Kể chuyện Bác Hồ - Pdf 39

KỂ CHUYỆN BÁC HỒ - PHẠM KHẮC LẬP - TIỂU HỌC CAO NHÂN – 2008
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
KỂ CHUYỆN : “BÁC HỒ CỦA CHÚNG EM” – HÈ NĂM 2008
TRƯỜNG TIỂU HỌC CAO NHÂN - THUỶ NGUYÊN - HẢI PHÒNG
PHẦN THỨ NHẤT: PHẦN GIỚI THIỆU
Kính thưa các vị đại biểu!
Kính thưa các thầy cô giáo!
Kính thưa Ban Giám khảo và toàn thể hội thi!
Chúng em xin giới thiệu:
Đội tuyển Trường Tiểu học Cao Nhân tham gia hội thi “ Thiếu nhi Thuỷ Nguyên giới
thiệu sách báo năm 2008” với chủ đề: “Bác Hồ của chúng em” gồm 4 thành viên:
1). Bạn Hoàng Thị Thu - Lớp 4A3
2). Bạn Đặng Thị Luyến - Lớp 4A2
3). Bạn Hoàng Thị Lan Anh - Lớp 4A2
4). Bạn Hoàng Thị Anh - Lớp 4A2
Đến với hội thi hôm nay, chúng em xin tham dự 2 nội dung thi:
Phần thứ nhất: Kể chuyện về tấm gương Bác Hồ do bạn Hoàng Thị Thu thực hiện.
Phần thứ 2: Giới thiệu di tích lịch sử văn hoá Trạng nguyên Lê Ích Mộc ở địa phương
ta do 2 bạn Hoàng Thị Thu và bạn Đặng Thị Luyến.
Chúng em xin phép tham gia vào phần thứ nhất:
Thưa toàn thể hội thi!
Bác Hồ - Người là một nhân cách sáng trong, một tâm hồn vĩ đại, một tình cảm bao
la... từ lâu đã đi vào tâm tưởng của hàng triệu triệu con người thuộc bao nhiêu thế hệ.
Lúc sinh thời, Bác Hồ muôn vàn kính yêu của chúng ta rất quan tâm đến giáo dục
thiếu niên nhi đồng nước nhà. Bác cho rằng:
“Vì lợi ích mười năm, phải trồng cây.
Vì lợi ích trăm năm, phải trồng người.”
Bác dành cả cuộc đời cho dân tộc, Suốt một đời người, Bác luôn luôn với một ước
nguyện sao cho dân ta ai cũng có cơm ăn, ai cũng có áo mặc, ai cũng được học hành.
Bác đã để lại tình thương thương bao la cho chúng ta. Tình thương vô bờ bến ấy đã
thức tỉnh hàng triệu triệu con tim người dân Việt và các dân tộc trên thế giới.

Nghe đồng chí công an nói, cô giáo cảm thấy mình đã làm một việc gì sai, mặt cô bỗng
đỏ bừng, cô ân hận đã để các cháu làm ảnh hưởng đến công tác của các đồng chí. Cô vội
thổi còi tập hợp các cháu lại, nhưng các cháu cứ nhảy lên ríu rít:
- Cô, cho cháu xem nhà Bác Hồ một tí nữa.
Trước tình hình đó, cô rất lúng túng và khó xử. Cô nghĩ: “ Đúng là các cháu đứng gần
nơi gác là không nên, nhưng đang lúc các cháu vui vì được thấy nơi làm việc của Bác mà
đưa các cháu sang bên kia đường, quả là khó”.
Cô nói với đồng chí công an đứng gác:
- Xin phép đồng chí, để cho các cháu đứng chơi thêm một lúc.
Vừa lúc đó cánh cổng xanh Phủ Chủ Tịch bỗng từ từ mở, một đồng chí cán bộ vui vẻ đi
ra nói với đồng chí công an đứng gác và cô giáo:
- Cho các cháu vào trong vườn xem.
Cô giáo còn đang sửng sốt không hiểu ra thế nào thì đồng chí công an lại giục:
- Kìa, cô giáo, cho các cháu vào đi chứ!
Đưa các cháu vào Phủ Chủ Tịch! Thật là một việc làm quá bất ngờ đối với cô nên cô cứ
cuống quýt gọi các cháu theo đồng chí cán bộ đi nhanh qua cổng. Cánh cửa từ từ khép lại.
Không biết các cháu tuổi thơ lúc đó nghĩ như thế nào, còn cô thì vừa mừng vừa lo.
Cô hồi hộp hướng dẫn các cháu đi theo hàng hai, vòng quanh theo đường vườn hoa vào
phía trong Phủ Chủ Tịch. Đồng chí cán bộ vừa đi vừa hỏi chuyện cô và hỏi chuyện một số
cháu. Bỗng Bác Hồ xuất hiện, tất cả cô và cháu không ai bảo ai đều reo lên:
- A, Bác! Bác Hồ! Bác Hồ!
Các cháu như bầy chim ríu rít bay về phía Bác. Bác tươi cười đi lại đón các cháu. Từ
những miệng hồng nhỏ nhắn xinh xinh cất lên những tiếng chào đáng yêu;
- Chúng cháu chào Bác ạ! Chúng cháu chào Bác ạ!
Niềm vui sướng trong lòng cô cứ rộn lên xúc động. Cô không biết nói gì với Bác. Cô
đứng lặng nhìn Bác xoa đầu các cháu, nước mắt cô tự nhiên ứa ra. Bác giản dị hiền từ như
CHÚNG EM KỂ CHUYỆN BÁC HỒ - 2008 - TIỂU HỌC CAO NHÂN – EMAIL:
KỂ CHUYỆN BÁC HỒ - PHẠM KHẮC LẬP - TIỂU HỌC CAO NHÂN – 2008
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
cô vẫn từng được nghe kể. Bác mặc bộ quần áo bà ba, đi đôi dép cao su. Bác rất vui, Bác

chân Bác.
Đi quanh một vòng, đồng chí cán bộ báo cáo với Bác là đã đến giờ tiếp khách. Bác vẫy
tất cả đến xung quanh Bác, rồi dặn dò các cháu phải ngoan ngoãn, sạch sẽ, nghe lời cô
dạy, và dặn cô giáo phải chú ý chăm sóc cho các cháu, luôn luôn làm gương tốt cho các
cháu.
Không ai muốn rời Bác nhưng tuân theo sự chỉ dẫn của đồng chí cán bộ, cô cháu cùng
cất tiếng chào Bác, rồi xếp hàng trật tự đi ra phái cổng.
Bác đứng nhìn theo các cháu và vẫy tay chào. Các cháu cũng vẫy tay chào Bác. vừa đi
vừa luyến tiếc, ai cũng ngoảng lại để cố nhìn Bác thêm chút nữa.
---------
CHÚNG EM KỂ CHUYỆN BÁC HỒ - 2008 - TIỂU HỌC CAO NHÂN – EMAIL:
KỂ CHUYỆN BÁC HỒ - PHẠM KHẮC LẬP - TIỂU HỌC CAO NHÂN – 2008
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phần ý nghĩa câu chuyện
Thưa toàn thể hội thi!
Qua câu chuyện trên em kể, em nhận thấy:
Bác Hồ mặc dù bận trăm công nghìn việc, nhưng Bác vẫn dành thời gian quý báu đó
vui chơi với thiếu nhi chúng mình. Điều đó chứng tỏ Bác rất yêu quý chúng mình đó các bạn
ạ.
Bởi vì:
“Trẻ em như búp trên cành
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”.
Câu chuyện em vừa kể là một minh chứng sống động về tình yêu thương bao la của
Bác đối với thiếu niên nhi đồng. Một bài học quý về cách giáo dục trẻ. Dạy cho chúng em
về lòng trung thực. Một bài học tuy đơn giản nhưng thật sâu sắc cho mỗi chúng ta.
Giờ đây, Bác đã đi xa, nhưng hình ảnh và đạo đức mẫu mực của Bác luôn đọng lại
trong tâm trí của chúng em.
Học tập tấm gương Bác, tôi và các bạn hãy cố gắng thực hiện tốt “5 diều Bác dạy” , để
cho thoả lòng mong ước của Bác :
“Bác mong các cháu “ Cho ngoan”

Ích Mộc là người chăm học, có sức đọc 'Thiên kinh, vạn quyển'. Bài thi của ông được đánh
giá cao, khúc triết, mạch văn chặt chẽ, ý tứ sâu sắc, không hề sai sót.
Lê Ích Mộc bước vào con đường làm quan khi xã hội phong kiến Việt Nam thời Lê đã trở
nên rối ren, bất công. Ông bèn treo ấn từ quan. Năm 1527, nhà Mạc hưng thịnh, mến mộ tài
đức của ông, liền cho ông giữ chức 'Tả thị lang'. Nhờ có đóng góp nhất định của Lê Ích Mộc,
đạo phật thời Mạc đã phát triển trở lại, sau một thời gian Lê Ích Mộc xin nghỉ hưu. Về quê
nhà, vốn là người có học vấn sâu rộng, đạo đưc mẫu mực, Lê Ích Mộc đã có nhiều công lao
đóng góp cho quê hương như mở trường dạy học, xây dựng chùa chiền, làm đường, trồng
rừng, dấu tích đến nay vẫn còn như cánh đồng ở Quảng Cư, rừng lim 'Quan Trạng' ở Thanh
Lãng.
Để ghi nhớ công lao của trạng nguyên Lê Ích Mộc, nhân dân nơi đây đã lập đền thờ
tưởng niệm, thể hiện truyền thống dân tộc tôn sư trọng đạo, uống nước nhớ nguồn. Ngôi
đền xưa được dựng trên gò đất cao giữa cánh đồng, nơi ông cùng dân khai phá đất hoang
lập nên đồn điền Quảng Cư. Trong những năm kháng chiến chống Pháp thực hiện tiêu thổ
kháng chiến, ngôi đền cổ xưa không còn.
Kiến trúc hiện nay mới được khôi phục nhưng dấu ấn thời đại thế kỷ XIX vẫn còn ghi lại
ở một vài đồ án trang trí. Đền dựng theo hướng chính nam, có kiến trúc truyền thống kiểu
chữ đinh gồm 5 gian tiền đường, 3 gian hậu cung, mái lợp ngói mũi hài. Di vật có giá trị nhất
còn lại là tượng trạng nguyên. Tượng tạc bằng gỗ, ngồi trong ngai, hình dáng hài hoà mang
tư thế của vị quan đương thời có giá trị điêu khắc của thế kỷ XIX.
Mặc dù là một công trình kiến trúc đơn giản, có phần nhỏ bé song đền thờ trạng nguyên
Lê Ích Mộc chứa đựng những giá trị tiêu biểu. Đây là một trong những di sản văn hoá ít ỏi
còn lại góp phần nghiên cứu truyền thống khoa bảng ở Hải Phòng trong lịch sử. Cuộc đời và
sự nghiệp của trạng nguyên Lê Ích Mộc là tấm gương sáng cho thế hệ nối tiếp nhau phấn
đấu, học tập. Là một di sản văn hoá giáo dục, đền thờ trạng nguyên Lê Ích Mộc đã được nhà
nước xếp hạng năm 1991.
-----Hết----
CHÚNG EM KỂ CHUYỆN BÁC HỒ - 2008 - TIỂU HỌC CAO NHÂN – EMAIL:


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status