Trùng hợp và số phận -
Câu chuyện của thầy
Khủng Long
Hạnh Nguyễn
Truyện kể rằng, có một lớp học cuả thầy Khủng
Long, lớp học ấy gần miệng một núi lửa. Thầy Khủng
Long cũng kể cho các học sinh cuả thấy biết rằng,
ngày xưa nơi này núi phun lửa dữ lắm, nhưng bây
giờ thì hết rồi. Các bạn trong lớp lúc nghe thầy kể
các bạn cũng thấy sợ sợ. Hông sợ sao được, núi lửa
chớ bộ chơi sao. Vĩ đại, ghê gớm lắm bộ!
Lớp học cuả thầy Khủng Long thường rất đông học
trò, mà đôi khi cũng vắng hoe hà. Vì mỗi khi đến
mùa sinh nở hay mùa đông giá rét, dù thầy vẫn đến
lớp dạy học nhưng các bạn học trò của thầy thì chỉ
đến lớp lác đác vài em thôi. Mấy năm trước thầy chỉ
dạy những điều căn bản cho các bạn, nhưng những
năm gần đây thầy muốn thay đổi phương pháp học
tập để lôi kéo các bạn đi học. Vì bao năm đứng lớp
thầy nghiệm ra rằng lớp mà vắng học trò trong tim
thầy buồn bã ghê lắm, thầy yêu học trò cuả thầy biết
bao.
Thế là mùa hè năm ấy, thay vì tất cả các học sinh
được nghỉ học, thầy Khủng Long lại tập trung các
bạn cùng nhau tổ chức một buổi sinh hoạt trại hè. Ý
tưởng này có từ bạn Heo Rừng. Bạn heo rừng nhà
gần cạnh trường học, cạnh mấy cái hồ nước nóng
trên núi. Ngày nào bạn Heo Rừng cũng ra đó tắm. Từ
hơn. Ấy thế đêm ngồi bên nhau, thầy kể.
o O o Ngày trước, khi thầy còn trẻ lắm. Thầy có nhiều lý
tưởng, nhiều hoài bão, nhiều cả ước mơ. Vì thầy biết
sức mạnh cuả bản thân nên thầy tự tin vào chính
mình dữ dội. Có một lần thầy lên núi này cắm trại
với lớp thầy, đêm ấy thầy cũng quây quần, trò
chuyện và hát những bài hát sinh viên cho nhau
nghe. Rồi một cơn mưa to ấp đến, các bạn chạy đi
trú mưa vào các hang đá, thầy cũng vậy. Nhưng
thầy to con quá, nên chẳng chui vào hang được,
đành đứng chịu trận bên ngoài trời lạnh. Lúc ấy thầy
chỉ muốn mình bé lại, vào hang với các bạn cho ấm.
Nhìn các bạn bên trong, lòng thầy giữa cơn mưa đêm
thấy tủi thân lắm. Thầy buồn làm sao đó. Đột nhiên
thầy thấy bên cạnh mình có cô bạn Kì Nhông đang
đứng nép vào thầy (thầy mắc cỡ lắm nghen!). Tò mò
thầy hỏi:
- Sao bạn không vào bên trong cho ấm! Ở đây chút
nữa ướt hết cho coi.
Giọng cô Kì Nhông trong mưa nghe êm lắm:
- Ở đây mát mẻ! Bên trong nóng lắm.
Khủng Long:
Khủng Long, cô ấy là Kì Nhông, thầy to đùng, cô ấy
chút xíu, khác biệt quá, không môn đăng hộ đối chút
nào. Cả hai bị ghét bỏ do khác loài vói nhau, bị mọi
người gia đình hai bên phân biệt đối xử. Mà cũng bởi
tuổi trẻ, ai cũng có cục tự ái to đùng nên rồi họ mất
nhau.
Khi thầy ra trường, đi qua nhiều nơi, rồi vô tình đến
đây thầy gặp một đôi bạn, đó là bạn Cọp và bạn
Mèo. Hai bạn ấy là một đôi ăn ý và sinh sống nơi
này, thầy thích phong thái tự do và cách các bạn ấy
sống theo lý lẽ cuả mình nên thầy chọn nơi này và ở
lại.
o O o