TAM QUOC DIEN NGHI HOI 56-65 - Pdf 45

````Tam Quốc Diễn Nghĩa
Hồi 56
Tào Tháo mở hội đền Ðồng Tước
Khổng Minh chọc chết Châu Công Cẩn
Châu Du bị thua rút về quân sĩ thiệt hại rất nhiều , về đến Sài Tang, lòng tức giận vô
cùng té xỉu xuống đất. Các tướng hết lòng khuyên giải, Châu Du cho Trương Chiêu về
tường trình lên Tôn Quyền.
Tôn Quyền cũng giận lắm muốn cho Trình Phổ đi đánh báo thù ngay, Trương Chiêu
can :
- Ta hãy cho quân sĩ nghĩ ngơi đã , vả lại Tào Tháo cũng đang có mặt ở Ðồng Tước đài
thì ta cũng phải đề phòng.
Cố Ung nói :
- Tào Tháo mà biết được ta và Huyền Ðức đang lo đánh nhau càng thêm khó khăn cho ta
chi bằng che mắt nó bằng cách cử người về kinh đô xin phong cho Lưu Bị làm chúa ở
Kinh Châu. Như vậy nó cho ta và Lưu Bị thân thiết với nhau tất không dám xâm phạm
Giang Nam. Thủng thỉnh ta sẽ tính lấy lại Kinh Châu sau .
Tôn Quyền khen phải rồi cho Hoa Hâm đem biểu về Hứa đô .
Năm Kiến An thứ muời lăm, đền Ðồng Tước xây xong.
Tào Tháo truyền mở tiệc ăn mừng , đền sừng sững trên bờ sông Chương Hà , chính giữa
là Ðồng Tước đài cao hơn mười trượng , phía tả Ngoa Long đài, phía hữu là Kim Phụng
đài .
Tào Tháo mặc cẩm bào , đeo ngọc đới ngồi trên cao, các tướng chia hai đạo thanh y và
hồng y dàn hai bên.
Tào Tháo cho lập bảng hồng tâm, truyền rằng ai bắn trúng sẽ được thưởng một áo cẩm
bào.
Lập tức bên đạo hồng y, Tào Hựu xông ra bắn một mũi trúng hồng tâm, quân sĩ reo hò
thì bên đội thanh y, Văn Sánh xông ra hô lớn :
-Hãy để áo cho ta , dứt lời bắn một phát trúng ngay hồng tâm .
Văn Sánh toan dành áo, bỗng Tào Hồng giương cung cho ngựa chạy , quay mình ra sau
bắn một mũi vào giữa hồng tâm. Rồi Trương Hấp bắn cũng trúng, Từ Quáng trong lòng
rộn ràng không yên liền bắn đứt sợi dây treo cẩm bào để toan dành áo. Hứa Chữ không

Huyền Ðức liền khóc thảm thiết.
Lỗ Túc càng hỏi, Huyền Ðức càng khóc khóc rống lên.
Chợt Khổng Minh bước ra nói với Lỗ Túc :
- Lúc trước Chúa tôi mượn Kinh Châu có hứa lúc nào lấy được đất sẽ trả Kinh Châu lại.
Ðó là Chúa tôi nhắm Tây Xuyên. Ngặt vì xét kỹ Lưu Chương trấn Ích Châu cũng là em
của chúa tôi, cùng là cốt nhục Hớn trào. Nếu cử đánh Tây Xuyên, chẳng hóa ra anh em
đánh nhau , mà trả lại Kinh Châu thì chúa tôi không còn đất dung thân. Không trả, mất
lòng Ngô Hầu là anh vợ. Tình thế nan phai nên chúa tôi mới khóc .
Lỗ Túc vốn khoan nhơn, thấy tình cảnh Huyền Ðức như vậy nên kiếu từ về thưa với
Châu Du.
Châu Du kêu trời nói :
- Xưa kia Lưu Bị ở với Lưu Biểu mà y còn manh tâm đoạt Kinh Châu thì Lưu Chương
ăn nhằm gì ? Tôi lại có một kế, phiền Tử Kính đi phen nữa, sang nói với Luu Bị :
- Huyền Ðức không tiện lấy Tây Xuyên, xin để Ðông Ngô lấy cho rồi , coi Tây Xuyên như
của hồi môn, lúc đó Lưu Bị phải trả Kinh Châu lại. Thực ra là ta mượn danh thế thôi,
chứ khi đi đánh Tây Xuyên ta sẽ mượn đường Kinh Châu . Lưu Bị không từ chối đựợc ,
sẽ phải khao quân ta là khác . Thừa cơ, ta sẽ giết Lưu Bị, đoạt Kinh.Châu.
Nghe xong Lỗ Túc cả mừng bèn trở qua Kinh Châu lần nữa.
Khổng Minh hay Lỗ Túc đến , bàn với Huyền Ðức :
- Y chưa có thì giờ về trình với Ngô Hầu, lật đật sang đây ngay là lại thi hành kế của
Châu Du . Vậy cứ mời y vào xem sao ?
Huyền Ðức cho mời .
Lỗ Túc vào thưa :
- Ngô Hầu có nhiều thịnh tình với Hoàng Thúc nên sẽ cho quân đi đánh Tây Xuyên để
cho Hoàng Thúc làm của hồi môn, chừng đó sẽ đòi Kinh Châu lại .
Khổng Minh khen :
- Ngô Hầu thiệt là tốt !
Lỗ Túc lui ra .
Huyền Ðức hỏi, Khổng Minh đáp :
- Châu Du mượn danh đánh Tây Xuyên. nhưng chính là nhắm Kinh Châu. Hễ chúa công

Tam Quốc Diễn Nghĩa
Hồi 57
Gia Cát Lượng khóc viếng Châu Du
Bàng Sĩ Nguyên chung lo việc nước
Châu Du được vực xuống thuyền, tả hữu lại trình :
- Lưu Bị đang uống rượu ở trên núi với Khổng Minh .
Châu Du càng bực tức, bỗng có tin Tôn Du vâng lịnh Ngô Hầu đã đem ba vạn binh ròng
tới tiếp ứng .
Châu Du liền quyết tâm đánh lấy Tây Xuyên.
Thuyền đi tới Ba Khẩu bỗng gặp chiến thuyền Lưu Phong, Quan Bình xuất hiện.
Châu Du ra lịnh tiến đánh, chợt nghe báo có thư của Khổng Minh gởi tới.
" Thơ từ dạo xa nhau ở Sài Tang lúc nào tôi cũng mong nhớ Ðô Ðốc, nay nghe tin Ðô
Ðốc định đi đánh Tây Xuyên. nghĩ rằng Lưu Chương không phải dễ đánh vì Ích Châu
hiểm trở dân mạnh , lại e rằng Tào Tháo nhơn dịp đó mà đánh Giang Nam báo thù trong
lúc Ðô Ðốc vắng mặt nên tôi không nỡ ngồi xem cảnh đó, dám mong túc hạ nghĩ lại."
Châu Du xem rồi, nghe trong mình mệt mỏi liền truyền tả hữu giấy mực viết gởi Ngô
Hầu một bức thơ , xong gọi hết chư tướng lại gần nói , tôi không phải không hết mình vì
nước để bảo ơn Ngô Chúa, ngặt vì tôi đây e mệnh tôi sắp dứt , đành nhờ các ông phải hết
sức khuông phò Ngô Chúa cho nên nghiệp cả . Dặn rồi ngất đi hồi lâu. Các tướng xúm lại
lay gọi, Châu Du chợt tỉnh hét vang một tiếng :
- Trời sanh Du, sao còn sanh Lượng ? Rồi thở hơi cuối cùng.
Thương thay Công Cẩn một lòng vì nước, vì Chúa, nay thác đi mới được ba mươi sáu
tuổi .
Các tướng cho phát tang tại Ba Khẩu, rồi cho người mang thơ của Châu Du về dâng Tôn
Quyền.
Ngô Hầu khóc lóc thảm thiết, bèn cử Lỗ Túc làm Ðô Ðốc, mặt khác cho đem linh cữu
Châu Du về kinh mai táng.
Ðêm ấy Khổng Minh đang xem thiên văn, thấy một ngôi sao tướng mệnh sa xuống đất,
nói rằng :
- Châu Du chết rồi !

Trời xanh vổ cánh đại bàng bay cao
Phong tư cốt cách , Tương Cán ngở ngàng
Hết đường thuyết khách , nói cười như không
Thương anh lừng lẩy , văn võ kiêm toàn
Hỏa công một trận , Xích Bích lừng vang
Làm sao sớm khuất , ai hởi Chu Lang
Lượng tôi đau xót , huyết lệ hai hàng
Sống đũ trung nghĩa , mất được thảnh thơi
Tuổi thọ ba chục , danh lưu muôn đời
Lòng tôi bối rối , vạn mối tơ vò
Tâm nầy lửa đốt , ruột héo gan khô
Giang Ðông tang tóc , ba quân bàng hoàng
Chúa thời tuôn lệ , bạn thời khóc than
Lượng tôi những tính nương tựa vào nhau
Giúp Lưu phò Hớn , cùng Ngô phá Tào
Gây thế ỷ dốc , sớm hôm bàn mưu
Lượng tôi kém cỏi , mong trông cậy nhiều
Nào ngờ Công Cẩn ! , sớm khuất từ đây
Mênh mang chánh khí , trời thẳm đất dầy
Anh linh chứng dám , rủ thương lòng nầy
Từ nay tri kỷ ,biết ngỏ cùng ai ?
Thương ôi , có thiêng , xin về thượng hưởng....
Khổng Minh nghẹn ngào mãi mới đọc hết , đọc xong gục mặt xuống đất khóc lóc như
mưa , thảm thương vô cùng , đầu tóc rủ rượi , muốn cho các tướng đang tức giận muốn
ăn tươi nuốt sống Khổng Minh cũng phải nói với nhau :
- Người ta cứ nói Công Cẩn với Khổng Minh bất hòa , nhưng nay xem như vậy , thì có lẻ
là thiên hạ xét sai .
Lỗ Túc cũng nghĩ trong bụng :
- Khổng Minh bi thiết như vậy , lòng dạ chắc tốt , chẳng qua Công cẩn hẹp lượng nên
mình hại mình đấy thôi !

- Huyện Lôi Dương cách đây trăm dặm chức tri huyện còn khuyết , cảm phiền tiên sanh
lãnh chức dùm cho , sau này sẽ hay .
Bàng Thống thấy Huyền Ðức đối xử nhạt nhẻo như vậy , lúc đó Khổng Minh lại đi vắng,
nên cũng cứ tới huyện Lôi Dương xem sao .
Tới huyện, nhìn qua công việc, rồi Bàng Thống không làm gì hết , cả ngày uống rưọu rồi
ngủ.
Sự việc tới tai Huyền Ðức . Huyền Ðức giận lắm, cho Tôn Càng , Trương Phi đi tra xét
các huyện và tới Lôi Dương trước.
Tới nơi , nha lại đều ra đón tiếp, Trương Phi hỏi :
-Quan huyện sao lại vắng mặt ?
Mọi người thưa :
- Quan bỏ phế mọi việc, suốt ngày uống rượu ngủ vùi . Hiện đang say nên không biết có
thượng quan tới .
Hôm sau, Trương Phi cho kêu Bàng Thống tới .
Bàng Thống ăn mặc xốc xếch đi tới .
Trương Phi nạt :
- Sao huynh trưởng ta đi giao huyện cho một người bê bối thế này !
Bàng Thống cười nhạt :
- Huyện nhỏ như lổ mũi, tướng quân cứ ở lại xem tôi làm việc .
Nói rồi khiến nha lại ôm tới hồ sơ chất đống cả hàng trăm ngày, tay phê, mắt liếc đọc,
miệng phân xử, mọi việc chỉ nháy mắt đã xong, đâu đó phân minh, mọi người có mặt đều
bái phục.
Xong việc, Bàng Thống nói :
- Nào tôi có gì bê trễ, Tào Tháo Tôn Quyền tôi còn xem như trong lòng bàn tay, sá gì việc
một huyện như thế nầy .
Trương Phi thấy thế, biết Bàng Thống là bậc kỳ tài, lật đật tạ lỗi . Thì Bàng Thống mới
đưa thư tiến cử của Khổng Minh ra.
Trương Phi xin về trước rồi đưa thư cho Huyền Ðức xem.
Lúc đó Khổng Minh cũng vừa về tới, lật đật nói :
- Phụng Sồ còn hơn tôi gấp bội, xin Chúa công mau trọng dụng .

Huỳnh Khê hỏi :
- Ông quên đái chiếu thiên tử rồi sao ?
Mã Ðằng thay Huỳnh Khê tỏ thiệt tình, cũng tỏ tâm sự cho bạn rõ . Hai người uốg rượu
mừng đến tối Huỳnh Khê về say rượu, nói hết cho tiểu thiếp Lý Xuân Hương nghe .
Xuân Hương vốn ngoại tình với Miêu Trạch, mà Miêu Trạch chỉ mong có cơ hội trừ khử
Huỳnh Khê nên vội báo cáo với Tào Tháo .
Tào Tháo kêu Hứa Chữ và Tào Hồng dặn làm như vậy, như vậy .
Huỳnh Khê lập tức bị bắt. Còn Mã Ðằng kéo tới bên thành, thấy một đạo cờ đỏ huy hiệu
Thừa Tướng, định bất ngờ xông lên giết Tào Tháo, nào ngờ Tào Hồng, Hứa Chữ, Hạ
Hầu Huyên xông ra vây đánh.
Mã Thiệt bị tên thác , Mã Hưu và Mã Ðằng đều bị bắt.
Tào Tháo cho Huỳnh Khê, Miêu Trạch cùng vào đối chúng với Mã Ðằng, rồi đem chém
hết.
Miêu Trạch kêu oan, Tào Tháo bảo :
- Ngươi vì một con đàn bà mà làm liên lụy nhiều người, tội thật đáng chém !
Chỉ có Mã Ðại ở ngoài thành, chạy thoát về Tây Lương báo tin cho Mã Siêu .
Tam Quốc Diễn Nghĩa
Hồi 58
Báo phụ thù, Mã Siêu khởi binh
Tào Mạnh Ðức cắt râu bỏ áo
Sau khi giết Mã Ðằng. Tào Tháo tính đi đánh Giang Nam, bỗng nghe tin Lưu Bị đang
chuẩn bị lấy Tây Xuyên gấp.
Tào Tháo cả sợ, Trình Dục nói :
- Nếu Lưu Bị muốn đánh Tây Xuyên thì Thừa Tướng cho binh ra hợp với binh ở Hiệp
Phì mà tấn công Giang Ðông, Tôn Quyền sẽ cầu viện Lưu Bị, Lưu Bị đi tiếp cứu còn đâu
binh mà đánh Tây Xuyên. Nếu Lưu Bị không tiếp viện, ta lại càng có lợi .
Tào Tháo y theo, kéo quân đánh Giang Nam.
Tôn Quyền hay tin liền thương nghị với các tướng.
Trương Chiêu nói :
- Xin Chúa công bảo Lỗ Túc yêu cầu Huyền Ðức hiệp lực chống Tào.

Chung Tấn giử cửa thành phía Ðông tới canh ba, bỗng thấy có lửa cháy . Chung Tấn vội
đi chữa hỏa, bỗng gặp tướng của Mã Siêu là Bàng Ðức chém một đao rơi đầu. Bàng Ðức
mở luôn cỗng thành cho Mã Siêu tràn vào . Chung Do bỏ thành chạy trốn về ải Ðồng
Quan .
Tào Tháo hay tin mất Trường An , không cử binh đánh Giang Nam nữa , cho Từ Quáng ,
Tào Hồng gấp tới cứu ải Ðồng Quan, dặn rằng :
- Trong mười ngày mà mất ải thì bị chém. Quá mười ngày mới mất thì được vô tội . Hai
tướng lảnh binh đi ngay . Tới Ðồng Quan cố thủ , không ra đánh .
Mã Siêu cho chửi mắng om sòm, TàoHồng tức lắm muốn ra . Từ Quáng ngăn lại . Tới
ngày thứ chín, Tào Hồng nhìn thấy quân Mã Siêu đều bỏ ngựa ngồi chơi , đùa giởn rồi
ngủ . Tào Hồng mở cửa thành đánh ra, binh Tây Lương chạy hết , Tào Hồng rượt theo .
Từ Quáng vội đuổi theo để ngăn lại, song không kịp.
Bỗng tiếng hét sau lưng vang lên , Mã Ðại đã đem quân tới. Tào Hồng chưa kịp đánh thì
Mã Siêu, Bàng Ðức lại xuất hiện , Tào Hồng chạy một mạch về Hứa đô báo cáo với Tào
Tháo . Từ Quáng cũng bỏ thành Ðồng Quan chạy theo.
Tào Tháo giận lắm , hỏi đầu đuôi , biết tại Tào Hồng liền thét quân đem chém .
Tào Nhơn xin rằng :
- Tào Hồng còn ít tuổi nên háo thắng , xin tha cho y một phen để y lấy công chuộc tội .
Tào Tháo bèn tha rồi kéo quân tới Ðồng Nam hạ trại.
Mă Siêu cũng kéo quân rời khỏi thành, lập trại đối địch.
Tào Tháo xuất trận, nhìn thấy Mã Siêu là một trang anh tuấn, hào hoa đẹp đẽ, bào trắng
giáp trắng , hai tướng là Mã Ðại, Bàng Ðức oai phong lẩm liệt, quân sĩ Tây Lương đều
cường tráng, trong lòng khen thầm.
Mã Siêu thấy Tào Tháo xuất trận, chửi mắng Tào Tháo và hươi thương tới chém.
Vu Cấm vội ra đón đở, đánh một hồi không lại, bỏ chạỵ . Trương Hấp ra đánh tiếp cũng
thua luôn.
Lý Tống xông ra, bị ngay Mã Siêu chém một thương chết tốt.
Binh Tào cả sợ, đua nhau chạy tán loạn, còn Bàng Ðức và Mã Ðại thì cố tìm Tào Tháo
bắt.
Tào Tháo đang chạy nghe có tiếng reo :

Mã Siêu về kễ lại chuyện bắt hụt Tào Tháo .
Hàng Toại nói :
- Tướng cứu Tào Tháo đó là Hứa Chữ, cháu có gặp nó phải nên cẩn thận .
Mã Siêu bàn :
- Theo cháu, ta nên giữ chặt bờ sông không cho Tào Tháo qua, còn chú và Bàng Ðức nên
mang một đạo quân dọc theo bò sông đánh tới không cho y nghỉ ngơi .
Nào ngờ Tào Tháo đã cho đào hầm ở bờ sông Bàng Ðức bị rớt ngay xuống hầm, may cố
sức nhảy lên được thì Hàng Toại lại bị vây . Bên Tây Lương ráng đánh mới chạy thoát,
nhưng chết mất hai tướng là Trình Ngân và Trương Hoành.
Ðêm đó, cho là Tào Tháo mới thắng, không đề phòng, Mâ Siêu ngỏ ý muốn đi cướp trại .
Hàng Toại đồng ý, đem quân theo sau để tiếp ứng.
Bên đó Tào Tháo biết trước mưu đồ đó nên cho quân mai phục xung quanh bỏ trống
doanh trại chính giữa .
Tam Quốc Diễn Nghĩa
Hồi 59
Cẩm Mã Siêu đại chiến Hứa Chữ
Thắng Tây Lương, Tào Tháo dương danh
Nữa đêm Thanh Nghị vâng lịnh Mã Siêu dẫn quân vào tới Trung quân, thấy trại bỏ
trống, vụi vã rút lui bỗng một tieng pháo nổ vang, quân Tào ùa ra vây bọc, Thanh Nghị
bị Hạ Hầu Huyên chém một đao
chết tốt. Mã Siêu đem binh tới cứu ứng, hai bên đánh vùi tới sáng mới thâu quân.
Ngày ngày Mã Siêu bố trí đánh liên tiếp, không để binh Tào nghỉ ngơi.
Tuân Du bàn với Tào Tháo phải lấy cát dưới sông đắp lũy cố thủ.
Bên Tây Lương hay tin lại tìm cách làm cho nước sông sao động, quân Tào đắp cát tới
đâu bị nước trôi kéo xuống.
Tào Tháo tức bực, nhân một đêm trời tối như mực, huy động hết quân sĩ ra đắp cát, chỉ
nội đêm đó đã đắp xong lũy cát. Mã Siêu thay vậy cả kinh, bèn tới trại Tào khiêu chiến .
Hứa Chữ xin ra đánh Tào Tháo chấp thuận .
Mã Siêu đang khiêu chiến , thấy một tướng địch xông ra, mặt như ánh lửa, dáng điệu
hung dữ, hét vang như sấm :

đen chỗ này chỗ nọ. Mã Siêu nghe báo vội chạy tới đòi xem thư, Hàng Toại biết là kế của
Tào Tháo dùng dằng mãi mới chịu đưa ra. Mã Siêu thấy bôi bỏ nhiều chỗ, nghi ngờ lắm,
nói rằng :
- Chú mưu mô gì với Tào Tháo đây, thôi thì giết ngay cháu còn hơn !
Ðoạn Hàng Toại bảo :
- Ðể mai chú ra trận, quyết một phen sống chết với nó cho cháu biết lòng ngay dạ thẳng
của chú .
Hôm sau, Hàng Toại ra trận, Tào I háo lánh mặt, lại sai Tào Nhơn chạy ra trước trận nói
lớn :
- Thừa Tướng dặn tướng quân những lời bữa qua đó, xin chớ có sai hẹn . Nói xong thì lui
binh lập tức.
Hàng Toại đành trở về, Mã Siêu giận lắm.
Dương Thu khuyên Hàng Toại :
- Việc cấp bách lắm , không có cách nào hơn là phải đầu Tào .
Hàng Toại nói :
- Ta đã kết nghĩa với Mă Ðằng , lẽ đâu lại làm chuyện đó được .
Dương Thu lại nói :
- Nước đã tới chân, e không khỏi tai họa .
Hàng Toại sợ Mã Siêu giết, đành nghe lời viết thư hàng Tào Tháo.
Tào Tháo mừng rỡ phong Hàng Toại làm Tây Lương Thái Thú.
Mã Siêu hay tin lập tức dẫn Bàng Ðức, Mã Ðại tới dinh Hàng Toại.
Mã Siêu chém trúng tay Hàng Toại, tay tả rớt xuống đất.
Các tướng Hàng Toại xông vào đánh, chừng Mã Siêu dẹp xong thì Hàng Toại đã được
thủ hạ mang đi.
Lúc đó, quân Tào kéo tới đánh, hàng ngũ bên Mã Siêu hỗn loạn, Mã Siêu nhờ Bàng Ðức
và Mã Ðại hộ vệ , chạy thoát khỏi vòng vây.
Tào Tháo thâu được ải, phong Hàng Toại chức Thái Thú như cũ.
Sau đó Tào Tháo cho Hạ Hầu Ðôn giử Trường An, rồi kéo binh về Hứa đô.
Vua Hiến Ðế ra khỏi thành nghinh tiếp , từ đó oai danh Tào Tháo vang lừng bốn
phương.

- Thường năm, Chúa ngươi không chịu cống lễ là có ý chi vậy ?
Trương Tòng tâu :
- Vì đường sá xa xôi, thảo khấu quấy nhiểu, nên chưa đi cống lễ được .
Tào Tháo lại nạt :
- Cường khấu ta đã dẹp hết, sao lại kiếm cớ nói láo ?
Trương Tòng ung dung đáp :
- Tôn Quyền, Lưu Bị, Trương Lỗ vẫn còn, đâu có dẹp hết .
Tào Thao giận, xốc áo, bỏ vào trong.
Ngoài này , có người trách Trương Tòng :
- Làm sứ gì mà nói ngang ngược, nếu Thừa Tướng không khoan dung, chắc ngươi nguy
rồi !
Trương Tòng nói :
- Sao tớ lại a dua với thầy như vậy ?
Bộ hạ Tào Tháo là Dương Tu hỏi :
- Ở xứ ngươi không có ai dua, vậy ngươi thử nói lên xem ở đây ai a dua ?
Trương Tòng đáp :
- Nhiều lắm, Tôi chỉ sợ thiếu mà thôi .
Dương Tu hỏi thăm về nhơn vật ở đất Thục ra sao, Trương Tòng đáp :
- Văn thì như Trương Như, võ thì như Mã Viện, thiên địa bói toán như Quân Bình, y
dược như Trọng Kiển, đếm không kể xiết !
Dương Tu hỏi tiếp :
- Ông giử chức vụ chi trong trào ?
Trương Tòng đáp :
-Tôi hiện giử chức Biệt Giả . Còn ông xem ra tài năng chẳng thiếu , sao sại làm thủ hạ
cho Thừa Tướng mà không phò Thiên Tử ?
Dương Tu nói :
- Ông ở xa , làm sao mà biết đặng tài Thừa Tướng ?
Nói đoạn, lấy cuốn "Mạnh Ðức Tân Thơ" đưa Trương Tòng xem.
Trương Tòng giở qua rồi nói :
- Ở đất Thục tôi , trẻ nít cũng biết sách này , là vì của vô danh từ đời chiến quốc. Thừa

Cả ba người cùng về quán dịch nghỉ ngơi .
Hôm sau, lại tiếp tục lên đường về Kinh Châu chợt thấy một đoàn người ngựa từ xa tiến
lại : đó là Huyền Ðức cùng Ngọa Long và Phụng Sồ đi rước.
Trương Tòng vội vã xuống ngựa thi lễ .
Sau đó mời về phân ngôi chủ khách. Uống được tuần trà thì Huyền Ðức nói :
- Nghe tin Ðại phu ở Hứa đô về nên tôi vội đi đón rước.
Trương Tòng hỏi chuyện Kinh Châu, Huyền Ðức nói :
- Tôi là rể Ðông Ngô nên tạm quyền mà thôi .
Trương Tòng nói :
- Ngài là dòng dõi nhà Hớn có chiếm đất cũng là chuyện nhỏ, dẫu cho có lên ngôi chánh
thống đi nữa cũng không có chi là trái lẽ .
Huyền Ðức tạ ơn mà rằng :
- Ông nói quá, tôi đâu dám vậy !
Trương Tòng thấy Huyền Ðức thiệt thà nhơn nghĩa nên muốn giúp đỡ bèn bày kế :
- Kinh Châu là mũi giặc, Ngài nên lấy Ích Châu thì mới gây dựng đặng cơ nghiệp .
Huyền Ðức nói :
- Lưu Chương cùng họ, lẽ nào đi giành nhau như vậy ?
Trương Tòng nói :
- Gặp đặng Ngài là bậc Minh chúa, chẳng lẽ tôi phơi gan trải mật. Lưu Chương nhu
nhược khó giử đặng Ích Châu . Ngài không lấy e về tay người khác .
Huyền Ðức hỏi kế, Trương Tòng liền lấy bản đồ mang theo , dâng cho Huyền Ðức mà
rằng :
- Tất cả địa hình địa vật Ích Châu ở trong đó.
Huyền Ðức đón xem, quả bản đồ minh bạch rõ ràng.
Trương Tòng lại dặn :
- Tôi có hai người bạn là Pháp Chánh và Mạnh Ðạt . Nếu có xin Chúa Công cứ thử thả
nghị luận cùng họ. Nói rồi từ biệt .
Về tới nơi, Trương Tòng ghé thăm Pháp Chánh. Hai người đồng ý giúp Lưu Hoàng
Thúc.
Giây lát lại có Mạnh Ðạt tới, Vừa cười vừa nói :

Pháp Chánh nói :
-Lưu Chương không phải là người của thời cuộc.
Huyền Ðức xin để nghĩ kỹ đã.
Bàng Thống tối hôm đó luận bàn cùng Huyền Ðức :
- Ích Châu đất hiếm, dân mạnh , nay có bọn Trương Tòng giúp đở chớ nên bỏ lở cơ hội .
Huyền Ðức lại bàn với Khổng Minh rồi cùng xếp đặt : Huyền Ðức, Bàng Thống, Huỳnh
Trung , Ngụy Diên đi Ích Châu , còn Khổng Minh, Vân Trường, Trương Phi, Triệu Vân
ở lại giử Kinh Châu .
Lúc đó nhằm mùa đông, Huyền Ðức kéo hơn năm vạn quân vào Tây Xuyên , thì có Mạnh
Ðạt đem binh ra đón rước .
Lưu Chương hay tin cũng xe giá lên đường. chợt Huỳnh Huyền níu can xe nữa :
- Chúa công ơi, tôi e có điều không lành đó .
Lưu Chương gạt đi :
- Huyền Ðức là anh em với ta, làm gì có điều dữ . Xe tới ngọ môn lại có Vương Lũy tự
treo ngược bên đường mà dâng gián chương cản ngăn Lưu Chương, trong có nói nếu
Lưu Chương không nghe sẽ cắt dây tự tử.
Lưu Chương vứt bỏ không nghe , tức thì Vương Lũy kêu lên một tiếng, đứt dây trên cao
rớt xuống chết .
Huyền Ðức Vào Tây Xuyên, ra nghiêm lịnh :
-Kẻ nào lấy của dân , chiếu ngay quân pháp trị tội .
Tới Bồi Thành, Pháp Chánh nói với Bàng Thống :
- Trương Tòng dặn là phải tính ngay, chớ có chần chờ.
Bồi Thành cách Thành Ðô hơn ba trăm dặm, Lưu Chương và Huyền Ðức gặp nhau, tâm
tình cả buổi, cùng vào dự yến, rồi ai về trại nấy .
Lưu Chương về nghĩ bụng :
- Huyền Ðức quả là người nhơn nghĩa, vậy mà bao người cứ quá lo xa .
Còn Huyền Ðức về nói với Bàng Thống :
- Mới vào đất Thục, ta không nên làm điều gì thất đức .
Lập tức cả bọn Bàng Thống, Pháp Chánh đem mật thư của Trương Tòng ra trình và
đồng thanh yêu cầu Huyền Ðức nắm ngay lấy cơ hội, và cũng là thuận theo lẽ trời nữa .

Tới Hà Manh quan, Huyền Ðức giữ quân luật rất nghiêm để lấy lòng dân . Tin này bay
tới Ðông Ngô .
Tôn Quyền liền họp các quan lại bàn tính.
Cố Ung bài kế :
- Nhân lúc này ta nên sai quân chận cửa ngõ Tây Xuyên , cắt đường về của Lưu Bị, rồi cử
binh đánh lấy lại Kinh Châu .
Tôn Quyền khen nức nở
Bỗng Ngô Quốc Thái từ sau bình phong bước ra quát lớn :
- Ðứa nào bày mưu dịnh giết con gái ta ? Phu nhân mắng tiếp :
- Ðời tao có mụn con gái gã cho Lưu Bị, nay động binh thì tánh mạng con ta ra sao ?
Tôn Quyền chỉ biết chắp tay vâng vâng dạ dạ . . .
Rồi cho các quan lui hết, Quốc Thái cũng giận dữ lui vào .

Trích đoạn Các ông không múa giỏi bằng tôi! Quyền lật đật đứng lên nói lớn : Ðời khanh đã hai phen cứu mạng cho ta, thân không tiếc đến nỗi khắp mình như băm như rạch, ta nguyện cả đời chia ngọt xẻ bùi với khanh, vinh cùng hưởng nhục cùng chịu ! ra tên này là tay sai của Huyền Ðức.
Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status