Thầy giáo Phạm Văn Hiệu giới thiệu
Các khả năng ngoại cảm của chị Vũ Thị Minh Nghĩa (Năm Nghĩa) bắt nguồn từ tình cảm
rất mực yêu quý và nhớ thương những đồng đội đã hy sinh vì dân vì nước ở chiến
trường khốc liệt. Hiện nay chị có thể dễ dàng giao tiếp được với các vong linh qua hình
bóng và tiếng nói để biết phần mộ của họ ở đâu cũng như danh tính và thân nhân còn
sống...
NHÀ NGOẠI CẢM VŨ THỊ MINH NGHĨA
Vũ Thị Minh Nghĩa, thường được gọi là Năm Nghĩa, bước sang năm 2007 đến tuổi 56. Chị quê
ở Thái Bình, con nhà nông, học hết lớp 7, ra phố sống chỉ biết làm đậu và nuôi lợn, nên bà con
quen gọi là Nghĩa Đậu. Năm 1970, chị vào bộ đội, sau mấy năm lên đến quân hàm thiếu uý.
Xuất ngũ sau năm 1975. Chồng chị cũng từng là lính lái xe Trường Sơn. Vợ chồng chị có bốn
con, hai trai hai gái, chúng đều được học hành.
Theo lời chị kể, sau khi việc gia đình tạm ổn thì trong lòng chị dấy lên nỗi nhớ thương đồng đội
khôn nguôi. Đêm đêm, chị rơi vào giấc ngủ một cách chập chờn. Lúc nào trong đầu chị cũng
hiện ra những gì mà mình đã từng giáp mặt trong cuộc chiến đấu vô cùng ác liệt: cảnh anh em
bị thương cụt tay, cụt chân, lòi ruột... cảnh các tử sĩ máu me đầy người, chân tay co quắp,
không người vuốt mắt khi chôn cất... Chị thức khuya để xem các tiết mục “Nhắn tìm đồng đội”,
rồi sau đó lên sân thượng ngồi hướng về phía Nam thương cảm và khóc...
Rồi chị lâm bệnh. Qua nhiều giấc mơ chị đã được tiếp xúc với một hình bòng tâm linh mà chị
gọi một cách tôn kính là “Đức Ông” (Ông Thánh). Trong mơ, chị đã đề đạt 2 yêu cầu với Đức
Ông nhằm cầu xin giúp đỡ: cho chị khả năng nhìn thấy hài cốt liệt sĩ dưới mặt đất và cho phép
chị trở lại chiến trường xưa để tìm mộ đồng đội. Đức Ông đã đồng ý và để chị chết lâm sàng
12 giờ liền (có lẽ trong thời gian đó, Đức Ông thực hiện sự thanh lọc cơ thể của chị Năm Nghĩa
cho phù hợp với khả năng ngoại cảm sau này).
Sau trận ốm, chị Năm Nghĩa như người ngớ ngẩn. Một số người thiếu thiện chí gọi chị là
“Nghĩa Điên”. Được chồng con thông cảm và chi bộ Đảng đồng ý, chị một mình trở lại chiến
trường xưa. Ngày ngày, chị khoác ba lô, cơm nắm, đi vào rừng tìm kiếm, đào bới để tìm hài cốt
đồng đội. Công việc là tự chị nghĩ ra và làm, chẳng phải theo yêu cầu hay hợp đồng với ai, dù
vất vả nhưng nhanh chóng có kết quả. Cách làm của chị cũng chưa từng có bao giờ: tìm hài
cốt trước, hỏi tên tuổi và quê quán liệt sĩ sau, thông tin do chính các liệt sĩ cung cấp!
Vào thời gian đầu, bà Bảy Dung, một gia đình liệt sĩ ở Thủ Dầu Một (Bình Dương), để chị sử