CẢM ƠN NHÉ, 1912 !!!
19-12-2008.
1912 tròn 1 năm. Nhiều người mới vào, thêm nhiều ý kiến, thêm nhiều kế hoạch và cũng đã có
nhiều việc được thực hiện khá tốt... Một năm qua nhanh thật. Nhiệm vụ quan trọng nhất trong năm
vừa rồi cũng đã hoàn thành được. Tuy còn nhiều vấn đề ngổn ngang vì Quỹ khá non trẻ nhưng hy
vọng là nhiệm vụ của năm tới cũng sẽ hoàn thành tốt đẹp được như vậy!
1912 tròn 1 tuổi. Cả hội tổ chức kỉ niệm đồng thời ở 3 địa điểm: Vĩnh Bảo, Hà Nội, Sài Gòn. Ở
VB và HN thì vui lắm. SG còn có mình mình, ai cũng bận bịu cả rồi. Buồn thiu... Muốn được ra
HN quá, thích được đi tụ tập với cả nhà cơ… Ở trong này đi cùng cả phòng, cũng vui nhưng sao
cứ thấy thiếu thiếu điều gì ấy, không biết nữa... Thấy nhớ mọi người ghê gớm. Về nhà là nhắn tin
hỏi thăm ngay.
Vẫn còn nhớ những lần gặp trước.
Nhớ lúc anh Khánh say sưa trình bày kế hoạch năm tới, nhớ lúc mọi người sôi nổi bàn bạc chuyện
làm website, chuyện gây quỹ, chuyện họp mặt… Khuôn mặt ai nấy tươi hồng và hào hứng vô
cùng. Đó là niềm vui của những người học trò có dịp trả ơn trường cũ, là niềm vui của thế hệ đàn
anh có dịp được chung tay dìu dắt các em mình đi lên, tiếp nối truyền thống hiếu học của quê
hương, là niềm vui được cống hiến, được giúp đỡ, niềm vui khi biết mình đang thực sự trưởng
thành và đang làm một việc có ích!
Nhớ lúc anh em tưng bừng niềm vui. Nhớ cảnh anh Việt say sưa “Nha Trang mùa thu”, anh
Thường phiêu du với “How can I tell her”, Trâu thì lúc nào cũng “Sông Dakrong mùa xuân về”,
Trọng thiết tha với “Riêng một góc trời”… Làm cái gì cũng hết mình! Trước thì học hết mình, nay
thì làm việc hết mình, cống hiến hết mình và chơi cũng hết mình. Quý nhất 1912 ở điểm ấy!
Nhớ….
Nhớ…
Còn nhiều, nhiều lắm những kỉ niệm mà chỉ nghĩ thôi đã thấy vui rồi...
Nhân ngày hôm nay, muốn nói lời cảm ơn 1912 từ tận đáy lòng mình!
Cảm ơn vì đã gắn kết mọi người lại với nhau, để chúng ta là anh chị em, là gia đình, là bạn bè!
Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội được sống và làm việc vì người khác, để thấy cuộc đời còn có nhiều
việc tốt đẹp cần làm, nhiều ý nghĩa để vươn tới.
Cảm ơn vì đã mang đến cho tôi những cơ hội mới, những mối quan hệ mới, những cảm xúc mới để
Anh Bùi Minh Trường , k4 ( Quản lý công ty phần mềm Sopia, Nhật Bản)
- “Hay quá! Cho em tham gia với! Em thấy anh chị trao học bổng rồi! Rất ý nghĩa. Cho em
tham gia với!”
Em Thu, em Phương k12, em Hải Linh K11 – sinh viên
- “Các cháu làm được thế là giỏi rồi. Cố gắng lên nhé! Có cần góp quỹ gì không?!” –Cô
Nguyễn Thị Hà, phụ huynh trường THCS NBK.
… Ui, Còn nhiều nhiều lắm… Chỉ nghe thôi là đã thấy tự hào rồi. Hy vọng là sẽ còn nhiều bàn tay
cùng chung sức trong thời gian tới. Và chúng ra sẽ luôn vững vàng đi lên nhờ có hậu phương vững
chắc này, phải không 1912?