Một số bài thơ không đề về hóa học
Anh ngỏ ý xin em đừng phản ứng
Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim
Anh yêu em như acit yêu kiềm
Nếu hóa trị hai ta cùng tương đối
Anh biết em trong phương trình hoá học,
Và quen em khi phản ứng cân bằng.
Từ phương trình oxi hoá Mangan,
Tình hai đứa hoà trong dung dịch.
Em chuẩn độ tình anh bằng acid
Từng giọt lắng nhỏ vào trong tim
Điểm dừng khi tình anh thay đổi
Bỏ lại em dung dịch thắm làn môi
Em là oxy rỉ sét đời anh
Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy
Bởi hóa học biến đổi khôn lường
Tình trong em còn mãi vấn vương…
***
Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như PỨ trung hòa
Dẫu có lúc đầu em nóng như PỨ nhiệt tỏa
Và những khi bản thân em như nước gặp axit đặc
Là những lúc anh như tra tấn bởi bazơ
Tai anh lúc này như có TNT một mớ
Cứ đùng đùng , khói bốc cả hai bên…
Má anh đây đỏ như pp gặp xút
Chỉ bởi rằng tay trái cứ như tên…
Nhưng anh vẫn yêu:
Mặn mà như muối Natri Clorua
Bền chặt như muối Bari Sunfat
Dễ bùng cháy như Kali clorat
Rất ngọt ngào như đường Saccaroz
Dù đôi lúc cũng muốn làm thi sĩ
Cầm bút lên rồi… Viết được gì đâu…
Con gái học Hóa Trái tim chi li, sắt đá
Bất kể cái gì cũng đem thí nghiệm
Từ tình yêu đến cả lòng tin
***
Ta lạc vào một mê cung
Người ta gọi là TÌNH YÊU thì phải
Ta nhìn nó bằng một mắt lim dim
…Hình bóng ai bất chợt hiện lên
Nàng quá đẹp khiến mắt ta không chớp
Ôi đôi mắt trong xanh thăm thẳm
(Đến sunfat đồng cũng chẳng thể xanh hơn)
Rồi khi nàng cất tiếng oanh vàng
Ta nghĩ đến H
2
O tinh khiết
Nước da nàng đấy, hay là tuyết?
(À đúng rồi, ta có thể tạo ra
Cho a xít benzoic bay hơi là được)
Nàng bước tới, dịu dàng hết sức
Cảm xúc trong ta bất chợt thăng hoa
Rất tự nhiên, ta cất tiếng ngợi ca
Hình như nói những điều ta vừa nghĩ
Rồi chờ đợi một lời thủ thỉ
“Em thấy chàng thật quá dễ thương!”
Ôi!
Ta mong cháy lòng được cùng nàng sóng đôi
Còn hơn cả oleum háo nước
Cứ nghĩ vẩn vơ một điều kỳ quặc