Trờng THCS Đông Ngũ tien yen quang ninh
Hội diễn sân khấu kịch về Nhà giáo Việt Nam
Vở kịch: Tân Đông-Ki-Sốt.
(Dựa theo truyện ngắn cùng tên của tác giả Nguyễn Đình Giám)
kịch bản:
đao diễn: le quang hè, hiệu trởng trờng THCS Đông Ngũ tiên yên quangt ninh
chỉ đạo sx: trần Thinh
Vai diễn:
1.Tân Đông Ki Sốt: Thụy, (Mạnh)
2. Tuyết Mai (vợ Tân): Li (hoặc Thủy)
3.Con trai: Dơng
4. Hiệu trởng: Kiên
5. Chủ tịch công đoàn: Thinh, (Mừng)
6.Thầy giáo cũ: Quang (hoặc Hà, Thông)
7. Giáo viên1: Vĩ
8.Giáo viên2: Mận
9.2 ngời đi xe máy: Hớng, Thuyết.
10. 2 GV cho buổi họp hội đồng: (vai quần chúng, không lời thoại).
--------------
Cảnh 1: tại nhà
DV: Tân, Tuyết Mai, Con trai.
(Tân đang chăm chú soạn giáo án, viết bảng phụ, Vợ vào).
Tuyết Mai (TM): ơ Kìa, ông xã, sao hôm nay về sớm vậy.
Tân Đồn ki sốt: em quan tâm tới anh thế, mấy đứa HS anh dạy kèm hôm nay có việc
bận nên anh tranh thủ về sớm lau chùi dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị cho tiết thao giảng
vào tuần sau.
- à, mà anh đã giặt hết quần áo rồi đấy, cơm nớc anh đã nấu xong, chỉ đợi em và con về
là ăn thôi.
TM: Đúng là anh chồng Đông Ki Sốt của em, có lẽ cả cái thành phố này chỉ có anh là
nh vậy thôi.
T: Nh vậy là nh thế nào?
T: anh xin em mà, thôi em nhé! Anh thấy sống thế là hạnh phúc rồi.
- Thôi em ở nhà nghỉ, anh phải đi đón con đây.
(Con trai vào)
Con trai (CT): Con chào bố, con chào mẹ con đi học về!
Tân: con đã về rồi sao! Ai đa con về?
CT: dạ, con đi nhờ bạn cùng phố ạ.
TM: con vào rửa mặt mũi chân tay chuẩn bị an cơm.
CT:vâng ạ, nhng bố ơi
T: chuyện gì vậy con?
CT: ở trờng sáng nay xảy ra việc lớn rồi, lớp 11A của bố chủ nhiệm đó!
T: việc gì vậy?
TM: con nói đi.
CT: cả thờng đang xôn xao lên bố ạ. Thằng Trờng quậy HS của bố, đã hành hung cô
Lam, giáo viên dạy môn địa.
T: trời! Có chuyện đó thật sao?
CT: Con nghe các bạn đồn mà.
T: (tức giận) thật côn đồ. Ta phải giải quyết vụ này cho ra nhẽ mới đợc.
TM: Anh định làm gì? anh biết nó là con ai không?
T: anh biết, nhng hành động đó không thể tha thứ. Anh phải họp kiểm điểm lớp, báo cáo
BGH, báo cáo công an thành phố! Nó vừa đăng kí nghĩa vụ quân sự, có chứng minh th,
phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình chứ.
2
TM: anh mất trí à. Con của phó chủ tịch tỉnh đó, đừng có làm ầm ĩ lên. anh định rớc họa
vào thân đấy à?
T: Con chủ tịch cũng là học trò.
TM: em xin anh! Nếu anh thơng mẹ con em, nếu muốn gia đình yên ổn!
CT: mẹ nói phải đó, ở trờng nó luôn là đứa quậy phá, không ai dám đả động gì
T: không đợc, thôi, hai mẹ con ăn cơm trớc đi! anh phải đi ngay mới đợc.
CT: bố ăn cơm hẵng đi!
TM: đúng đấy anh ạ!
1: (ngồi xuống)
(Tân vào)
1: Chào anh tân, có gì mà sốt sắng vậy?
Tân: Chắc các đ/c đã biết, tôi không phải giải thích nhiều.
3
(Loa: Alô, yêu cầu tất cả các đ/c giáo viên tập trung về văn phòng họp khẩn cấp, BGH
Nhà trờng xin thông báo).
Cảnh 3. họp hội đồng:
(Ghế kê, các GV, hiệu trởng, chủ tịch công đoàn, Tân).
(mọi ngời vừa tập trung, xì xào)
Hiệu trởng (HT): Kính tha Hội đồng giáo dục Nhà trờng, hôm nay tôi yêu cầu triệu tập
cuộc họp khẩn cấp là có lí do của nó.
- Trớc tiên, xin mời đ/c Chủ tịch công đoàn có ý kiến.
Chủ tịch công đoàn (CTCĐ): nh chúng ta đã biết, cả thành phố đang đồn ầm lên vụ việc
diễn ra tại lớp 11A do đ/c Tân làm chủ nhiệm là em HS Trờng quậy đã hành hung cô
Lam, vấn đề chúng ta đang lo ngại ở đây chính là có một số ngời đã đồn thổi sự thật,
làm cho nó nghiêm trọng quá mức cần thiết. Tôi không tiện nói tên, nhng tôi mong các
đ/c hãy suy trớc tính sau, kẻo ảnh hởng đến lợi ích của tập thể.
- Chúng ta phải hết sức tế nhị, mềm mỏng, kẻo chờ đợc vạ mà má đã xng.
- Trờng chúng ta đang thi đua lập thành tích để xảy ra vấn đề này là một việc hết sức
đáng tiếc, mong các đ/c hãy bỏ qua, dĩ hòa vi quý. Tôi xin hết ý kiến.
Tân: tôi xin có ý kiến (giơ tay)
CTCĐ: khoan đã đ/c Tân, đ/c hãy nghe cho tỏ trớc đã, kính mời đ/c hiệu trởng.
HT: Kính tha các đ/c, nh chúng ta đã biết, nếu không có gì thay đổi, sắp tới trờng ta sẽ
đợc công nhận là trờng chuẩn quốc gia, đó là một vinh dự, sự tự hào của cả tập thể,
thành quả đó chắc chắn không chỉ là sự tự hào của riêng trờng ta mà còn của cả lãnh đạo
thành phố.
- Vậy mà chỉ vì một sự việc nhỏ nhặt, không khéo công sức của bao nhiêu con ngời trở
thành sôi hỏng bỏng không.
- Các đ/c phải suy xét cho kĩ, phải biết giữ uy tín cho nhà trờng,
Vậy là đã rõ quan điểm! Tôi tuyên bố kết thúc cuộc họp. Mời các đ/c nghỉ.
(Tân chán nản, ra về,).
-----------------
Cảnh cuối:
(Tân rũ rợi, lang thang trên đờng, vẻ chán nản và thất vọng vì tất cả mọi ngời phản đối).
- 2 thanh niên đi xe máy phanh két, trớc mặt kẻ lang thang.
Thanh niên 1: củ chuối, muốn chết à.
Thanh niên 2: đi nh này ra đờng có mà mua quan tài sớm.
- Hôm nay đã đen, ra đờng lại gặp phải ông dở hơi.
GV1: Kìa ai có phải lão Tân trờng mình?
GV2: Kệ lão, đem trứng chọi với đá, chẳng làm gì đợc đâu, lão đông ki sốt này đang
đánh nhau với cối say gió, khác nào đấm bị bông.
(cời, bỏ đi)
(nhạc nền, buồn)
Tân: (độc thoại) Hừm, họ biết cả đấy nhng mà họ làm ngơ đi, họ nhân danh nhà trờng
mà từ bỏ cả công lí, họ vô cảm, vô trách nhiệm trớc học trò.
- Chuẩn quốc gia cái nỗi gì chứ, chỉ là giả tạo, là vỏ bọc, là thành tích ảo. Rồi đây học
sẽ phải chịu trách nhiệm trớc lơng tâm nghề nghiệp.
- Nhng một mình ta thì biết làm gì đây (buồn rầu)
- Tôi đang đi đâu thế này? Trông quen quá! (ngơ ngác) những cây si già quấn quýt, rồi
những viên gạch rêu phong xỉn màu loang lổ mòn vẹt, lỗ chỗ chứng tích của thời gian
tàn phá, rồi cây sung, bông hoa lộc vừng có phải thầy Sang, bao năm nay thầy vẫn là
ngời ta kính trọng nhất.
Thầy Sang: trời, có phải Tân, Tân Đông ki sốt, có phải không?
Tân: Thầy thầy San! Em Tân đây, thầy có nhận ra em không?
Thầy San: Tân ĐKS, học trò cng của ta lẽ nào ta không nhận ra.
Tân: tóc thầy đã bạc nhiểu rồi.
Thầy San: bao năm nay còn gì! thầy vẫn nhớ em, là cây văn trong lớp, mọi ngời vẫn gọi
em là gàn mà phá cách và lãng mạn.
Tân: còn thầy gàn mà tự phụ.