Bạch Tuyết và 7 chú lùn- Ra đời và Lưu lạc
Đây là bài thơ zui được cải biên từ câu chuyện "Bạch Tuyết và 7 chú lùn"
được đăng trên Forum của Hội sinh viên Việt Nam tại Liên bang Nga.
Phần 1: Ra đời
Chuyện rằng từ xửa từ xưa
Ở bên cái nước ăn dừa bằng răng
Mùa đông tuyết phủ, núi băng
Có bà hoàng hậu (đồn rằng: Rất gian)
Mài xương lợn làm que đan
Hì hục móc khố … mỏng tang cho chồng
Sơ ý kim chọc vào mông
Máu chảy xối xả thành dòng, rất ghê
Đầy tớ rầm rập đổ về
Bông băng dán kín, thuốc tê tiêm liền
Nhưng tối nó nhức liên miên
Vắt chân lên trán, bà liền ước ao
Lạy trời, lạy đất làm sao
Có cô con gái môi đào như … mông
Tóc đen như thể dòng sông
“Tô Lịch - vô địch” ở bên hông nhà
Da trắng như quả trứng gà
Mắt tròn xoe tựa quả cà “ái ê”
Nghĩ xong, liền gọi chồng về
(Đoạn này ba chấm ... hề hề, cực hay
Cận thần nó đặt máy quay
Nó post lên mạng, down ngay mà nhòm
Vào trang bacham.com
Đường link giờ chắc chưa ngỏm ngay đâu)
Thế rồi, tất yếu có bầu.
Hôm ra sản phẩm, mở chầu khao to
Đem ngay năm chục con bò
Để cho Bạch tỉnh ngộ ra
Ngài đem giao phó cho bà vợ hai
Bà này gốc ở Hàng Gai
Tuổi trẻ dại dột theo giai Hàng Gà
Rồi nợ nần, bán cả nhà
Thế là cắp túi bỏ ra Hàng Đường
Mở một cửa hiệu bán gương
Phố này vua lại rất thường đi qua
Xuân đi, hè lại, thu qua
Ăn may một phát thành bà hoàng luôn
Dạo này vua có chuyện buồn
Gửi gắm con gái, giao luôn quyền hành
Thói đời, dạ khác lòng tanh
Quả này bà quyết vót cành làm tăm
Trong bánh đúc có xương dăm!
Lúc nào ... chuyện ấy ... lại nằm tỉ tê
Rằng:"anh thường vẫn thua đề
Trong khi vẫn tính con về, con không
Chuyện này ắt có lòng vòng
Hình như con Bạch nó không hợp mình
Cha con xung khắc thường tình
Biết đâu chẳng phải Hung tinh chiếu vào"
Mơ màng trong giấc chiêm bao
"Mệt ơi là mệt! Thôi nào! Ngủ đi"
Cao thay mưu kế bà dì
"Hay là mai gửi nó đi ... Mường Tè"
Nhà vua tai điếc, tai nghe
"Tính sao cũng được!" rồi nằm lên chăn
(Bởi vì giường ngủ không ngăn
Mùa hạ, chiếu trúc nó lằn lưng tôm ...)
Phóng tới tận biên giới Lào
Chú xe ôm chợt lao vào bụi cây
Tuyết ta sây xẩm mặt mày
Trong lòng lo sợ, quả này ra sao ?
Xe ôm mặt mũi xanh xao
Hoá ra là bị bác Tào hỏi thăm
Cơ hội đến, Tuyết trốn luôn
Cứ cắm đầu chạy, ko buồn ngửng lên
Tới khi trời đất nhá nhem
La bàn mới giở ra xem chỗ nào
Bụng lại chợt đói cồn cào
Lại thêm trời đổ mưa rào rất to
Xa xa có ánh lửa lò
Mừng quá Tuyết vội co giò phi ngay
Mặc cho gai dứa gai mây
Nó cào nó xé tung bay áo quần.
Từ xa thoắt đã đến gần
Một nhà cấp 4 đổ trần bê tông
Một dòng suối chảy lòng vòng
Một khu vườn nhỏ có trồng nhiều hoa
Hoa mơ, hoa mận, hoa cà
Hoa hồng, hoa cúc, hoa trà, hoa ban
Hoa zơn, hoa huệ, hoa lan
Lại còn dâm bụt mọc tràn cung mây
Hoa củ cải, hoa khoai tây
Hoa cành, hoa khóm, hoa dây, hoa chùm
Và cây cũng mọc um tùm
Bưởi, cam, xoài, mít, chôm chôm, mãng cầu
Cao su, keo tượng, thầu dầu
Cafe, chuối hột, củ nâu, củ mài
Văng câu nói đệm, số 3
"Chúng mày lộn xộn, về nhà uống thôi
Thằng 4 nhiệm vụ kiếm mồi
Thằng 5 lo việc rửa nồi cho tao
Thằng 6, thằng 7 ra ao
Chọn dăm con cá, con nào thật to ..."
Cả hội vừa hát vừa hò
Theo nhau về chỗ chuồng bò, cất xe
Đi ngang qua chỗ đầu hè
Xếp hàng lần lượt cùng tè, rất nhanh.
Tè xong 7 chú vào nhà
Tay chưa sạch sẽ đã sà vào ăn
Tự nhiên chú Tứ băn khoăn
Chết giở có đứa nó ăn trước rồi
Chú Lục được thể chửi hôi
Tổ sư có đứa nó ngồi ghế em
Không tin cứ lại mà xem
Mông nó toàn đất lấm lem đây này
Anh Nhị nóng mặt đỏ mày
Cái ngày khốn nạn làm mình phát điên
Chú Tam nhìn mặt rất hèn
Em tóm được nó em lèn chết tươi
7 chú nhốn nháo không nguôi
Chợt nghe tiếng ngáy như mười con ngan
Cả 7 giật thót ngỡ ngàng
Đứa nào giỏi thật! Ngang tàng ghớm chưa
Chú Cả cầm quả gáo dừa
Nhằm ngay cái mẹt đập bừa mấy chiêu
Bạch ta đang lúc rõ phiêu
Bỗng đâu bị oánh thì liều đứng lên