Tiết PPCT:
Ngày dạy:
Tên bài dạy: AI ĐÃ ĐẶT TÊN CHO DÒNG SÔNG.
(TRÍCH).
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG.
I/-MỤC TIÊU: Giúp HS:
- Cảm nhận được vẻ đẹp, chất thơ từ cảnh sắc thiên nhiên của sông Hương từ bề dày lịch sử,
văn hóa của Huế và tâm hồn conngười vùng đất cố đô.Hiểu được tình yêu, niềm tự hào tha
thiết, sâu lắng của tác giả dành cho dòng sông quê hương, cho xứ Huế thân yêu và cũng là
cho đất nước.
- Hiểu được những đặc sắc về phong cách nghệthuật của HPNT.
- Nhận biết được đặc trưng thể loại bút kí và nghệ thuật viết bút kí trong bài.
II/CHUẨN BỊ:
1/ Giáo viên: SGK,Giáo án,Tư liệu có liên quan,Bảng phụ…
2/Học sinh:SGK, Bài soạn,Tập ghi bài.
III/-PHƯƠNG PHÁP :Phát vấn,nêu vấn đề,tạo tình huống,thảo luận nhóm…
IV/- TIẾN TRÌNH BÀI DẠY:
1/ỔN ĐỊNH LỚP:
2/KIỂM TRA BÀI CŨ:
-Câu 1:
Đáp án + Biểu điểm:
-Câu 2:
Đáp án + Biểu điểm:
3/ DẠY BÀI MỚI:
Hoạt động của GV +
HS
NỘI DUNG BÀI DẠY
*HS đọc phần tiểu dẫn
trong SGK.
* Hãy trình bày những
hiểu biết của em về tác
Việt.
- Tác phẩm chính:
+ Văn xuôi có các tập: Ngôi sao trên đỉnh Phú Văn
Lâu(1971), Rất nhiều ánh lửa(1979), Ai đã đặt tên cho dòng
sông ?(1986), Hoa trái quanh tôi(1995), Bản di chúc của “ Cỏ
lau”(1997), Ngọn núi ảo ảnh(1999).
+Thơ có: Những dấu chân qua thành phố(1976), Người hái
phù dung(1992).
2.Tác phẩm “Ai đã đặt tên cho dòng sông ?”:
Bài “Ai đặt tên cho dòng sông?” là một trong nhựng bài tùy
* Tác phẩm có thể được
chia thành mấy phần?
* Đoạn trích trong SGK
nằm ở phần nào của tác
phẩm?
*Hoàn cảnh và mục
đích sáng tác tác phẩm
này?
* HS đọc đoạn trích
trong SGK.
*Hãy trình bày nét đẹp
của sông Hương qua
cảnh sắc thiên nhiên?
-Sông Hương ở đầu
nguồn được miêu tả
như thế nào?Dẫn chứng
minh họa.(HS thảo luận
nhóm và cử đại diện trả
lời)
- Sông Hương ở đồng
say hơn ở địa phận thượng nguồn.
+ Sông Hương ở đồng bằng:
- sông Hương được thay đổi về tính cách: “Sông như chế
ngự được bản năng của người con gái” để “mang một
sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa
của một vùng văn hóa xứ sở”
- Hiểu biết về địa lí đã giúptác giả miêu tả tỉ mỉ về sông
Hương với hình ảnh: “Chuyển dòng một cách liên tục,
vòng giữa khúc quanh đột ngột, uốn mình theo những
đường cong thật mềm”, “ dòng sông mềm như tấm lụa,
với những chiếc thuyền xuôi ngược chỉ bé bằng con
thoi”.
- Cảnh đẹp như bức tranh có đường nét, có hình khối:
“Nó trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành
quách, với những điểm cao đột ngột như Vọng Cảnh,
Tam Thai, Lựu Bảo”
- Người đọc còn bắt gặp vẻ đẹp đa màu mà biến ảo, phân
quang màu sắc của nền trời Tây Nam thành phố: “sớm
xanh , trưa vàng, chiều tím”.
- Sông Hương lại có vẻ đẹp trầm mặc chảy dưới chân
những rừng thông u tịch với những lăng mộ âm u mà
kiêu hãnh của các vua chúa triều Nguyễn.
Đó là vẻ đẹp mang màu sắc triết lí, cổ thi khi đi trong
âm hưởng ngân ngacủa tiếng chuông chùa Thiên Mụ,
có vẻ đẹp “vui tươi” khi đi qua những bãi bờ xanh biếc
vùng ngoại ô Kim Long, có vẻ đẹp “mơ màng trong
sương khói” khi nó rời xa thành phố để đi qua những
bờ tre, lũy trúc và những hàng cau thôn Vĩ Dạ.
+ Đoạn tả sông Hương khi đi qua thành phố đã gây được
nhiều ấn tượng:
dòng rẽ ngặt sang hướng Đông Tây để gặp lại thành phốở góc
Bao Vinh…khúc quanh này thật bất ngờ…Đấy là nỗi vương
vấn, cả một chút lẳng lơ kín đáo của tình yêu”.
+ Sông Hương trở lại “để nói một lời thề trước khi về biển
cả”.Tác giả liên hệ “Lời thề ấy vang vọngkhắp khu vực sông
Hương thành giọng hò dân gian, ấy là tấm lòng người dân
Châu Hóa xưa mãi mãi chung tình với quê hương xứ sở”.
2.Vẻ đẹp sông Hương được khám phá dưới góc độ văn hóa:
+Tác giả cho có một dòng thi ca về sông Hương.Đó là dòng
thơ không lặp lại mình:
- “Dòng sông trắng- lá cây xanh”(Chơi xuân-Tản Đà)
- “Như kiếm dựng trời xanh”( Trường giang như kiếm
lập thanh thiên-Cao Bá Quát).
- “Con sông dùng dằng, con sông không chảy
Sông chảy vào lòngnên Huế rất sâu”(Thơ của Thu Bồn)
+ Tác giả gắn sông Hương với âm nhạc cổ điển Huế: “Sông
Hương đã trở thành một người tài nữ đánh đàn lúc đêm
khuya…Quả đúng vậy, toàn bộ nền âm nhạc cổ điển Huế đã
được hình thành trên mặt nước của dòng sông này”.
+ Tác giả tưởng tượng: “trong một khoang thuyền nào đó, giữa
tiếng nước rơi bán âm của những mái chèo khuya”.Phải có độ
nhạy cảm về thẩm âm, hiểu biết về âm nhạc của xứ Huế, tác
giả mới có sự liên tưởng này.
+ Với ngòi bút tài hoa cộng với sự rung cảm mạnh mẽ, HPNT
nhớ tới Nguyễn Du; “Nguyễn Du đã bao năm lênh đênh trên
quãng sông này với một phiến trăng sầu.Và từ đó, những bản
đàn đã đi suốt đời Kiều”.
3.Vẻ đẹp sông Hương gắn liền với những sự kiện lịch sử:
+ tên của dòng sông Hương được ghi trong “Dư địa chí” của
Nguyễn Trãi; “Nó được ghi là linh giang”
thơm tho mãi mãi.Huyền thoại ấy đã trả lời câu hỏi : ai đã đặt
tên cho dòng sông?
Đặt tiêu đề và kết thúc bằng câu hỏi “Ai đã đặt tên cho
dòng sông?” để nhằm mục đích lưu ý người đọc về cái tên đẹp
của dòng sông mà cón gợi lên niềm biết ơn đối với những
người đã khai phá miền đất này.Mặt khác không thể trả lời vắn
tắt trong một vài câu mà phải trả lời bằng cả bài kí dài ca ngợi
vẻ đẹp, chất thơ của dòng sông.
4.Nét đẹp của văn phong HPNT:
+Tác giả đã soi bằng tâm hồn mình và tình yêu quê hương xứ
sở vào sông Hương khiến đối tượng trở nên lung linh, đa dạng
như đời sống tâm hồn con người.
+ Sự liên tưởng , tưởng tượng phong phú cộng với sự uyên bác
về các phương diện địa lí, lịch sử, văn hóa, nghệ thuật đã tạo
nên áng văn đặc sắc này.
+Ngôn ngữ phong phú, giàu hình ảnh, bộc lộ cảm xúc, sử dụng
nhiều biện pháp tu từ như so sánh, ần dụ, nhân hóa.
+ Có sự kết hợp hài hòa giữa cảm xúc và trí tuệ, vhủ quan và
khách quan. Chủ quan là sự trải nghiệm của bản thân. Khách
quan là đối tượng miêu tả- dòng sông hương.
=>HỌC SINH đọc phần ghi nhớ trong SGK.
4/.CỦNG CỐ : GV hướng dẫn HS củng cố nội dung chính của bài:
+ Vẻ đẹp của sông Hương qua cảnh sắc thiên nhiên.
+ Vẻ đẹp của sông Hương dưới góc độ văn hóa.
+ Vẻ đẹp của sông Hương gắn liền với những sự kiện lịch sử.
+ Văn phong của Hoáng Phủ Ngọc Tường.
5/.DẶN DÒ:
+ Học bài cũ.
+ Chuẩn bị bài mới;
*RÚT KINH NGHIỆM: