Ngày xưa có một cô bé
xinh xắn, ngoan ngoãn.
Cô được bà may cho
một chiếc khăn đỏ rất
đẹp. Cô bé thích chiếc
khăn lắm, đi đâu cũng
quàng, vì vậy được mọi
người gọi là Cô Bé
Quang Khăn Đỏ. Một
hôm bà bị ốm nặng, mẹ
bảo Cô Bé Quàng Khăn
Đỏ đem bánh đến biếu
bà. Cô bé vâng lời, xách
làn đi ngay.
Hôm ấy là một
ngày đẹp trời. Hai
bên con đường
nhỏ đẫn đến nhà
bà, hoa đồng nội
nở rực rỡ. Cô Bé
Quàng Khăn Đỏ
vừa đi vừa ngắm
bướm lượn, vừa
hái hoa
Bỗng một con sói già từ
trong rừng nhảy ra. Sói
giả gịng ngọt ngào hỏi
thế?” Sói cố bắt chước giọng
bà trả lời: “ Tai bà to để nghe
cháu rõ hơn.” Khăn Đỏ lại
hỏi: “ Bà ơi sao mắt bà to
thế?” “ Mắt bà to để nhìn
cháu rõ hơn” Nghe giọng bà
là lạ,
Cô bé lại gần hơn và hỏi tiếp: “ Bà ơi
sao răng bà to thế?” “ Răng bà to để
nhai thịt mày cho sướng!” Sói vừa nói
vừa chồm lên nuốt gọn Cô Bé Quang
Khăn Đỏ vào bụng