng cho rằng vấn đề chuyên chính vô sản là vấn đề mà Mác “lỡ miệng nói ở
đâu đó có một lần”. Đứng trước tình hình đó, VI.Lênin đã đấu tranh không
khoan nhượng chống chủ nghĩa cơ hội, xét lại, bảo vệ và phát triển học thuyết
Mác, trong đó vấn đề chuyên chính vô sản là vấn được VI.Lênin quan tâm đặc
biệt. Ông cho rằng, chuyên chính vô sản là vấn đề cốt lõi xuyên suốt toàn bộ học
thuyết Mác, là “hòn đá thử vàng” với lập trường của những người Mác-xít và
còn nhấn mạnh rằng “chỉ người nào mở rộng việc thừa nhận đấu tranh giai cấp
đến mức thừa nhận chuyên chính vô sản thì mới là người Mác-xít”8
Thông qua các tác phẩm như : “Nhà nước và cách mạng” (1917); “cách
mạng vô sản và tên phản bội Causky” (1918) và nhiều tác phẩm khác, tư tưởng
về chuyên chính vô sản đã được phát triển hoàn thiện. Trong đó VI.Lênin chỉ ra

giai câp vô sản một nền chuyên chính sẽ bẻ gẫy được sự phản kháng quyết liệt
của các giai cấp bóc lột bị gạt ra khỏi chính quyền”9.

9

VI.Lênin toàn tập, tập33,NxbTB, M.1976, tr42.


12
Tuy nhiên, trong chuyên chính vô sản cái bản chất nhất của nó chính là ở
mặt dân chủ, tất nhiên là dân chủ với nhân dân và sẽ tước bỏ dân chủ với bọn
bóc lột. Người khẳng định: “Dân chủ cho tuyệt đại đa số nhân dân và chấn áp
bằng vũ lực bọn bóc lột, bọn áp bức nhân dân, nghiã là tước bỏ dân chủ đối với
bọn chúng”10. Thêm nữa VI.Lênin còn vạch rõ chuyên chính vô sản là một nhà
nước kiểu mới, “nhà nước dân chủ kiểu mới (dân chủ với những người vô sản và
nói chung với những người không có của) và chuyên chính kiểu mới chống lại
giai cấp tư sản”11.
Nói về hình thức chuyên chính vô sản, qua đúc kết thực tiễn lịch sử, kinh
nghiệm từ công xã Pari 1871 và cuộc cách mạng Nga lần thứ nhất 1905,
VI.Lênin đã nêu lên tính muôn hình muôn vẻ của các hình thức chính trị của
chuyên chính vô sản. Người khẳng định: sự quá độ từ chủ nghĩa tư bản lên chủ
nghĩa xã hội sẽ tạo ra tính muôn hình, muôn vẻ của hình thức chính quyền nhà
nước của giai cấp vô sản, song thực chất chúng chỉ là một, đó là “chuyên chính
vô sản” của giai cấp công nhân. Sau khi cách mạng tháng Mười Nga thắng lợi,
nhà nước Xô Viết ra đời, VI.Lênin cho rằng, về hình thức của chuyên chính vô
sản thì tiếp theo sau công xã Pari là chính quyền Xô Viết Nga - thành quả từ
cách mạng tháng Mười. Từ thực tế ở một số nước, VI.Lênin còn chỉ ra một hình
thức chuyên chính vô sản mới là chính quyền dân chủ nhân dân, chế độ này phản
ánh tính chất độc đáo của cách mạng xã hội chủ nghĩa và đặc điểm lịch sử dân
tộc ở những nước đó.

áp sự phản kháng của các giai cấp bóc lột tuy bị đánh đổ nhưng chưa bị tiêu diệt
hẳn; để tiến hành cải tạo xã hội cũ và tổ chức được một kiểu sản xuất xã hội mới,
tăng nhanh năng xuất lao động, tạo cơ sở chiến thắng hoàn toàn xã hội tư bản
chủ nghĩa.
Đến đây, chúng ta thấy sự trung thành và kế thừa sáng tạo tư tưởng về
chuyên chính vô sản của C.Mác- Ph.Ăngghen, tư tưởng đó tiếp tục được
VI.Lênin bảo vệ và phát triển một cách toàn diện, từ tính chất, chức năng, nhiệm
vụ, hình thức và cả những yêu cầu cần thiết để duy trì và tăng cường nền chuyên
chính vô sản của giai cấp công nhân trong giai đoạn giai cấp công nhân trở thành
giai cấp cầm quyền, tiến hành xây dựng một xã hội mới. VI.Lênin còn chỉ rõ, sự
12

VI.Lênin toàn tập, Tập33, NxbTB, M.1976, tr49.


14
lãnh đạo của Đảng là điều cốt yếu trong nền chuyên chính vô sản. Không có sự
lãnh đạo của Đảng thì không giữ vững được bản chất của nền chuyên chính vô
sản, không thực hiện được thắng lợi của sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân.
Sau khi VI.Lênin qua đời, tư tưởng về chuyên chính vô sản tiếp tục được
các Đảng cộng sản bảo vệ và phát triển. Việc các Đảng cộng sản làm rõ khái
niệm chuyên chính vô sản là sự lãnh đạo của giai cấp công nhân thông qua chính
Đảng của nó là Đảng cộng sản đối với toàn xã hội, cũng như việc mở rộng các
hình thức chuyên chính vô sản như: chuyên chính công nông, nhà nước dân chủ
nhân dân, đưa ra các bước quá độ để chuyển từ chuyên chính công nông lên
chuyên chính vô sản, đã nói lên sự đóng góp của các Đảng cộng sản để phát triển
về tư tưởng chuyên chính vô sản trong thời đại mới, thời đại quá độ từ chủ nghĩa
tư bản lên chủ nghĩa xã hội trên toàn thế giới.
2. Sự vận dụng lí luận chuyên chính vô sản của Đảng ta trong xây
dựng chủ nghĩa xã hội thời gian qua.

tham gia ngày càng đông đảo vào xây dựng chủ nghĩa xã hội. Trước yêu cầu hội
nhập quốc tế và công cuộc đổi mới hiện nay, quá trình đổi mới hệ thống chính
trị, chúng ta không dùng cụm từ “chuyên chính vô sản” để tránh hiểu lầm về sự
xuyên tạc của kẻ thù, nhưng thực chất “chuyên chính vô sản” và “Hệ thống chính
trị xã hội chủ nghĩa” ở nước ta chỉ là một. Đó là sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng
với xã hội, là quyền làm chủ, quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân, là vai trò
quản lý, xây dựng đất nước của nhà nước xã hội chủ nghĩa, là sự chuyên chính
của giai cấp công nhân, nhân dân lao động với các thế lực thù địch, chống đối,
cản trở công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa
ở nước ta. Thực chất quá trình xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam là thực
hiện chuyên chính của giai cấp công nhân nhằm giữ vững độc lập dân tộc, xây
dựng thành công chủ nghĩa xã hội, thực hiện mục tiêu dân giầu nước mạnh, xã
hội công bằng, dân chủ, văn minh. Ở nước ta, chuyên chính không đối lập với
dân chủ mà gắn bó hữu cơ với dân chủ, chuyên chính không chỉ là bạo lực trấn


16
áp kẻ thù chống phá công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, mà chủ yếu và quyết
định là xây dựng thành công chế độ mới - xã hội chủ nghĩa. Qua thực tế trong
quá trình đổi mới nền chuyên chính ở nước ta đã phát huy được tính ưu việt của
nó, luôn làm tròn chức năng, nhiệm vụ, góp phần vào thắng lợi của cách mạng
Việt Nam hịên nay. Đại hội đảng X khẳng định: “việc xây dựng nhà nước pháp
quyền xã hội chủ nghĩa có tiến bộ trên cả ba lĩnh vực lập pháp, hành háp và tư
pháp. Sức mạnh khối đại đoàn kết dân tộc được phát huy.” 13Đại hội Đảng XI
cũng khẳng định “việc xây dựng Nhà nước pháp quyễn xã hội chủ nghĩa được
đẩy mạnh, hiệu lực và hiệu quả được nâng lên” 14 , Báo cáo tổng kết quả 30 năm
tiến hành đổi mới Đảng ta khẳng định “Dân chủ xã hội chủ nghĩa là bản chất của
chế độ ta, vừa là mục tiêu vừa là động lực của sự phát triển đất nước và bảo vệ
Tổ quốc; xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng văn minh” 15
Tiếp cận với lý luận về chuyên chính vô sản của chủ nghĩa Mác-Lênin,

toán kinh doanh. Đại hội VI chủ trương phát triển kinh tế nhiều thành phần với
những hình thức kinh doanh phù hợp, coi trọng lợi ích cá nhân, tập thể và xã hội,
chăm lo toàn diện và phát huy nhân tố con người. Có thể nói Đại hội VI đã đánh
dấu bước chuyển quan trọng trong nhận thức của Đảng ta về con đường và mô
hình chủ nghĩa xã hội .
Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VII (năm 1991), Đảng ta đã thông
qua Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (gọi
tắt là Cương lĩnh 1991), và ở trong Cương lĩnh này Đảng ta đã xác định mô hình
chủ nghĩa xã hội mà nhân dân ta xây dựng là một xã hội: Do nhân dân lao động
làm chủ; Có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại
và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu; Con người được giải phóng
khỏi áp bức, bóc lột, bất công, làm theo năng lực hưởng theo lao động, có cuộc
sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện cá nhân; Có nền
văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; Các dân tộc trong nước bình đẳng,
đoàn kết và giúp đỡ nhau cùng tiến bộ; Có quan hệ hữu nghị và hợp tác với
nhân dân tất cả các nước trên thế giới. Có thể thấy đây là một bước tiến quan
trọng trong quá trình nhận thức về chủ nghĩa xã hội và xây dựng xã hội chủ
nghĩa ở nước ta.
Tiếp tục nắm vững chuyên chính vô sản trong chức năng cải tạo xã hội,
qua các kỳ Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ VIII (năm 1996), IX (năm 2000),


18
đặc biệt lần thứ X (năm 2006) và XI (năm 2011), Đảng ta tiếp tục bổ sung, hoàn
thiện nhận thức về con đường và mô hình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta
đó là: "Xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân dân ta xây dựng là một xã hội dân giàu,
nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh; do nhân dân làm chủ; có nền kinh tế
phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất phù hợp
với trình độ phát triển của lực lượng sản xuất; có nền văn hóa tiên tiến, đậm đà
bản sắc dân tộc; con người được giải phòng khỏi áp bức, bất công, có cuộc sống


20
nhân dân ta. Đối với mỗi cán bộ, đảng viên, học viên cần quán triệt, nhận thức
sâu sắc bản chất, nội dung các đặc trưng của chủ nghĩa xã hội, qua đó thấy được
sự phát triển sáng tạo đặc sắc trong tư duy lý luận của Đảng, góp phần từng bước
hiện thực hóa mô hình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Luôn phát huy tư
duy sáng tạo, thường xuyên đổi mới cách nghĩ, cách làm trước đòi hỏi của thực
tiễn, góp phần xây dựng đơn vị ngày càng vững mạnh toàn diện. Kiên quyết đấu
tranh chống lại những quan điểm, tư tưởng sai trái xa rời, từ bỏ mô hình, con
đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.
Hai là, đấu tranh chống mọi âm mưu của kẻ thù nhằm phủ nhận con
đường cách mạng Việt Nam, phủ nhận quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội và lý
luận chủ nghĩa khoa học nói chung.
Vấn đề chuyên chính vô sản nói riêng từ khi ra đời đến nay luôn là tâm
điểm chống phá, xuyên tạc của các thế lực thù địch với chủ nghĩa xã hội. Những
kẻ cơ hội, xét lại lại luôn cho rằng chuyên chính vô sản đối lập với dân chủ và
thực chất bộ máy nhà nước chuyên chính vô sản là một bộ máy quan liêu, trà đạp
quyền dân chủ của của nhân dân. Đây là quan điểm cực kỳ phản động về chính
trị, âm mưu xuyên tạc, bôi nhọ bản chất của chuyên chính vô sản và nhà nước
chuyên chính vô sản. Chúng ta biết rằng, chuyên chính vô sản luôn bao gồm hai
mặt: Chuyên chính và dân chủ, dân chủ giành cho nhân dân và chuyên chính với
giai cấp bóc lột. Khi trong xã hội vẫn còn sự khác biệt giai cấp, vẫn còn những
cơ sở sinh ra áp bức bóc lột thì giai cấp vô sản vẫn còn cần thiết duy trì nền
chuyên chính vô sản của mình, và càng phải phát huy sức mạnh của chuyên
chính, tất nhiên chuyên chính với những kẻ đi ngược lại lợi ích quảng đại quần
chúng nhân dân. Ăngghen đã chỉ ra rằng: “chừng nào giai cấp vô sản còn cần
đến nhà nước thì nó cần đến nhà nước không phải là vì tự do mà để chấn áp kẻ
thù của mình, vì khi nào có thể nói đến tự do thì nhà nước không còn tồn tại với
tư cách là nhà nước nữa”




22
tượng phổ biến. Do đó, phải đề luôn đề cao cảnh giác, sẵn sàng làm thất bại
chiến lược “Diễn biến hoà bình” của chủ nghĩa đế quốc, bảo vệ trật tự, an toàn
xã hội, bảo vệ Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa, giữ vững độc lập, chủ quyền, an
ninh quốc gia.
Bốn là, làm tốt công tác giáo dục về bản chất cách mạng, khoa học của lý
luận chủ nghĩa xã hội nói chung và lý luận về chuyên chính vô sản nói riêng.
Chuyên chính vô sản không phải là mục đích cuối cùng của giai cấp công
nhân và của những người cộng sản, nó cũng không phải là một bộ máy áp bức,
đàn áp, khủng bố con người nói chung như nền chuyên chính của các chế độ bóc
lột trước nó, mà chuyên chính vô sản là công cụ để giải phóng giai cấp, giải
phóng dân tộc, giải phóng nhân loại và tiến tới giải phóng con người. Vì vậy,
chuyên chính vô sản mang tính cách mạng, tính nhân dân và tính nhân đạo cao
cả. Nắm vững thực chất cách mạng, khoa học của học thuyết mácxít về chuyên
chính vô sản, chúng ta sẽ vững vàng trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa đế
quốc và các thế lực cường quyền, bảo vệ và tăng cường nền chuyên chính cách
mạng, đưa sự nghiệp cách mạng mau đi đến thắng lợi.
Chính vì vậy, chúng ta phải thường xuyên giáo dục cho các tầng lớp nhân
dân hiểu được bản chất của chuyên chính vô sản, bản chất của nhà nước pháp
quyền xã hội chủ nghĩa mà Đảng và nhân dân ta đang xây dựng hịên nay và tính
ưu việt của nó, đó là nhà nước: “Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. công cuộc đổi mới
đều là trách nhiệm của dân. quyền hành lực lượng đều ở nơi dân”. Giáo dục bản
chất nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, nền dân chủ “gấp triệu lần” dân chủ tư sản.
Nền dân chủ mà trong hơn 80 năm qua Đảng cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo
toàn dân đấu tranh, phấn đấu, để cho dân chủ thực sự của nhân dân, gắn liền với
công bằng xã hội, xoá bỏ áp bức bất công. Cũng cần phải khẳng định dứt khoát
rằng, trong khi phấn đấu để có dân chủ thực sự đối với nhân dân, chúng ta không
chấp nhận cái gọi là “dân chủ đa nguyên”, dân chủ với cả những thế lực chống

Tóm lại, tư tưởng về chuyên chính vô sản là một trong những nội dung
quan trọng của chủ nghĩa Mác-Lênin, chủ nghĩa xã hội khoa học, nó chỉ ra cho


24
giai cấp công nhân nhất thiết phải giành lấy chính quyền để thực hiện cải tạo xã
hội cũ và xây dựng thành công xã hội mới. Trong bối cảnh tình hình thế giới
hiện nay, cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc, sự áp đặt cường quyền của
các thế lực hiếu chiến, phản động đứng đầu là đế quốc Mỹ vẫn đang đe doạ nền
hoà bình và an ninh thế giới, đe doạ sự ổn định về chính trị và xu hướng phát
triển của mỗi nước, đặc biệt là các nước xã hội chủ nghĩa còn lại. Nước ta trong
sự nghiệp đổi mới, bước vào thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá
xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa, kẻ thù trong và ngoài nước cấu kết
chống phá sự nghiệp cách mạng của chúng ta, phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng,
phi chính trị hoá quân đội, đưa nước ta đi chệch khỏi định hướng xã hội chủ
nghĩa. Vì vậy, chúng ta phải luôn đề cao tinh thần cảnh giác cách mạng, đẩy
mạnh công cuộc xây dựng đất nước đi lên một bước, giữ vững và phát huy bản
chất chuyên chính vô sản, bản chất ưu việt của nhà nước xã hội chủ nghĩa.
Quân đội ta là công cụ bạo lực của chuyên chính vô sản, là nòng cốt trong
công cuộc bảo vệ vững chắc tổ quốc xã hội chủ nghĩa hiện nay. Trong giai đoạn
hiện nay đứng trước âm mưu thủ đoạn của kẻ thù, nhằm “phi chính trị hoá quân
đội”, làm cho quân đội mất mục tiêu phương hướng chiến đấu, từ đó dùng “chiến
lược diễn biến hoà” bình lật đổ sự lãnh đạo của Đảng với nhà nước, làm cho nhà
nước mất đi bản chất giai cấp của mình. Chính vì vậy, phải luôn giữ vững sự
lãnh đạo của Đảng tuyệt đối, trực tiếp, về mọi mặt đối với quân đội. Xây dựng
tổ chức Đảng trong quân đội vững mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức làm
nền tảng để xây dựng quân đội chính quy tinh nhuệ, từng bước hiện đại. Giữ
vững tăng cường bản chất bản chất giai cấp công nhân vừa là yêu cầu thường
xuyên và vừa mang tính cấp thiết hiện nay làm cho quân đội luôn trung thành với
Đảng, nhà nước và nhân dân; thực hiện tốt chức năng nhiệm vụ của mình góp

nước, đưa nước ta từng bước vững chắc xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội.
DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO



Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status