14. Ai ơi, chớ nghĩ mình hèn
Nước kia dù đục lóng phèn cũng trong
15. Ai ơi chớ vội cười nhau
Cười người hôm trước hôm sau người cười
16. Ai ơi chớ vội cười nhau
Nhìn mình cho tỏ trước sau hãy cười
17. Ai ơi chẳng chóng thì chầy
Có công mài sắt, có ngày nên kim
18. Ai ơi đã quyết thì hành
Ðã đốn thì vác cả cành lẫn cây
19. Ai ơi ở chí cho bền
Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai
20. Ai phụ tôi có đất trời chứng giám
Phận tôi nghèo, tôi không dám phụ ai
Tưởng giếng sâu, tôi nối sợi dây dài
Ai dè giếng cạn, tiếc hoài sợi dây
21. Ai về ai ở mặc ai
Áo dà ở lại, đến mai hãy về
22. Ai về ai ở mặc ai
Thiếp như sầu đượm thắp hoài năm canh
23. Ai về Bình Ðịnh mà coi
Ðàn bà cũng biết múa roi, đi quờn (quyền)
24. Ai về cho thiếp theo cùng
Ðói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam.
25. Ai về em gởi bức thơ
Hỏi người bạn cũ bây giờ nơi nao
Non kia ai đắp mà cao
Sông kia, biển nọ ai đào mà sâu
26. Ai về tôi gửi buồng cau
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy
27. Ăn cháo, đá bát
54. Ăn tàn ăn mạt, ăn nát cửa nhà
Con gà nuốt trộng, cá bống nuốt tươi
55. Ăn, thì ăn những miếng ngon,
Làm thì chọn việc cỏn con mà làm.
56. Ăn thì vùa, thua thì chạy
57. Ăn trái nhớ kẻ trồng cây
Uống nước nhớ người đào giếng
58. Ăn trông nồi, ngồi trông hướng
59. Anh buồn có chỗ thở than
Em buồn như ngọn nhang tàn nửa khuya
60. Anh đánh thì em chịu đòn
Tánh em hoa nguyệt, mười con chẳng chừa
61. Anh đâu phải mê bông quế mà bỏ phế cái bông lài
Quế thơm ban ngày, lài ngát ban đêm
62. Anh đi đường ấy xa xa
Ðể em ôm bóng trăng tà năm canh
Nước non một gánh chung tình
Nhớ ai ai có nhớ mình hay chăng
63. Anh đi em một ngó chừng
Ngó sông sông rộng, ngó rừng rừng sâu
64. Anh đi em một ngó chừng
Ngó trăng trăng lặn, ngó rừng rừng sâu
65. Anh đi, em ở lại nhà
Hai vai gánh vác mẹ già, con thơ
Lầm than bao quản muối dưa
Anh đi, anh liệu ganh đua với đời
66. Anh đi kiệu lộng ba bông
Bỏ em cấy lúa đồng không một mình
67. Anh em như thể tay chân.
68. Anh gặp em hồi đứng bóng đang trưa
Anh bồng ra gốc mít, anh bồng khít gốc chanh
Anh bồng quanh đám sậy, anh bồng bậy vô mui
Anh bồng lui sau lái, anh bồng ngoáy trước mũi
81. Anh thương em trầu hết lá lươn
Cau hết nửa vườn, cha mẹ nào hay
Dầu mà cha mẹ có hay
Nhứt đánh nhì đày, hai lẽ mà thôi
Gươm vàng để đó em ôi
Chết thì chịu chết, lìa đôi anh không lìa
82. Anh về đô thị hôm nao
Gió lay cây choại, lệ trào mi em
83. Anh về em chẳng dám đưa
Hai hàng nước mắt như mưa tháng Mười
84. Anh về làm rể ăn cơm với cá
Em về làm dâu ăn rau má với rạm đồng
85. Anh với em mà tựa vai kề
Nay dù em có lạc Sở sang Tề
Thì em cũng nên gởi thơ về một lá đặng anh hay
86. Ao có bờ, sông có bến
87. Ao sâu thì lắm ốc nhồi,
Chồng mình lịch sự nửa người nửa ta
Ghen lắm thì đứt ruột ra,
Chồng mình sẽ tới tay ta phen này
88. Áo dài, chớ tưởng là sang,
Bởi không áo ngắn, mới mang áo dài
89. Áo mặc sao qua khỏi đầu
90. Ầu ợ.. Anh về bán đất cây da
Ðể khuya em đắp gió Tây lạnh lùng
91. Ầu ợ.. Bồng bống bồng bồng
Lớn lên con phải cố công học hành
102. Ầu ợ.. Ví dầu tình bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra
Bậu ra bậu lấy ông câu
Bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu
Kho tiêu kho ớt kho hành
Kho ba lượng thịt để dành mẹ ăn
1. Cá bống còn ở trong hang
Lá rau tập tàng còn ở ruộng dâu
Ta về, ta sắm cần câu
Câu lấy cá bống, nấu rau tập tàng
2. Cá buồn cá lội tung tăng
Em buồn em biết đãi đằng cùng ai?
3. Cá kèo mà gặp mắm tươi
Như nơi đất khách gặp người cố tri
4. Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ, trăm đường con hư
5. Cá nục nấu với dưa hồng
Lơ mơ có kẻ mất chồng như chơi
6. Cá tươi xem lấy đôi mang,
Người khôn xem lấy đôi hàng tóc mai
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Có đâu mặt rỗ đá mài không trơn
7. Cà Mau hãy đến mà coi
Muỗi kêu như sáo thổi
Ðỉa lội lềnh như bánh canh
8. Cả vú lấp miệng em
9. Cách sông mới phải luỵ thuyền
Còn như đường liền ai phải luỵ ai
10. Cái ách giữa đàng, mang vào cổ
11. Cái cò lặn lội bờ sông
Mẹ mày đi cấy ruộng sâu chưa về
Bắt được con trắm, con trê
Xách cổ mang về cho cái ngủ ăn
Cái ngủ ăn chẳng hết
Ðể dành đến Tết mồng Ba
Mèo già ăn vụng
Mèo ốm phải đòn
Mèo con phải vạ
Con quạ có lông
Nồi đồng có nắp
21. Cái răng cái tóc là gốc con người
22. Câm hay ngóng, ngọng hay nói
23. Câm như hến
24. Cầm tay em như ăn bì nem gỏi cuốn
Dựa lưng nàng như uống chén rượu ngon
25. Cần tái, cải nhừ
26. Cầm vàng mà lội qua sông
Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng
27. Cần Thơ là tỉnh
Cao Lãnh là quê
Anh đi lục tỉnh bốn bề
Mảng lo buôn bán không về thăm em
28. Canh khuya gà gáy ó o
Quân tử thức dậy còn mò đi đâu?
29. Canh khuya thắp chút dầu dư
Tim loan cháy lụn, trầm tư một mình
30. Cao su đi dễ khó về
Khi đi trai tráng khi về bủng beo
31. Cao su đi dễ khó về
Trai đi mất vợ gái về thêm con
Cây tốt lắm chồi, người đức lắm con
Ba vuông sánh với bảy tròn
Ðời cha vinh hiển, đời con sang giàu
45. Cậu cai buông áo em ra
Ðể em đi chợ kẻo mà chợ trưa
Chợ trưa dưa nó héo đi
Lấy chi nuôi mẹ, lấy gì nuôi em?
46. Cha chung chẳng ai khóc
47. Cha đời cái áo rách này
Mất chúng, mất bạn vì mày áo ơi!
48. Cha mẹ anh có đánh quằn đánh quại
Bắt anh ra treo tại nhành dương
Biểu từ ai, anh từ đặng
Chớ biểu anh từ người thương, anh không từ
49. Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển
Con nuôi chạ mẹ, con tính từng ngày
50. Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày
51. Cha nào con nấy, rau nào sâu nấy
52. Chanh chua thì khế cũng chua
Chanh bán có muà, khế bán quanh năm
53. Cháo nóng, liếm quanh
54. Cháu ơi, cháu ngủ cho ngon
Của dì, dì giữ ai bò mặc ai
55. Chàng về cho thiếp theo cùng
Ðói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam
56. Chàng ôi, giận thiếp mà chi
Thiếp như cơm nguội đỡ khi đói lòng
57. Chàng về để áo lại đây
Ðể khuya em đắp gió khuya lạnh lùng
Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ
72. Chết trước được mồ, được mả
Chết sau nằm ngả, nằm nghiêng
73. Chì khoe chì nặng hơn đồng
Sao chì chẳng đúc nên cồng, nên chuông
74. Chị em dâu như bầu nước lã
75. Chị kia bới tóc đuôi gà
Nắm đuôi chị lại hỏi nhà chị đâu?
Nhà tui ở dưới đám dâu
Ở trên đám đậu đầu cầu ngó qua
76. Chị lấy chồng, em gặm giò heo
Giò heo chị để chị treo
Em lấy giò mèo, em gặm em chơi
77. Chị ngã, em nâng
78. Chỉ đâu mà buộc ngang trời
Thuốc đâu mà chữa con người lẳng lơ
79. Chỉ đâu mà buộc ngang trời
Tay đâu mà bụm miệng người thế gian
80. Chiếc khăn cô đội trên đầu
Gió xuân đưa đẩy rơi vào tay tôi
Bâng khuâng tôi chẳng muốn rời
Trao cô thì tiếc, giữ thời không yên
81. Chiếc tàu lặn chạy mau đường gió
Cái xe hơi chạy lẹ như dông
82. Chiếu bông mà trải góc đền
Muốn vô làm bé biết có bền hay không?
83. Chiều chiều, buồn miệng nhai trầu
Nhớ người quân tử bên cầu ngẩn ngơ
84. Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau
95. Chim khỏi lồng không mong trở lại