J. Krishnamurti
SÁCH CỦA CUỘC SỐNG
Ngẫm Nghĩ Hàng Ngày Cùng Krishnamurti
Tháng 2
Nguyên tác: The Book of Life Daily Meditations
with Krishnamurti
Lời dịch: Ông Không
Nguồn: www.thuvienhoasen.org
MỤC LỤC
MỤC LỤC
THÁNG HAI
Ngày 1 tháng hai: Trở thành là
xung đột.
Ngày 2 tháng hai: Tất cả trở
thành là phân rã không hội nhập.
Ngày 3 tháng hai: Liệu rằng cái
trí thô thiển có thể trở thành nhạy
cảm.
Ngày 4 tháng hai: Những cơ
hội cho sự bành trướng tự tạo.
Ngày 5 tháng hai: Vượt ngoài
tất cả trải nghiệm.
Ngày 6 tháng hai: Cái tôi là gì?
Ngày 7 tháng hai: Khi có tình
yêu, cái tôi không hiện diện.
Ngày 8 tháng hai: Đang hiểu rõ
cái gì là.
Ngày 9 tháng hai: Điều gì
chúng ta tin tưởng.
Ngày 10 tháng hai: Bị kích
Ngày 24 tháng hai: Bào chữa
sự xấu xa.
Ngày 25 tháng hai: Thiện
không có động cơ thúc đẩy.
Ngày 26 tháng hai: Sự tiến hoá
của con người.
Ngày 27 tháng hai: Tự do khỏi
bị chứa đầy.
Ngày 28 tháng hai: Suy nghĩ
gây ra nỗ lực.
THÁNG HAI
Ngày 1 tháng hai: Trở thành
là xung đột.
Cuộc sống như chúng ta biết nó, cuộc sống hàng
ngày của chúng ta, là một quy trình trở thành. Tôi nghèo
khổ và theo quan điểm tôi hành động có một mục đích,
mà dự định trở thành giầu có. Tôi xấu xí và tôi muốn trở
thành đẹp đẽ. Do đó cuộc sống của tôi là một quy trình
của trở thành một sự việc nào đó. Ý muốn để là là ý
muốn để trở thành, ở mọi mức độ khác nhau của ý
thức, trong những trạng thái khác nhau, mà ở trong đó
có thách thức, đáp trả, đặt tên và ghi lại. Bây giờ trở
thành này là xung đột, trở thành này là thương đau, nó
không như vậy hay sao? Nó là một đấu tranh liên tục:
tôi là cái này và tôi muốn trở thành cái kia.
Ngày 2 tháng hai: Tất cả trở
thành là phân rã không hội
nhập.
tên cho cái gì là, sẽ có sự liên hệ giữa cái trí và cái gì là;
nhưng khi quy trình đặt tên này – mà là ký ức, cấu trúc
thật sự của cái trí – không còn nữa, ngay lúc đó cái gì là
không còn tồn tại. Chỉ trong chuyển đổi này có hội
nhập, không phân rã.
Ngày 3 tháng hai: Liệu rằng
cái trí thô thiển có thể trở
thành nhạy cảm.
Hãy lắng nghe câu hỏi, lắng nghe ý nghĩa đằng sau
những từ ngữ. Liệu rằng cái trí thô thiển có thể trở thành
nhạy cảm không? Nếu tôi nói rằng cái trí của tôi thô
thiển và tôi cố gắng trở thành nhạy cảm, chính sự gắng
sức để trở thành nhạy cảm là thô thiển. Làm ơn, hãy
hiểu rõ việc này. Đừng bị kích thích, nhưng hãy nhìn nó.
Bởi vì, nếu tôi công nhận rằng tôi thô thiển khô cằn mà
không muốn thay đổi, mà không cố gắng để trở thành
nhạy cảm, nếu tôi bắt đầu hiểu rõ sự thô thiển khô cằn
là gì, quan sát nó trong cuộc đờì của tôi từ ngày này
sang ngày khác – cái cách tôi ăn uống tham lam, sự thô
lỗ cộc cằn khi tôi cư xử với mọi người, lòng kiêu hãnh,
tánh ngạo mạn, sự tầm thường của những thói quen và
những tư tưởng của tôi – vậy là chính động thái quan sát
đó chuyển đổi cái gì là.
Tương tự như vậy, nếu tôi ngu dốt và tôi nói rằng
tôi phải trở thành thông minh, cái nỗ lực để trở thành
thông minh chỉ là một hình thức to lớn hơn của ngu dốt;
bởi vì điều gì quan trọng là phải hiểu rõ sự ngu dốt. Dù
có lẽ tôi cố gắng để trở thành thông minh nhiều bao
nhiêu chăng nữa, sự ngu dốt của tôi vẫn còn y nguyên.
Thầy và người học trò, giữa những người đã tìm được
và những người chưa tìm được, giữa đấng cứu rỗi và
người có tội, là khước từ tình yêu. Người trục lợi, mà
luân phiên bị trục lợi, tìm được một mảnh đất săn lùng
hạnh phúc trong sự tối tăm và ảo tưởng này.
....Sự ngăn cách giữa Chúa hay sự thật và chính
bản thân bạn bị gây ra bởi bạn, bởi cái trí mà bám vào
cái đã được biết, vào sự chắc chắn, vào an toàn. Sự
ngăn cách này không thể xây cầu qua được; không có
nghi lễ nào, không có kỷ luật nào, không có hy sinh nào
có thể đưa bạn băng qua nó; không có đấng cứu rỗi
nào, không vị Thầy nào, không vị gu-ru nào mà có thể
dẫn dắt bạn đến sự thật hay phá huỷ sự ngăn cách này.
Sự phân chia không ở giữa sự thật và bản thân bạn; nó
ở trong chính bạn.
.... Điều gì cần thiết là hiểu rõ xung đột đang gia
tăng của sự thèm khát; và cái hiểu biết này đến chỉ qua
tự hiểu biết và trạng thái ý thức liên tục về những
chuyển động của cái tôi.
Ngày 5 tháng hai: Vượt ngoài
tất cả trải nghiệm.
Hiểu biết về cái tôi đòi hỏi nhiều thông minh, nhiều
cảm giác, nhiều canh chừng, quan sát không ngừng
nghỉ, đến độ nó không thể trôi tuột đi. Tôi người mà rất
nghiêm túc, muốn xoá sạch cái tôi. Khi tôi nói như vậy,
tôi biết rằng có thể xoá sạch cái tôi. Xin vui lòng hãy
kiên nhẫn. Ngay khoảnh khắc tôi nói “Tôi muốn xoá
sạch cái này,” và trong tiến trình tôi theo đuổi sự xoá
sạch của cái đó, có trải nghiệm của cái tôi; và vì thế, cái
không phải như một nhóm người lệ thuộc vào những
giai cấp nào đó, những xã hội nào đó, những phân chia
vùng khí hậu nào đó, có thể hiểu rõ việc này và hành
động dựa theo nó, rồi thì tôi nghĩ rằng sẽ có cách mạng
thật sự. Khoảnh khắc nó trở thành tổng thể và được tổ
chức tốt hơn, cái tôi tìm chỗ ẩn náu trong đó; trái lại,
nếu tôi và bạn như những cá nhân,có thể yêu thương,
có thể thực hiện việc này thật sự trong cuộc sống hàng
ngày, lúc đó cuộc cách mạng rất tối thiết sẽ hiện hữu...
Bạn có hiểu ý tôi nói gì qua từ ngữ cái tôi? Qua đó,
tôi muốn nói rằng cái ý tưởng, cái ký ức, cái kết luận,
cái trải nghiệm, vô số hình thức khác nhau của những
dự tính gọi tên được hay không gọi tên được, sự cố
gắng có ý thức để là hay để không là, cái ký ức được
tích luỹ của tiềm thức, cái chủng tộc, cái nhóm người,
cái cá nhân, cái thị tộc, và toàn bộ việc đó, dù rằng nó
được chiếu rọi phía bên ngoài bằng hành động, hoặc
được chiếu rọi bằng tinh thần như đạo đức; sự phấn
đấu để thành công dựa vào những điều này là cái tôi.
Trong nó có bao hàm cả sự ganh đua, lòng khao khát
để là. Toàn quy trình của sự việc đó là cái tôi; và chúng
ta biết rõ thật sự khi chúng ta bị giáp mặt với nó, rằng
nó là một sự việc xấu xa. Tôi đang sử dụng từ ngữ xấu
xa một cách có dụng ý, bởi vì cái tôi là phân chia; cái tôi
là tự khép kín; những hoạt động của nó, dù cao quí
chừng nào chăng nữa, đều tách rời và cô lập. Chúng ta
biết rõ tất cả sự việc này. Chúng ta cũng biết rõ những
khoảnh khắc kỳ diệu khi cái tôi không có mặt ở đó, mà
ở trong đó không còn ý thức của sự cố gắng, của nỗ
lực, và xảy ra khi có tình yêu.
Bạn nói rằng “tôi yêu”, nhưng ngay lúc đó, trong chính
lúc đang nói nó, trong chính lúc đang trải nghiệm nó, tình
yêu không hiện diện. Nhưng khi bạn biết tình yêu, cái
tôi không còn. Khi có tình yêu, cái tôi không còn.
Ngày 8 tháng hai: Đang hiểu
rõ cái gì là.
Chắc chắn, một người mà hiểu rõ cuộc sống không
cần những niềm tin. Một người mà yêu, không có những
niềm tin – anh ta yêu. Chính cái người bị chế ngự bởi
khả năng lý luận, hiểu biết và suy nghĩ, có những niềm
tin, vì trí năng luôn luôn đang tìm kiếm an toàn, bảo vệ;
nó luôn luôn đang lẩn tránh nguy hiểm, và vì vậy nó xây
dựng những ý tưởng, những niềm tin, những lý tưởng,
mà đàng sau đó nó có thể có được chỗ ẩn náu. Chuyện
gì sẽ xảy ra nếu bạn giải quyết sự hung bạo một cách
trực tiếp, ngay lúc này? Bạn sẽ là một hiểm hoạ cho xã
hội; và vì cái trí nhìn thấy trước hiểm hoạ đó, nó nói
“Tôi sẽ thành tựu cái lý tưởng không bạo lực mười năm
sau là một quy trình rất giả dối, không có thực...” Để
hiểu rõ cái gì là, còn quan trọng hơn là để tạo ra và tuân
theo những lý tưởng bởi vì những lý tưởng là giả dối, và
cái gì là là sự thật. Để hiểu cái gì là đòi hỏi một năng
lượng khủng khiếp, một cái trí lanh lẹ và không thành
kiến. Đó là bởi vì chúng ta không muốn đối mặt và hiểu
rõ cái gì là nên chúng ta sáng chế ra nhiều phương cách
tẩu thoát và cho chúng những cái tên dễ thương như là
lý tưởng, niềm tin, Chúa. Chắc chắn rằng, chỉ khi nào
tôi thấy được điều giả dối như là điều giả dối thì lúc đó
cái trí của tôi mới có khả năng trực nhận cái gì là đúng
niềm tin?
Câu hỏi khác là: chúng ta có cần một niềm tin thuộc
bất kỳ loại nào không, và nếu chúng ta cần, tại sao nó
lại cần thiết? Đó là một trong những vấn đề được bao
hàm đến. Chúng ta không cần một niềm tin rằng có ánh
mặt trời, núi non, sông ngòi. Chúng ta không cần một
niềm tin rằng chúng ta và vợ chúng ta cãi cọ. Chúng ta
không phải có một niềm tin rằng cuộc sống là một đau
khổ liên tục với khổ não, xung đột và tham vọng của nó;
nó là một sự kiện. Nhưng chúng ta cần một niềm tin khi
chúng ta muốn tẩu thoát khỏi một sự kiện để chun vào
một sự tưởng tượng.
Ngày 10 tháng hai: Bị kích
động bởi niềm tin.
Thế là, tôn giáo của bạn, niềm tin vào Chúa của
bạn, là một tẩu thoát khỏi thực tại, và do đó nó không
là tôn giáo gì cả. Người giầu có tích luỹ tiền bạc nhờ
vào sự hiểm độc, nhờ vào sự gian manh, nhờ vào sự
trục lợi xảo trá, tin tưởng Chúa; bạn cũng tin tưởng
Chúa, bạn cũng xảo trá, hiểm độc, ngờ vực, ganh tị.
Liệu Chúa có thể tìm được nhờ vào sự gian manh, nhờ
vào sự lừa bịp, nhờ vào những trò ma mãnh của cái trí
hay không? Bởi vì bạn sưu tập tất cả những quyển sách
thiêng liêng và vô số những biểu tượng khác nhau về
Chúa, điều đó có thể hiện bạn là một người mộ đạo hay
không? Vì vậy, tôn giáo không là sự tẩu thoát khỏi sự
kiện; tôn giáo là sự hiểu biết rõ ràng của cái sự kiện bạn
là gì trong những liên hệ hàng ngày của bạn; tôn giáo là
cách bạn sử dụng lời nói, cách bạn nói chuyện, cách