Jiddu Krishnamurti
Thế nào là tình yêu
Nhu cầu an toàn trong các mối quan hệ rõ ràng sinh ra những đau khổ và sợ hãi. Chính sự tìm
kiếm an toàn này mời gọi cái “không an toàn”. Bạn đã bao giờ tìm thấy sự an toàn trong bất
cứ mối quan hệ nào của mình hay chưa? Bạn đã tìm thấy chưa? Hầu hết chúng ta mong muốn
an toàn khi yêu và được yêu, nhưng liệu ở đó có tình yêu không khi mỗi chúng ta đang tìm
kiếm sự an toàn cho riêng mình, con đường riêng của mình? Chúng ta không được yêu bởi vì
chúng ta không biết yêu như thế nào?
Tình yêu là gì?Cái từ “tình yêu” này thật nặng nề và mục nát đến nỗi tôi hầu như không thích
sử dụng nó. Tất cả chúng ta nói về tình yêu - tất cả các tạp chí, tờ báo và những người truyền
giáo nói không ngớt về tình yêu. Tôi yêu đất nước tôi, tôi yêu ông vua của tôi, tôi yêu một vài
quyển sách nào đó, tôi yêu ngọn núi kia, tôi yêu sự hài lòng, tôi yêu vợ tôi, tôi yêu Chúa. Tình
yêu có phải là một ý tưởng không? Nếu nó là một ý tưởng, nó có thể được trao dồi, nuôi
dưỡng, ấp ủ, và được bóp nặn theo bất cứ kiểu nào bạn thích. Khi bạn nói rằng bạn yêu Chúa,
điều đó có nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là bạn yêu sự phóng chiếu hình ảnh tưởng tượng của
chính bạn, một sự phóng chiếu chính bản thân bạn dưới một dạng đáng tôn kính theo những gì
mà bạn nghĩ là thiêng liêng, là cao quý. Do vậy, nói rằng “Tôi yêu Chúa” hoàn toàn không có
ý nghĩa gì. Khi bạn tôn thờ Chúa, khi đó bạn đang tôn thờ chính bản thân mình – và đó không
phải là tình yêu.
Bởi vì chúng ta không hiểu được thế nào là tình yêu thực sự nên chúng ta tìm kiếm những
định nghĩa trừu tượng.Tình yêu có thể là giải pháp tốt nhất cho tất cả những khó khăn của con
người, những vấn đề và những công việc vất vả, vậy chúng ta sẽ phải làm sao để có thể tìm ra
thế nào là tình yêu? Bằng cách định nghĩa nó chăng? Nhà thờ định nghĩa tình yêu một kiểu, xã
hội định nghĩa một kiểu khác, và tất cả các kiểu đó đều là những biểu hiện của sự lệch lạc và
xuyên tạc. Tha thiết với một ai đó, ngủ với họ, trao đổi tình cảm, tình bạn – đó là những gì
chúng ta gọi là tình yêu? Định nghĩa đó là một tiêu chuẩn, một mô hình, và cái kiểu tình yêu
đó thật vị kỷ, nhục dục và giới hạn đến nỗi mà tôn giáo đã tuyên bố rằng tình yêu phải là một
cái gì hơn thế. Họ thấy tình yêu của con người là sự thỏa mãn, giành dật, ghen tuông, ước
muốn sở hữu, nắm giữ, kiểm soát, quấy rầy, và vì hiểu được sự phức tạp của tất cả những điều
này họ nói rằng phải có một loại tình yêu khác, tình yêu đó thiêng liêng, tuyệt diệu, đẹp đẽ,
không thể vươn tới, không thể hư hoại.
vậy – khao khát sự thỏa mãn, sự thỏa mãn có được thông qua các giác quan, thông qua gắn bó
và thực hiện sinh hoạt tình dục. Tôi không phản đối lại tình dục, nhưng hãy xem xét xem nó
như thế nào. Cái cảm giác mà tình dục đem lại cho bạn trong giây lát là sự từ bỏ hoàn toàn cái
“tôi” của bạn, sau đó bạn trở lại với những bối rối của cuộc sống nên bạn muốn lặp lại cái
trạng thái mà ở đó bạn không có lo lắng, không có vấn đề gì cả và không có “cái tôi”. Bạn nói
rằng bạn yêu vợ mình. Trong tình yêu đó bao hàm sự thỏa mãn tình dục, sự hài lòng vì có một
ai đó trong nhà để trông nom lũ trẻ, để nấu nướng. Bạn phụ thuộc vào cô ấy. Cô ấy cho bạn cơ
thể của cô ấy, tình cảm của cô ấy, sự khuyến khích của cố ấy, một cảm giác nhất định về an
toàn và hạnh phúc. Sau đó, cô ấy từ bỏ bạn; cô ấy trở nên buồn chán hoặc đi theo một người
nào đó, và toàn bộ sự cân bằng tình cảm của bạn bị phá vỡ, nỗi lo âu và xáo trộn này, cái điều
mà bạn không thích, gọi là sự ghen tuông. Trong lòng bạn lúc này là nỗi đau đớn, lo lắng,
lòng hận thù và hung dữ. Có phải bạn thực sự muốn nói rằng “Miễn là khi nào em thuộc về tôi
thì tôi yêu em, còn ngay khi em không thuộc về tôi, tôi căm thù em. Khi nào tôi còn dựa vào
em để thỏa mãn những nhu cầu của tôi, tình dục và những thứ khác nữa, tôi yêu em, nhưng
ngay khi em không đáp ứng những nhu cầu của tôi, tôi không yêu em nữa”. Đó chính là mâu
thuẫn giữa các bạn, ở đó có sự chia cách, và khi nào bạn cảm thấy bị chia cách khỏi người
khác thì ở đó không có tình yêu. Nhưng nếu bạn sống với vợ mình mà không tạo ra tất cả
những trạng thái mâu thuẫn này, những sự mâu thuẫn bất tận trong chính bản thân bạn – thì có
lẽ - có lẽ - bạn sẽ biết được tình yêu là gì. Khi đó bạn hoàn toàn tự do và cô ấy cũng vậy,
trong khi nếu bạn phụ thuộc tất cả sự hài lòng của bạn vào cô ấy thì bạn trở thành một kẻ nô
lệ cho cô ấy. Do vậy, khi bạn yêu thì ở đó phải có sự tự do, không phải tự do khỏi người khác
mà là tự khỏi chính bản thân bạn.
Thuộc về một người khác, nuôi dưỡng tình cảm bởi người khác, phụ thuộc vào người khác -
tất cả những điều này luôn chứa đựng sự lo lắng, nỗi sợ hãi, ghen tuông, tội lỗi, và ở đâu có
sự sợ hãi ở đó không có tình yêu.Một tâm hồn đau khổ sẽ không bao giờ biết được tình yêu là
gì. Tính đa cảm không phải là tình yêu. Và như vậy tình yêu không phải là sự hài lòng, thỏa
mãn và khao khát.
Tình yêu không phải là sản phẩm của ý nghĩ – cái mà thuộc về quá khứ.Ý nghĩ không thể vun
trồng lên tình yêu. Tình yêu không bị rào quanh và bó buộc bởi lòng ghen tuông, ghen tuông
thuộc về quá khứ. Tình yêu luôn luôn ở hiện tại. Nó không phải là “Tôi sẽ yêu” hoặc “Tôi vừa
vì bạn chỉ quan tâm tới chính bản thân mình mà thôi. Nếu bạn khóc vì bạn vừa bị mất một
người mà bạn đã đầu tư nhiều lòng thương yêu thì đó không phải là lòng thương yêu thật sự.
Khi bạn khóc vì người anh trai của mình mất, ai khóc cho anh ta. Rất dễ dàng để bạn khóc
cho chính bạn vì anh ấy đã mất. Bên ngoài, bạn đang khóc bởi vì trái tìm bạn bối rối, xúc
động nhưng không phải là sự bối rối, xúc động cho anh ấy mà chỉ là bối rối xúc động bởi sự
tự thương xót số phận của mình và sự tự thương xót số phận của mình làm bạn trở nên trai lì,
bó buộc bạn, làm bạn cùn lụt và ngớ ngẩn.
Khi bạn khóc cho chính mình, đó có phải là tình yêu?– khóc bởi vì bạn cô đơn, bởi vì bạn đã
bị bỏ lại, bởi vì bạn không thể than phiền về môi trường của bạn nữa - bạn luôn khóc lóc? Nếu
bạn hiểu điều này, có nghĩa là bạn tiếp xúc trực tiếp với nó như là bạn chạm vào một cái cây,
một cái cột hoặc một bàn tay, khi đó bạn sẽ thấy rằng đau khổ là do ta tự tạo ra, đau khổ được
tạo ra bởi ý nghĩa, đau khổ là kết quả của thời gian. Tôi đã có em trai cách đây ba năm, bây
giờ em tôi đã chết, bây giờ tôi cô đơn, đau đớn, tôi không còn ai để tìm kiếm sự an ủi hoặc
tình bạn nữa, và điều đó mang nước mắt đến cho tôi.
Bạn có thể nhìn thấy tất cả những điều này diễn ra trong bản thân mình nếu bạn quan sát.Bạn
có thể nhìn thấy nó đầy đủ, toàn vẹn trong một cái nhìn mà không cần mất thời gian phân tích
nó. Bạn có thể nhìn thấy trong giây lát toàn bộ cấu trúc và bản chất của sự giả tạo mang tên
“tôi”, “nước mắt của tôi”, “gia đình của tôi”, “đất nước của tôi”, “niềm tin của tôi”, “tôn giáo
của tôi” - tất cả những cái xấu xa này, tất cả chúng nằm trong bản thân bạn. Khi bạn quan sát
với cả trái tim của bạn, không phải bằng lý trí, khi bạn quan sát từ trong sâu thẳm trái tim,
bạn sẽ tìm thấy chìa khóa để kết thúc đau khổ. Đau khổ và tình yêu không thể đi cùng nhau,
nhưng trong thế giới đạo Cơ Đốc họ lý tưởng hóa sự đau khổ, đặt nó lên cây thánh giá và tôn
thờ nó, ám chỉ rằng bạn không bao giờ có thể thoát khỏi đau khổ trừ phi đi qua một cánh cửa
đặc biệt, và đây là toàn bộ cấu trúc của một xã hội tôn giáo bóc lột.
Do vậy, khi bạn hỏi tình yêu là gì, bạn có thể sẽ rất hoảng sợ khi nhìn thấy câu trả lời. Điều
đó có thể gây ra một sự chấn động làm nứt vỡ gia đình bạn; bạn có thể khám phá ra rằng bạn
không yêu vợ hoặc chồng mình hoặc con mình? – có thể bạn phải đập tan ngôi nhà mà bạn đã
xây, có thể bạn sẽ không bao giờ trở lại các điện miếu hay thánh đường nữa.
Nhưng nếu bạn vẫn muốn khám phá, bạn sẽ thấy rằng sợ hãi không phải là tình yêu, phụ
thuộc không phải là tình yêu, ghen tuông không phải là tình yêu, sự sở hữu và thống trị không